Không muốn cho Lâm Phàm bất kỳ cơ hội nào.
Hắn ta cũng muốn tìm lại thể diện đã mất của bản thân.
Thân hình cường tráng của Khuê Dương xuất hiện trước mắt mọi người. Yêu khí của hắn thật sự là quá nồng nặc, lực lượng của bản thân cũng đã tăng mạnh tới cùng cực.
Đối diện với Lâm Phàm, Khuê Dương vung quyền, yêu khí nồng nặc sôi trào, trên nắm tay hắn ta còn ngưng tụ thành hư ảnh của quái vật Yêu tộc.
Lâm Phàm ra quyền đối kháng. Không thể không nói, sau khi Khuê Dương thi triển bí pháp Thiên Yêu Đồ Thần, thực lực của hắn ta cũng trở nên rất mạnh mẽ. Không ngừng đánh bừa, Khuê Dương ngay lập tức hộc máu, yêu thần dần dần nứt ra, hắn ta khó có thể chống đỡ nổi.
Nhân cơ hội này, Lạc Thần Chi trong tay Lâm Phàm không ngừng quất lên người của Khuê Dương, mỗi một lần đánh đều khiến cho Khuê Dương phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Từ không trung cho tới mặt đất.
Khuê Dương bị đánh khó có thể chịu nổi, hắn ta lăn lộn đầy đất, kêu lên thảm thiết, nào có bộ dáng của Thiên Kiên Thiên Yêu tộc nữa,
Trần Uyên nhìn thấy một màn trước mặt, tựa như đang nhớ lại hồi ức xa xưa.
“Cái này làm cho ta nhớ đến khi ta còn nhỏ, trẻ người non dạ. Mỗi khi phạm sai lần, cha ta đánh ta, cảnh tượng đó giống như đúng lúc này.”
Câu này của Trần Uyên khiến cho Phục Bạch đứng bên cạnh rất khiếp sợ.
Nghẹn đến bây giờ, giờ mới nói ra lời như vậy. Cẩn thận nghĩ lại, hình như thật sự không sai. Khuê Dương của Thiên Yêu tộc đúng là đủ thảm. Sợ là sau khi chuyện này, hắn ta rất khó ngẩng đầu ở Thần Võ giới.
Khuê Dương rống giận, rít gào, hắn ta giãy giụa muốn đứng dậy. Nhưng khi Lạc Thần Chi đánh trúng thân thể hắn ta, một lực lượng khổng lồ như một tòa núi cổ xưa gắt gao đè trên người hắn ta.
Hắn ta không thể đứng dậy nổi.
Thương tổn Lạc Thần Chi gây ra cho hắn ta cũng không cao, nhưng mà tính vũ nhục rất mạnh. Cảm giác khuất nhục này không thể vất đi được.
Tựa như một người cha già tức giận đánh đứa con nhà mình vậy.
“A!”
Khuê Dương rống to, thi triển Vương Bát quyền, lung tung múa may, vậy mà thật sự giúp hắn ta thoát khỏi trận đòn roi của Lâm Phàm. Hắn ta lăn sang một bên.
“Dừng tay.”
Khuê Dương bị Lâm Phàm đánh đến sợ, hắn ta tức giận hét lớn, sau đó hắn ta xoa vết thương ở khắp nơi trên cơ thể, hung dữ lau đi máu tươi trên khóe miệng.
“Ngươi cái tên này, ta nhớ kỹ ngươi.”
“Ta không cần ngươi nhớ kỹ, ta cần ngươi đi tìm chết!”
Lâm Phàm có sát ý dày đặc với Khuê Dương, hắn vung nắm tay cất giấu Thần Bí Quyền Ý. Hắn bay thẳng về phía Khuê Dương, sát chiêu sắc bén tạo nên áp lực rất lớn cho hắn ta.
Sát chiêu này không phải là chuyện nhỏ.
Thiên Yêu Đồ Thần chính là tuyệt học của Thiên Yêu tộc, có được tác dụng tối cao. Kể cả Khuê Dương không thể thi triển toàn bộ uy thế của tuyệt học nhưng chắc chắn không phải tưởng tượng là có thể cảm nhận được.
Lâm Phàm thi triển Trấn Thế quyền, một quyền đánh ra, đánh tan sát chiêu của Khuê Dương, quyền uy không giảm, hung hăng đánh lên ngực Khuê Dương. Phụt, ngực nứt ra, máu thịt bay tứ tung. Chẳng sợ thân thể của Thiên Yêu tộc rất mạnh, nhưng khi đối mặt với uy thế đáng sợ như vậy cũng không chịu nổi.
Khuê Dương kêu thảm thiết, hắn nhìn thấy vết thương trên ngực, máu tươi ào ạt chảy, ngăn cũng không ngăn được.
“Ta sẽ không thua dưới tay ngươi.”
Khuê Dương thi triển Thiên Yêu Đồ Thần. Lúc trước hắn ta thi triển bi phát đã đột phá cực hạn của bản thân. Bây giờ lại thi triển bí pháp nhưng lại mang đến cho người khác cảm giác còn khủng bố hơn
“Khuê Dương bị buộc đến đường cùng, lực lượng hắn ta dùng đang thiêu đốt tuổi thọ của bản thân.”
“Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa quá lợi hại. Không biết căn cơ của hắn là gì mà lại bá đạo như thế.”
“Rõ ràng là hắn muốn giết Khuê Dương, hắn không sợ Thiên Yêu tộc điên cuồng vây sát hắn sao?”
Mọi người nói khe khẽ.
Cảm giác Lâm Phàm quá bá đạo, quá vô địch. Khuê Dương trong mắt bọn họ chính là một đối thủ khó chơi, nhưng mà Khuê Dương trong tay đối phương lại bị đánh thành như vậy, thậm chí còn bị đe dọa về tính mạnh. Thật sự là quá kinh người.
Khuê Dương lại trở nên mạnh hơn, thân hình chồng chất vết thương của hắn ta đã không thể chịu nổi lực lượng, nhưng mà…
Rầm!
Lâm Phàm thi triển tuyệt học Trấn Long Kinh, Thiên Long Đại Chưởng Ấn từ trên trời giáng xuống, hư ảnh Thiên Long quấn quanh, Khuê Dương sao có thể chống đỡ nổi, hắn bị đánh cho càng thảm hại.
Mắt rất nhiều Thiên Kiêu tại đó lập lòe. Bọn họ phát hiện sức uy hiếp của Lâm Phàm còn lớn hơn nữa, khó có thể tưởng tượng. Nếu như sau này là đối thủ, cũng không biết phải ngăn cản hắn như thế nào.
Một vài người bảo hộ trốn trong tối phát hiện tuyệt học mà Lâm Phàm thi triển không phải là tuyệt học bình thường.
Nếu bọn họ không nhìn lầm, hư ảnh kia hẳn là Thiên Long hư ảnh.
Thiên Hoang thánh địa có vị đệ tử Thiên Kiêu này đã áp chế rất nhiều người, sợ là trong những người trẻ tuổi khắp Thần Võ giới, không có vài người có thể đấu với hắn.
Lúc này.
Khuê Dương không ngừng hộc máu, tinh khí thần tiêu tán rất nhanh, đối diện với thế công của Lâm Phàm hắn ta đã không ngăn nổi, xương cốt trong thân thể nứt lợi hại, ngay cả sừng dê trên đầu cũng đã có một cái bị nứt toạc ra.
Bộ dạng vô cùng thê thảm.
“Chết đi.”
Lâm Phàm quát lớn, một quyền đánh về phía Khuê Dương.
Nhưng mà vào lúc này, trong hư không có đợt uy thế đánh tới. Người đó vẫn luôn nhìn trộm, luôn chờ đợi. Khi sát chiêu của Lâm Phàm đánh tới, người đó không thể nhịn nổi nữa, xuất hiện ngay trước mặt của Khuê Dương, giơ tay đối chưởng, mượn dùng lực lượng của Lâm Phàm xách theo Khuê Dương lui mạnh ra sau, sau đó biến mất trên không trung.
“Quả nhiên giống như ta nghĩ.” Lâm Phàm biết chắc chắn sẽ có người đi ra cứu Khuê Dương, nhưng không ngờ đối phương lại kiên nhẫn như vậy. Mãi đến khi hắn sắp đánh chết Khuê Dương, người đó mới xuất hiện.
Hư không.
Người kia mang theo Khuê Dương bỏ chạy, Khuê Dương có được ý thức điên cuồng rống giận: “Giết hắn cho ta.”
Người bảo hộ không để ý hắn ta.
Nhưng Khuê Dương gần như điên cuồng rống giận, cuối cùng vẫn khiến người kia dao động, không dám không nghe. Kể từ khi xảy ra trận chiến này, gã vẫn luôn đứng nhìn. Ai có thể ngờ được Khuê Dương không những không địch lại được mà còn bị đánh thê thảm như thế.
Chương 570 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]