Người bảo hộ tạm dừng, lấy cung ra, cách không xuất kích. Đầu ngón tay gã kéo cung, ánh sáng trong trời đất ngưng tụ lại, hóa thành một mũi tên ánh sáng xé gió mà đi, tốc độ cực nhanh, đánh nát hư không.
Lâm Phàm biết Khuê Dương bị mang đi, có muốn giết chắc chắn chỉ có thể chờ lần sau. Ngoại trừ có chút tiếc nuối, hắn cũng không có suy nghĩ gì khác.
Đột nhiên, lông tơ cả người hắn dựng đứng. Hắn ngẩng đầu nhìn về hư không, chỉ thấy một mũi tên ánh sáng đánh tới, trong chớp mắt đã tới trước mặt hắn. Lạch cạch một tiếng, sáu tay ngăn mũi tên lại ngay lập tức.
Bước một bước chân.
Đột nhiên, hắn dùng sức, mũi tên ánh sáng rách nát, hóa thành từng mảnh nhỏ bay trong trời đất.
“Đây chắc chắn là một chiêu của người bảo hộ Thiên Yêu tộc. Xem ra Khuê Dương thật sự đã thẹn quá thành giận.”
“Có thể không giận sao? Thiên Yêu tộc không thiếu Thiên Yêu Thánh tử, Khuê Dương thua trận này, thanh danh đã sớm không còn một mảnh. Chắc chắn hắn không thể nào được Thiên Yêu tộc toàn lực bồi dưỡng.”
“Nói cũng đúng.”
Rất nhiều Thiên Kiêu vây xem đều nghiêm mặt. Lâm Phàm xuất hiện, dùng thực lực mạnh mẽ tuyệt đối trấn áp Khuê Dương, cái này còn chấn động hơn cả việc trấn áp Tần Trăn.
Một cái chỉ là nghe nói, một cái là chính mắt thấy, ảnh hưởng rất lớn.
Trong đội ngũ hàng trên của Thiên Kiêu ở Thần Võ giới, chắc chắn sẽ có một vị trí cho hắn.
Một vài cường giả thế hệ trước cảm thán rất nhiều:
“Đường Phi Hồng thu đệ tử quả thực là phi phàm. Nếu như ta không sai, hẳn là hắn tu luyện Trấn Long Kinh.”
“Nhưng mà rốt cuộc hắn làm sao để tu luyện thành công?”
Rất nhiều người đều hoài nghi.
Đừng nói đến bọn họ, ngay cả Đường Phi Hồng có khi cũng sẽ nghĩ, cuối cùng là không đúng chỗ nào.
Không có Thiên Long chi khí, sao hắn có thể tu luyện thành công được? Thậm chí, đôi khi Đường Phi Hồng sẽ trộm nhớ lại Trấn Long Kinh, xem có phải là bản thân bà sai hay đã hiểu sai ý rồi không.
Không lẽ thực ra Trấn Long Kinh không cần Thiên Long chi khí, không có khả năng đệ tử có thể tu luyện thành công mà bà làm sư tôn lại không tu luyện được?
“Lâm sư đệ, bé gái này làm sao bây giờ?” Trần Uyên rất bất đắc dĩ. Con nít rất phiền, ai có thể nuổi được. Trần Uyên hắn ta chỉ biết tu luyện, chuyện nuôi con nít chắc chắn là không thể nào.
Lâm Phàm nói: “Tất nhiên là nhận nuôi rồi. Nó còn sống sốt trong miệng hổ của Thiên Yêu tộc, cũng không biết cha mẹ nó là ai. Nhưng Thiên Yêu tộc chính là kẻ thù suốt đời của nó. Bồi dưỡng cho thật tốt, sau này lớn lên, nó sẽ báo thù cho bản thân, cũng để cho Thiên Yêu tộc phải trả giá lớn.”
“Ai nuôi?” Trần Uyên hỏi.
Lâm Phàm nói: “Sẽ có người nuôi.”
Trần Uyên lắc đầu, hắn ta thật ra không tin lời của Lâm Phàm. Mẹ nó ai có bệnh đi nhận nuôi con nít, tu luyện còn không có thời gian, sao có thời gian nuôi con được?
Ngay sau đó, hắn ta đã bị hành động của Lâm Phàm làm cho khiếp sợ.
“Các sư tỷ, ta nhận bé gái này làm con gái, nhưng mà sư đệ không có kinh nghiệm nuôi nấng. Không biết có vị sư tỷ nào nguyện ý hỗ trợ không?” Lâm Phàm mở miệng.
Vừa dứt lời.
“Ta nguyện ý…”
“Ta muốn nuôi, ta muốn nuôi.”
Các nàng rất hưng phấn. Lâm sư đệ nhận bé gái làm con gái nuôi, hắn chính là cha của đứa bé. Nếu như các nàng chăm sóc nó, chẳng phải là các nàng đang giúp Lâm sư đệ nuôi con sao?
Nếu như bé gái kêu các nàng là mẹ, nghĩ tới cảnh bé gái sẽ kêu Lâm sư đệ là cha, vậy chẳng phải là…
Tưởng tượng sung sướng, các sư tỷ hưng phấn.
Trần Uyên trợn mắt há hốc, không ngờ chuyện sẽ như thế này. Hắn ta có cảm giác bất đắc dĩ, các sư muội à, các ngươi đang bị khuôn mặt che đi hai mắt, hoàn toàn không thấy rõ hiện thực.
Một đám đều chen lấn nhau nuôi con cho người ta.
Nói thật, hắn đã sợ đến ngây người.
Phục Bạch bình thản, hắn ta nhìn Lâm sư đệ thêm vài lần. Hắn ta biết đứa nhỏ này tương lai sẽ đeo sứ mệnh rất lớn. Bởi vì con bé sinh ra là đời sau của người Thiên Yêu tộc nuôi dưỡng, sau này chắc chắn sẽ tìm Thiên Yêu tộc để báo thù.
Con đường này không dễ đi.
Lâm Phàm đã sớm quen với cảnh tượng trước mắt. Hắn biết các sư tỷ chắc chắn sẽ tranh nhau nuôi nấng, hắn giơ tay lên tỏ vẻ yên lặng: “Các vị sư tỷ, chuyện này trở về rồi nói sau.”
“Nghe sư đệ.”
“Đừng có ai tranh với ta. Ta muốn nuôi bé gái này.”
Trần Uyên không thể không bội phục năng lực của sư đệ. Đây là tranh giành nhau nuôi nấng rồi, hay là vẻ ngoài tốt thật sự có thể thay đổi tất cả mọi thứ sao?
Chuyện kết thúc, có người đã đánh vào trong núi Đoạn Long.
Lâm Phàm đưa bé gái cho tiểu lão đầu trông giữ. Còn chưa đặt chân xuống núi Đoạn Long, ôm bé gái chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hành động. Nếu như cần chiến đấu với cao thủ, chắc chắn sẽ rơi vào hạ phong.
Tiểu lão đầu bất đắc dĩ, không biết bản thân lão là người bảo hộ hay là vú em nữa. Đứa bé này là người phàm, cần phải ăn cơm. Nhưng mà đồ ăn từ đâu? Không còn cách nào, lão chỉ có thể bắt một con thú hoang có sữa.
Đa số đệ tử của các thế lực lớn đều lựa chọn tách ra. Đi theo người của Thiên Hoang thánh địa, nếu gặp thứ tốt tất nhiên là không đoạt nổi. Thực lực của người ta đã như thế, ai có thể làm đối thủ của hắn.
Mấy ngày sau, mọi người đi bên bờ sông. Sông này kéo dài xuyên suốt qua núi Đoạn Long, nước sông trong vắt, rất mát mẻ. Chỉ mới nhìn một cái, ánh mặt trời chiếu lên mặt nước, nước phản quang lại cũng có thể khiến người lóe mù mắt.
“Lâm sư đệ, lúc trước ta từng nghe đồng trong sông Đoạn Long này có giao long, sau đó bị người chém giết, từ đó không còn tung tích.” Trần Uyên nói.
Lâm Phàm hỏi: “Thú cưỡi của Khuê Dương không phải là giao long sao?”
“Nó không tính là giao long chân chính, huyết mạch khác biệt rất lớn. Nhiều nhất chỉ có thể xem như là mãng xà mà thôi. Nếu như nó thật sự là giao long sẽ không bị ngươi giết đơn giản như vậy đâu.” Trần Uyên giải thích.
“Thì ra là vậy.”
Lâm Phàm nhìn mặt nước, hy vọng có thể gặp được thứ tốt. Tốt nhất chính là thật sự có giao long xông ra, loại lạ này cả người đều là bảo. Kể cả hắn không dùng được cũng có thể thỏa mãn được chút nội tâm. Đã xuất môn mà không thu hoạch được gì chắc chắn rất khó chịu.
Chương 571 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]