Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 574: CHƯƠNG 574: ĐỪNG CÓ KẺ TUNG NGƯỜI HỨNG TRƯỚC MẶT TA (2)

Phục Bạch dựng ngón cái.

Không ngờ Lâm sư đệ có tâm thái như vậy.

Mà những sư huynh sư tỷ nghe thấy Lâm Phàm nói chia đều độc giao cho họ, biểu hiện của họ rất hưng phấn, ai nấy cũng vui vẻ, tươi cười đầy mặt.

Hoan hô, hò hét.

Địa vị của Lâm sư đệ trong cảm nhận của họ lại tăng lên vèo vèo. Các sư tỷ càng thêm mê luyến Lâm Phàm. Trong mắt các nàng, Lâm sư đệ không chỉ có mị lực còn có thể luôn để ý tới các nàng.

Thật sự là bị cảm động,

Trần Uyên cảm thán.

Lâm sư đệ quả thực là yêu nghiệt trên đời mà,

Dung mạo mị lực vô song thì thôi đi.

Hắn vậy mà lại còn hiểu cách thu mua nhân tâm. Sau này, người được đề cử làm Thánh Chủ của Thiên Hoang thánh địa, Lâm sư đệ chắc chắn là người được chọn đáng gờm nhất.

Đối với chuyện này, hắn ta có vẻ rất bình thản. Không hề kinh ngạc, cũng không hề hoảng hốt. Chuyện này không liên quan gì tới hắn ta cả, hắn ta đã từng cạnh tranh để vào vị trí người được đề cử làm Thánh Chủ.

Nhưng kể từ khi tiếp xúc nhiều một chút.

Hắn ta đã từ bỏ ý nghĩa không thực tế này, lại nghiêm túc tu luyện, không tranh không đoạt. Có lẽ một ngày nào đó, nói không chừng vận may sẽ gõ cửa, hắn ta tự dưng sẽ trở thành thánh chủ.

Nhưng mà vào lúc này, một giọng nói mạnh mẽ truyền tới.

“Các vị, xin dừng biết, có thể trao đổi một nửa độc giao hay không?”

Cùng với tiếng gầm rú, dẫm đạp của thú cưỡi.

Đinh tai nhức óc.

Cảm giác như đang ở trên chiến trường vậy.

Một tia sáng màu đỏ lao tới, chỉ trong chớp mắt, người nói đã xuất hiện trước mặt mọi người.

“A…”

Lâm Phàm thấy rõ người tới, là một vị đại hán tục tằng, gã ta mang áo giáp có điêu khắc hoa văn thần bí. Sau lưng gã cắm bốn cây cờ hiệu, cờ hiệu tung bay theo gió, có hơi thở chết chóc phát ra từ trên người đối phương.

“Thiếp Huyết môn Nhiếp Xương Hải.” Phục Bạch mới nhìn một cái đã có thể nhận ra lai lịch, thân phận của đối phương.

Lâm Phàm tất nhiên không giống như Phục Bạch, hắn ta kiến thức rộng rãi, biết rất nhiều người. Nhưng người có thể được Phục Bạch nói ra tên chắc chắn là có năng lực, truyệt đối không phải là người bình thường.

Trần Uyên nhỏ giọng nói thầm: “Lâm sư đệ, hắn tên là Nhiếp Xương Hải, Thiên Kiêu của Thiết Huyết môn phía Nam. Đừng nhìn hắn chững chạc nhưng tuổi hắn còn không lớn bằng ta, tuổi còn trẻ mà có bộ dạng này đều là do tu luyện gây ra.”

“À…” Lâm Phàm gật đầu. Hắn có thể cảm giác được có một lực lượng rất mạnh trong cơ thể của Nhiếp Xương Hải. Nhân Quả Chi Hỏa bùng lên trong ánh mắt hắn, sợi chỉ nhân quả trên người đối phương rất dày, giết chóc rất nặng, vừa thấy đã biết người này không phải dễ dây vào.

Nhiếp Xương Hải ôm quyền chào hỏi với mấy người Phục Bạch, sau đó ánh mắt gã dừng trên người Lâm Phàm.

“Vậy vị này chính là Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa tiếng tăm lừng lẫy, đã từng nghe qua đại danh.” Nhiếp Xương Hải đã xuất hiện ở nơi này từ rất sớm, chỉ là gã không xuất hiện mà thôi.

Độc giao chính là mục tiêu của gã, sau đó gã lại yên lặng xem mọi chuyện diễn ra như thế nào.

Nếu như là người khác chém giết độc giao, gã sẽ xuất hiện bắt ép đối phương phải rời khỏi. Nhưng khi người xuất hiện là đám người Lâm Phàm, thấy Lâm Phàm dùng thực lực tuyệt đối trấn áp độc giao. Gã biết nảy sinh xung đột là chuyện rất không sáng suốt, với thực lực của gã, chưa chắc gã đã là đối thủ của bọn họ.

Gã bèn hiện diện ngay lập tức, trao đổi với họ.

Lâm Phàm đáp lại, cũng không nói nhiều lời: “Ngươi muốn một nửa độc giao, vậy ngươi dùng gì tới đổi?”

“Những thứ này thì sao?”

Nhiếp Xương Hải phất tay, vài bình đan dược hiện lên trong không trung. Trong mỗi bình đan dược đều chứa một viên dược màu đỏ như máu, ánh sáng lập lòe.

“Thiết Huyết đại đan!”

Phục Bạch kinh ngạc. Hiển nhiên hắn ta không ngờ Nhiếp Xương Hải vậy mà lại lấy ra đan dược đặc thù do Thiết Huyết môn luyện chế. Loại đan dược này có thể tăng cường huyết khí của người, hiệu quả dị thường, thông thường có thể tăng lên hai phần huyết khí, nhưng cũng chỉ có thể dùng nhiều nhất năm viên. Nếu dùng nhiều hơn sẽ mất hiệu lực.

Loại đan dược này chỉ có Thiết Huyết môn mới có thể luyện chế, thủ pháp rất độc đáo. Người ngoài không biết biện pháp luyện chế.

Bây giờ Nhiếp Xương Hải lấy ra nhiều đan dược nhiều như vậy chỉ để đổi một nửa con độc giao.

Nói thật.

Giá trị của độc giao không thể so sánh với nhiều viên Thiết Huyết đại đan như vậy.

Phục Bạch nhíu mày, vì sao Nhiếp Xương Hải có thể bỏ được nhiều viên Thiết Huyết đại đan như thế để đổi một nửa độc giao? Giá trị không bình đẳng, độc giao không đáng giá nhiều đan dược như vậy.

Hay là con độc giao này có vấn đề gì mà bọn họ không biết asao?

Ví dụ như nó thật sự có huyết mạch cổ xưa nhưng lại bị che giấu quá sâu.

Nếu bọn họ cũng không biết, vậy Nhiếp Xương Hải tới ăn trộm gà.

Lâm Phàm tựa như có thể nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng Phục Bạch. Nhân Quả Chi Hỏa trong hai mắt bùng cháy. Hắn muốn nhìn thấy nội tại của độc giao, nhìn xem có chứa tiềm năng nào đó mà bọn họ không biết không.

Nhưng thật đáng tiếc, hắn không phát hiện ra điểm nào bất thường cả.

“Không lẽ các vị cho rằng con độc giao này có huyết mạch cổ xưa sao? Nếu là như vậy thì các vị nghĩ nhiều rồi, ta chỉ là muốn dùng thân thể của độc giao làm nguyên liệu rèn luyện Thiết Huyết Tứ Kỳ của ta thôi.”

Nhiếp Xương Hải cười, hiển nhiên gã không ngờ được rằng nhất thời hào phóng khiến cho đối phương có chút hoài nghi. Gã không nghĩ tới chuyện này, nhưng ngẫm lại cũng có thể hiểu được.

Nếu như có ai dùng đồ vật giá trị rất lớn đổi lấy một đồ vật không bình đẳng.

Vậy chắc chắn có vấn đề.

“Lâm sư đệ, ngươi thấy thế nào?” Phục Bạch hỏi ý kiến Lâm Phàm.

Lâm Phàm hỏi lại: “Có đáng giá không?”

“Giá trị.”

“Vậy cho hắn.”

Nếu đã giá trị vậy thì không cần suy nghĩ nhiều nữa. Độc giao không có tác dụng gì với hắn, nếu như có thể đổi được đồ vật mà ngay cả Phục Bạch sư huynh cũng cảm thấy giá trị, vậy chắc chắn là lời rồi.

Thương lượng kết thúc, chỉ thấy Phục Bạch chặt đứt độc giao thành hai nửa. Mà Nhiếp Xương Hải cũng giữ lời, ném mấy bình Thiết Huyết đại đan tới.

Vèo một tiếng.

Một cây cờ sau lưng Nhiếp Xương Hải bắn ra, nó phát ra một tia sáng bao trùm nửa con độc giao, chỉ trong chớp mắt nó đã thu độc giao vào.

Chương 574 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!