Lâm Phàm và Phục Bạch liếc nhìn nhau.
Cả hai ăn ý gật đầu.
Trần Uyên biết trận chiến này hắn ta không cần tham dự, chỉ cần đứng xem là được. Đồng thời còn phải chú ý nọc độc của độc giao, tránh cho chúng rơi lên người đệ tử khác.
Lâm Phàm bay lên trời, thần thái kiêu ngạo: “Một con độc giao hèn mọn cũng dám làm càn. Chúng ta đi ngang qua, đối mặt với nhau, ngươi mới một lời không hợp đã phun nọc độc, hiển nhiên là muốn khiêu khích. Đừng trách ta không khách khí với ngươi!”
Ngoài miệng nói những lời này, nhưng hắn lại không ngừng đưa ra sát chiêu.
“Thiên Long Đại Chưởng Ấn!”
Hư ảnh Thiên Long phát ra từ trong cơ thể, quấn lên cánh tay hắn rồi hội tụ lên bàn tay. Ấn Thiên Long chói lóa được phát ra, độc giao kinh hãi, nó cảm nhận được hơi thở của Thiên Long, đó chính là áp chế về mặt huyết mạch.
Độc giao muốn hóa rồng, nhưng cho dù nó có hóa rồng thì chênh lệch của nó với huyết mạch Thiên Long vẫn rất lớn.
Thiên Long Đại Chưởng Ấn trời sinh khắc độc giao.
Chưởng ấn đè ép không gian, nọc độc do độc giao phun ra bị ngăn trở. Chỉ trong khoảng nửa khắc, chưởng ấn đã hung hăng đánh lên người của độc giao, tiếng đánh bùm bùm vang lên, máu thịt nứt ra, chỉ mới một chiêu đã khiến độc giao ăn đau.
“Lâm sư đệ, tuyệt học này của ngươi khắc chế giao long rất mạnh!” Phục Bạch kinh ngạc cảm thán. Hắn ta biết Lâm sư đệ tu luyện Trấn Long Kinh do Đường Phi Hồng từng đoạt được.
Không ngờ nó lại có uy thế như vậy.
Lâm Phàm nói: “Tất nhất là nó có áp chế tuyệt đối với loại sinh vật dưới cấp Thiên Long. Áp chế về mặt huyết mạch không thể giải thích rõ ràng chỉ trong vài ba câu được.”
Độc giao muốn chạy. Nó vốn tưởng đám Nhân tộc này rất dễ đối phó, ai mà ngờ tên Nhân tộc động thủ trước lại có thể thi triển tuyệt học có lực áp chế lớn.
Đánh lên người thật sự rất mau.
Đau đến mức nó suýt hôn mê.
Phục Bạch thấy độc giao muốn chạy trốn, hắn ta sao có thể để nó như nguyện. Hắn ta đột nhiên phất tay, mấy tia sáng lao nhanh tới, nhanh chóng phong tỏa con đường để độc giao trốn về lại trong sông.
Độc giao thấy con đường chạy trốn của mình đã bị chặn thì tức giận gào thét. Nó lại phun ra nọc độc thêm một lần nữa. Nọc độc của độc giao rất bá đạo, khi phụt ra không khí cũng nghe thấy tiếng xèo xòe, khói đặc quấn quanh nọc độc màu xanh lục, độc tính rất mạnh.
Lâm Phàm lại thi triển Thiên Long Đại Chưởng Ấn thêm một lần nữa, uy thế còn mạnh hơn so với lúc trước. Thiên Long chi khí khắc chế độc giao rất mạnh, độc giao không thể ngăn cản được.
Tiếng kêu thảm thiết của độc giao vang vọng, thân hình nó quay cuồng giữa không trung.
Lâm Phàm lao về phía độc giao, bắt lấy đuôi của nó. Hắn vung mạnh một cái, ném độc giao đến bờ sông, hoàn toàn phong tỏa ý đồ muốn chạy về trong sông của nó.
Hắn vung nắm tay đang tỏa ra ánh sáng của mình, đòn nặng vừa ra, đánh cho độc giao không ngừng kêu thảm. Những nơi bị đánh trúng đều lõm vào, còn có thể nhìn thấy máu đang chảy ra từ miệng vết thương.
Độc giao chưa bao giờ cảm thấy uất ức như vậy.
Nó bị đè ép khắp nơi.
Mà nó phát hiện Nhân tộc đánh nó có thực lực rất mạnh, nắm tay của hắn rất nặng, mỗi một lần nắm tay đánh lên người nó, tựa như có một ngọn núi lên đè lên vậy.
Rất đau, rất đau.
Độc giao ngẩng đầu muốn tiếp tục phát ra tiếng rống giận, nhưng đôi mắt nó đột nhiên mở lớn, một tia sáng sắc bén đánh tới. Phụt một tiếng, đầu nó bị chặt đứt ngay lập tức. Đầu nó văng lên trên không trung, không ngừng xoay trong. Trong giây phút còn thanh tỉnh ngắn ngủi, nó có thể nhìn thấy đầu và thân nó chia lìa.
Lộp bộp!
Đầu độc giao rớt xuống đất, không có chút động tĩnh.
Lâm Phàm quay đầu, thản nhiên nhìn vào khoảng không, ánh mắt hắn nghiêm lại: “Độc giao đã bị ta chém giết, các ngươi ai muốn ra cướp đoạt có thể ra thử một lần.”
Giọng nói không lớn nhưng lại có thể truyền tới lỗ tai của tất cả mọi người.
Không có chút động tĩnh.
Ngay sau đó, có người rời đi ngay lập tức. Đã không có cơ hội cướp độc giao từ tay của Lâm Phàm thì không cần phải lãng phí thời gian ở chỗ này.
Nhưng vẫn có người có lòng tham lam như trước.
Bọn họ chưa chịu rời đi, núp trong chỗ tối, tiếp tục tìm kiếm cơ hội.
Phục Bạch lại nói: “Cứ để cho bọn họ xem đi, đuổi không được đâu. Con độc giao này có đạo hạnh không tệ, đã ngưng tụ được nội đan. Máu thịt, nọc độc của nó có thể dùng để luyện chế đan dược. Vây và gân có thể luyện chế pháp bảo. Với một con độc giao này, chuyến đi này cũng không tệ.”
“Giá trị cao như vậy?” Lâm Phàm thật ra không nghĩ tới nó sẽ cao như vậy.
“Tất nhiên rồi. Ví dụ như nội đan của con độc giao này, có thể luyện chế thành đan dược đủ cho Thần Linh cảnh tăng một cảnh giới nhỏ.” Phục Bạch trả lời.
Những nguyên liệu đó không có tác dụng gì với hắn ta.
Tu vi của hắn ta không cần những thứ này.
Trừ khi gặp được những thứ như thiên địa đại đan chân chính, linh đan diệu dược mới có thể trợ giúp tu vi của hắn ta.
Giống như đan dược mà Đường Phi Hồng cho tiểu lão đầu vậy.
Tiểu lão đầu đã mắc kẹt ở cảnh giới kia rất lâu, đã rất lâu rồi lão không thể đột phá. Lão thiếu một loại ngộ đạo. Nhờ có đan dược kia trợ giúp, lão mới có thể đột phá được. Hồn phách hợp nhất, Âm Dương tầng ba, tiếp theo đó là Thiên Nhân cảnh, đó là cảnh giới của cường giả chân chính.
Là loại nghiêng trời lệch đất, khó có thể tưởng tượng nổi.
Lâm Phàm nói: “Vậy thì rất không tệ. Con độc giao này thân thể rất lớn, nội đan cũng không nhỏ, hẳn là có thể luyện chế được không ít. Đến lúc đó phân chia lại một chút, mỗi người ai cũng có một phần.”
“A?” Phục Bạch kinh ngạc: “Lâm sư đệ, độc giao là do ngươi chết. Ngươi giao độc giao cho thánh địa có thể được rất nhiều thứ tốt. Ngươi thật sự muốn chia ra sao?”
Lâm Phàm cười trả lời: “Đối với ta, độc giao không có bất kỳ tác dụng gì cả. Các vị sư tỷ sư huynh đã xuất môn cùng ta cũng không thể cái gì cũng không có được.”
Hắn thật sự không cần độc giao.
Chẳng sợ độc giao thật sự hóa rồng, đối với hắn, tác dụng của nó cũng không lớn. Hắn không muốn dùng bất kỳ đan dược nào để đột phá cảnh giới hiện tại. Hắn chỉ tin tưởng rằng bảo kích tiểu phụ trợ có thể giúp hắn đạt tới viên mãn.
Chương 573 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]