Núi Đoạn Long thường xuyên bị tra xét. Thứ tốt có thể thấy bình thường sẽ không có, chỉ có khi gặp may mới có thể chút phát hiện ở nơi dốc đứng, khắc khổ.
“Thực ra nơi này còn có giao long, ta đã từng gặp.” Phục Bạch luôn không nói gì đột nhiên mở miệng nói.
Lâm Phàm kinh ngạc, hắn nhìn Trần Uyên tựa như đang dò hỏi không phải ngươi bảo không còn tung tích sao. Trần Uyên có chút xấu hổ, chỉ có thể cười nhẹ đáp lại.
“Phục sư huynh, thực sự có sao?”
“Ừ. Có. Là một con giao độc, độc tính rất mạnh, thực lực rất khủng bố.” Phục Bạch trả lời, ánh mắt hắn ta luôn nhìn sang mặt sông, đôi khi còn ném một vài đồ vật vào trong nước.
Hình như là đan dược nào đó.
Lâm Phàm suy nghĩ, Phục sư huynh có khi đang câu giao. Hy vọng có thể dùng đồ vật để dụ dỗ nó ra.
Nhưng mà nhìn bộ dạng của Phục sư huynh thật ra không quá để tâm tới việc này. Hiển nhiên cũng không thể bảo đảm độc giao có thể xuất hiện, hắn ta chỉ đang thử câu mà thôi.
Lúc bọn họ đi bên này, có không ít đệ tử của thế lực khác đi ngang qua. Họ nhanh chóng rời đi. Lúc đi ngang qua đều sẽ lén liếc nhìn Lâm Phàm một cái rồi vội vàng rời khỏi.
Mặt hồ bình tĩnh có chút yên lặng.
Đột nhiên, từ sâu trong đáy sông có một con độc giao khổng lồ nhanh chóng đánh tới. Ai cũng không chú ý tới động tĩnh này, có một vài sư tỷ đang thảnh thơi cục đá vào trong mặt nước, bọt nước văng tung tóe.
Phịch một tiếng!
Mặt hồ nứt ra.
Một cái đuôi giao nhanh chóng quét tới, rõ ràng là muốn kéo một sư tỷ vào trong nước.
Tốc độ rất nhanh, cảm giác lực lượng cũng rất đủ.
Lâm Phàm quét ngang một cái, đánh một quyền lên đuôi giao. Tiếng gầm rú phát ra, đuôi của độc giao rút lui.
Sư tỷ bị sợ hãi, khuôn mặt nàng có chút tái nhợt. Nếu như không phải có mấy người Lâm Phàm, lấy tốc độ vừa nãy, nó chắc chắn có thể kéo sư tỷ vào trong sông.
Lúc đó sẽ rất nguy hiểm, chắc chắn sẽ bị độc giao nuốt chửng.
“Thật sự xuất hiện.” Trần Uyên khiếp sợ.
Phục Bạch nói: “Lâm sư đệ, đừng đuổi theo. Vô dụng. Độc giao biết bơi rất mạnh, không cần phải mạo hiểm, chỉ có thể chờ nó chủ động xuất hiện.”
Hắn ta chỉ tùy tiện ném chút mồi vào xem có thể dụ được độc giao ra không, không ngờ thật sự thành công.
Hành động này của hắn ta rất bình thường.
Căn bản, người biết nơi này có độc giao sẽ giống như hắn, có thể dụ dỗ ra là tốt nhất, kể cả không dụ dỗ ra cũng sẽ không quá để tâm.
Lâm Phàm, Phục Bạch, Trần Uyên, ánh mắt bọn họ tựa như mắt ưng, gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt sông.
Các sư tỷ lại lui về sau, ai nấy đều lộ vẻ cảnh giác.
Rầm!
Mặt sông vỡ ra, một con độc giao dài tầm mấy trăm trượng xuất hiện, vẻ ngoài của nó dữ tợn khủng bố cùng với bộ vảy màu xanh lập lòe ánh sáng.
“Con giao long này đúng là không thể so sánh với con ác giao mà ta đánh nát.”
Độc giao có bốn vuốt, có vảy rồng, đã có hình rồng. Nếu như cho nó thêm một ít thời gian, chắc chắn nó có thể độ kiếp thành rồng.
Độc giao phá vỡ mặt nước nhưng lại không động thủ ngay, đôi mắt to chuyển động quan sát tình huống trên bờ.
Độc giao thầm hung hăng chửi rủa đám Nhân tộc này.
Quả thực có bệnh!
Ai cũng thích cho nó ăn, hương vị đúng là thơm thật đấy nhưng mà nó không nhìn được bộ dạng đồ ăn.
Ngẫu nhiên mới gặp được Nhân tộc nhỏ yếu, chỉ cần vung đuôi một cái đã kéo được một người vào trong lòng. Nuốt chửng một cái, còn có thể nhấm nháp cảm thụ một chút.
“Kỳ lạ, lúc trước khi ta nhìn thấy con độc giao này, nó còn chưa tu luyện đến mức này. Bây giờ chỉ trong một năm ngắn ngủi nó đã to đến cỡ này, xem ra con độc giao này có cơ duyên.”
Phục Bạch trầm giọng, hắn ta phát hiện độc giao có thay đổi. Mắt hắn ta nhìn sang mặt sông đang mãnh liệt sôi trào, không lẽ sâu dưới đáy kia có cái gì?
Độc giao chắc chắn sẽ không rời khỏi sông này.
Nếu không, với cái thân thể toàn là bảo vật này của nó, chắc hắn nó phải chết không thể nghi ngờ.
“Đáy hồ có bảo?” Lâm Phàm suy đoán. Dựa theo những gì mà Phục Bạch nói, tất nhiên chỉ có thể có nguyên nhân như thế.
Trần Uyên nói: “Kể cả đáy hồ có bảo cũng không thể tự tiện tiến vào, có quỷ mới biết dưới đó còn có thứ khác hay không.”
Địch không động, ta bất động.
Độc giao đánh giá bọn họ.
Bọn họ cũng đang đánh giá độc giao.
“Đừng nóng vội, nhìn xung quanh xem có người khác núp ở trong tối không.”
Phục Bạch nhắc nhở. Khi xuất môn, đặc biệt là tại nơi này, rất nhiều người đều hy vọng làm ngư ông thủ lợi. Ngay vào lúc mấu chốt nhất, bọn chúng sẽ ra tay, cướp được đồ là chạy ngay. Đây là tài năng đặc thù sẽ được học khi mọi người tham gia vào một thế lực ở Thần Võ giới.
Lâm Phàm quan sát xung quanh. Hai mắt hắn hiện lên Nhân Quả Chi Hỏa, có thể nhìn thấy một vài đồ vật mà người khác nhìn không thấy.
Thiên Hỏa bình thường có thể phá vỡ, có một vài cao thủ có thể che giấu bản thân, do đó có thể tránh được sự quan sát của Thiên Hỏa.
Nhưng mà dưới Nhân Quả Chi Hỏa, chắc chắn chuyện như vậy sẽ không xảy ra.
“Có người, cẩn thận một chút.” Lâm Phàm nhẹ giọng nhắc nhở. Hắn phát hiện có vài bóng người đang âm thầm trốn tránh, luôn quan sát tình huống ở chỗ này. Kể từ khi độc giao xuất hiện, những người đó rõ ràng rất kích động nhưng lại kìm nén niềm vui sướng trong lòng, lẳng lặng chờ đợi.
Trần Uyên cũng quan sát nhưng lại không nhìn thấy gì, hắn ta vừa định phản bác nhưng nghĩ lại thực lực của Lâm Phàm lợi hại hơn hắn ta rất nhiều bèn câm miệng không nói lời nào, xem như là bản thân cũng nhìn ra như Lâm Phàm.
Không cần phải thể hiện sự vô năng của bản thân vào việc không cần thiết như thế này.
Thông qua chuyện vừa rồi, hắn ta biết rõ chênh lệch giữa Lâm Phàm và bản thân.
Lâm Phàm có thể phát hiện kẻ địch mà hắn ta lại không có bất kỳ phản ứng nào.
Lúc này, độc giao thấy đám Nhân tộc này đang ngây ngốc nhìn nó nên tức giận rít gào, nó hé miệng, bắn ra nọc độc màu xanh lục. Nọc độc che kín trời, như một thác nước đổ xuống đầu họ.
Độc tính của nó cực mạnh, ngay cả không gian phảng phất như đang bị ăn mòn.
Chương 572 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]