Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 576: CHƯƠNG 576: ĐỪNG CÓ KẺ TUNG NGƯỜI HỨNG TRƯỚC MẶT TA (4)

Lạch cạch!

Lâm Phàm dùng một chân dẫm đạp lên sơn yêu. Hắn thong thả dùng sức, sơn yêu đau đến mức nước mắt lưng tròng. Bất kỳ người nào là phái nữ thấy một màn như vậy đều sẽ có lòng thương hại. Cho rằng đây tuyệt đối không phải sơn yêu, rốt cuộc có con sơn yêu hung tàn nào lại ngây ngốc dễ thương như vậy chứ?

“Oa oa oa…”

Sơn yêu kêu to, hình như là đang khóc kêu.

Lâm Phàm không mềm lòng, chân hắn càng thêm dùng sức. Rắc một tiếng, thân hình mặt ngoài tan vỡ: “Con sơn yêu này giết chóc rất nặng, ít nhất phải hành hạ hơn mấy trăm đến một ngàn người đến chết. Đủ để chứng tỏ thủ đoạn che giấu của con sơn yêu này rất mạnh.”

“Thần Võ ký cũng có sai sót, sơn yêu cũng không phải bộ dạng như vậy.” Trần Uyên nói tiếp.

Phục Bạch sửa lại: “Chưa chắc. Có lẽ là con sơn yêu này đạt được cơ duyên nào đó, đây có lẽ là bộ dạng mà nó ngụy trang ra.”

Rắc!

Có tiếng thanh thúy vang lên.

Thân hình của sơn yêu rách nát, dưới chân hắn có thứ gì đó không ngừng to ra, giống như một cục thịt tròn vậy.

“Hừ, muốn căng lên sao? Năng lực của ngươi không thể làm vậy đâu.”

Lâm Phàm cười, hắn dùng lực càng mạnh hơn. Phụt một tiếng, cục thịt nứt ra, một bãi máu đen vẩy ra đầy đất. Sau đó hắn nhìn thấy một viên ngọc màu vàng kim lăn tròn.

“Đây là…”

Lâm Phàm nhặt viên ngọc lên, kích cỡ của nó tầm một nắm tay. Hắn nhìn không ra viên ngọc này được làm từ thứ gì, hắn cầm lên, nhắm về phía mặt trời, cẩn thận nhìn. Không phải là trong suốt, thậm chí không có chút ánh sáng nào lọt ra.

“Thứ đồ gì đây?”

Không hề nghĩ ngợi, hắn cất kỹ viên ngọc. Thứ này không cần chia cho các sư huynh, đồ vật không biết chắc chắn có vấn đề. Lỡ như là đồ tốt mà cứ chia ra như vậy, chẳng phải sau này hắn sẽ rất đau lòng sao?

“Sư đệ, viên ngọc kia là?” Trần Uyên tò mò hỏi.

Lâm Phàm trả lời: “Không có gì, chỉ là một viên ngọc nát mà thôi. Mang về ném cho chó, không có gì tốt cả.”

Trần Uyên bất đắc dĩ, hắn ta chớp mắt. Mọi người đều tận mắt nhìn thấy viên ngọc đó xuất hiện từ trong cơ thể của sơn yêu, hẳn là không phải đồ gì vô dụng.

Trần Uyên ngay lập tức hiểu ra,

Lâm sư đệ của chúng ta hào phóng, nhưng nếu như gặp phải đồ vật hiếm lạ, cổ quái, hắn còn cất nhanh hơn cả người khác.

Tiêu diệt sơn yêu xong không còn nguy hiểm, mọi người tiếp tục lên đường.

Nhưng mà không biết vì sao, Lâm Phàm cứ cảm giác có người thần bí đang nhìn trộm hắn. Loại cảm giác này rất kỳ quái, khó có thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt.

Suốt trên đường này, bọn họ còn xem như là hòa bình. Tuy rằng cũng có gặp phải nguy hiểm nhưng đều đã bị giải quyết. Vô tình đạt được vài cây linh quả, hắn có nhấm nháp một chút. Hương vị đúng là rất ngọt, rất nhiều nước, nhưng không có ích lợi gì cho thân thể cả.

Hắn vừa mới Quy Nguyên tầng hai thôi.

Ngay cả Âm Dương cảnh hắn còn chưa đạt được, mấy thứ bảo bối đó vậy mà lại không có chút tác dụng nào với hắn. Thật lòng mà nói, hắn đúng là đồ phá hoại. Lúc trước hắn còn có thể cảm nhận được khoái cảm do tu luyện mang lại, nhưng cảm giác sung sướng khi được xuất môn không phải là tìm thấy được thứ tốt sau khi trải qua trăm cay ngàn đắng sao? Sau đó thực lực sẽ tiến bộ vượt bậc.

Hắn cũng không biết chuyện này là như thế nào.

Có lẽ là nội tình của hắn quá mạnh, mạnh đến khủng bố, đã vượt qua giới hạn tăng lên của linh quả.

Đi tiếp, đi mãi.

Phía trước xuất hiện động tĩnh.

Bọn họ tới gần, phát hiện có một nhóm người vây quanh vài người khác, mấy người nam trong đó đều đã bị thương nặng, tê liệt ngã xuống trên đất, hộc máu. Mà hai vị nữ tử khác lại bình an không có chuyện gì. Nhưng mà các nàng cũng không ổn. Mấy người đàn ông vây quanh các nàng rõ ràng là không muốn làm chuyện tốt.

“Tình huống như thế nào?” Lâm Phàm hỏi.

Phục Bạch nhìn thoáng qua: “Âm Dương Thần tông, một thế lực ở phía Bắc, tu luyện Âm Dương đại đạo. Nhưng hình như đã từng xuất hiện một vài vấn đề nên tuyệt học Âm Dương đại đạo chân chính đã thất truyền, bây giờ hình như đi trên con đường thu thập Âm Dương.”

Ngay vào lúc bọn họ đang nói chuyện với nhau, tình hình bên kia đã thực không ổn.

Hai vị nữ tử đã sắp không còn vật che đậy nào, rõ ràng người của Âm Dương thần tông đang trêu chọc bọn họ, đắm chìm trong lạc thú chơi đùa.

Kể cả khi bọn họ nhìn thấy mấy người Lâm Phàm xuất hiện cũng không thèm để ý. Tựa hồ bọn họ đã quen với việc có người ở bên cạnh đứng nhìn.

Lâm Phàm căm thù chuyện này tới tận xương tủy. Nếu như là ngươi tình ta nguyện, nhẫu nhiên dã chiến ở bên ngoài bị hắn nhìn thấy, hắn còn có thể ở cạnh thổi sáo trợ húng.

Nhưng chuyện này mang tính cưỡng ép khiến hắn có chút không thuận mắt.

Đặc biệt là người của Âm Dương Thần tông này vậy mà có chút ác, khiến hắn nghĩ tới một vài chuyện không tính là có thể nhẫn nhịn.

Dưới chân hắn có đá, một chân đá ra.

Phụt!

Đá cắt qua không gian, bay xuyên qua đũng quần của một tên đệ tử Âm Dương Thần tông. Đúng vậy, chính là bay xuyên qua.

Một màn thình lình xảy ra khiến người của Âm Dương Thần tông nhìn đến choáng váng.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

“Các ngươi muốn làm gì?” Người của Âm Dương Thần tông giận dữ, bọn họ căm tức nhìn mấy người Lâm Phàm.

Phục Bạch nói: “Âm Dương Thần tông các ngươi đừng có ngậm máu phun người. Bọn ta đứng ở chỗ này, không hể cử động một chút, có chứng cứ gì nói là bọn ta làm?”

“Các ngươi…” Người của Âm Dương Thần tông không ngờ đối phương vậy mà lại không thừa nhận.

Phụt!

Lại một âm thanh xé gió truyền tới.

Vèo!

Lại thêm một viên đá đục lỗ đũng quần của một tên đệ tử Âm Dương Thần tông. Vẫn là bay xuyên qua, tạo ra một cái động máu. Cảnh tượng kia khiến các đệ tử của Thiên Hoang thánh địa run như cầy sấy.

Đặc biệt là nam tính, mọi người không tự chủ được mà che đũng quần lại, phảng phất sợ hãi người bị hại tiếp theo chính là bọn họ.

“Hắn đang làm gì?” Một tên đệ tử của Âm Dương Thần tông chỉ vào Lâm Phàm: “Là hắn làm. Các ngươi còn dám không thừa nhận?”

Phục Bạch nhìn Lâm Phàm… Phảng phất như đang nói: Lâm sư đệ, việc này ngươi giải thích đi. Ta đã giải thích rất đúng chỗ, cái gì nên nói cũng đã nói rồi.

Chương 576 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!