Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 577: CHƯƠNG 577: ĐỪNG CÓ KẺ TUNG NGƯỜI HỨNG TRƯỚC MẶT TA (5)

“Ta đá cục đá liên quan gì tới các ngươi sao?” Lâm Phàm hỏi.

“Ngươi làm đệ tử của tông ta bị thương.”

“Ai bị thương? Ta đá cục đá, không phải các ngươi tránh là được sao?”

Vừa dứt lời, Lâm Phàm lại đá thêm một viên đá nữa.

Phụt một tiếng, lại thêm một tên đệ bị thương nặng. Các đệ tử còn lại của Âm Dương Thần tông run như cầy sấy, tựa như gặp quỷ vậy. Một đám đều che đũng quần lại, sợ hãi người bị tiếp theo sẽ là mình.

Các đệ tử Thiên Hoang thánh địa đi theo kinh hãi nhìn Lâm Phàm.

Bọn họ sao có thể nghĩ ra được Lâm sư đệ vậy mà còn thích chơi chiêu như vậy. Chuyên môn đá vào đũng quần của người ta, ngẫm lại đã thấy rất khủng bố rồi.

“Đủ rồi.”

Lúc này, trong đám người của Âm Dương Thần tông, có một giọng nói trầm thấp phát ra.

Các đệ tử của Âm Dương Thần tông tản ra.

Một nam tử trẻ tuổi ngồi trên tảng đá, khuôn mặt hắn ta bình tĩnh nhìn trò khôi hài trước mặt.

“Thiên Hoang thánh địa các ngươi cũng quản thật rộng đấy. Âm Dương Thần tông bọn ta làm việc đâu cần các ngươi quản.”

Chu Dao đứng dậy, đi về phía mấy người Lâm Phàm. Âm Dương nhị khí quấn quanh thân. Hắn ta không vội không gấp, đối với việc Lâm Phàm đả thương người của mình, hắn ta cũng không biểu hiện quá phẫn nộ.

Thật giống như chưa từng để Lâm Phàm vào mắt vậy.

Những người của Âm Dương Thần tông sôi nổi nhìn Chu Dao. Đây chính là Thần Tử của Âm Dương Thần tông, là thần trong lòng bọn họ. Chỉ cần có Thần Tử ở đây là bọn họ an tâm.

Từng bước một.

Chu Dao đứng trước mặt Lâm Phàm, khóe miệng hắn ta khẽ nhếch: “Từng nghe nhắc tới ngươi. Thiên Kiêu mới xuất hiện gần đây của Thiên Hoang thánh địa. Nhưng ngươi tổn thương đệ tử Âm Dương Thần tông của ta, không phải nên đưa ra một lý do sao?”

“A…” Lâm Phàm cười nhạo một tiếng, hắn lắc đầu có vẻ rất bất đắc dĩ, quay đầu lại chỉ khoảng nửa khắc nhưng lại đánh một quyền về đầu của Chu Dao không hề báo trước: “Đây chính là lí do.”

Răng rắc.

Chu Dao đỡ được nắm tay đang lao tới của Lâm Phàm: “Chỉ như vậy?”

“Ha hả.” Lâm Phàm cười. Ngay tức khắc, khí thế người hắn đột nhiên tăng mạnh. Lục Tí Lôi Phật thân xuất hiện, khuôn mặt của Chu Dao thay đổi mạnh.

Hắn ta tới từ phía Bắc, gần đây có nghe truyền thuyết về Lâm Phàm. Hắn ta khịt mũi coi thường, cái gì mà Tần Trăn, cái gì mà huyết mạch Thiên Tôn. Một thằng nhãi đã từng không có tiếng tăm gì, bỗng dưng có một ngày nói trong thân thể của mình là huyết mạch của Thiên Tôn.

Còn nói cái gì mà đã thức tỉnh.

Lừa quỷ à?

Hắn ta lười tin.

Nhưng hôm nay, khí thế của Lâm Phàm tăng mạnh, sắc bén như dao cắt lên thân hình hắn, một cảm giác đau đớn kịch liệt ập tới.

Hai tay Lâm Phàm nắm lấy hai tay của Chu Dao, bốn cánh tay khác điên cuồng đánh ra, sấm sét ầm ầm, quyền ra như rồng. Mỗi quyền đều hung mãnh, quyền nào cũng chạm vào thịt, có thanh âm thanh thúy vang lên,

Chu Dao mặc một pháp bảo hộ giáp.

Bây giờ lại bị đánh cho vỡ nát.

Bốp!

Bốp!

Khó có thể nắm bắt được quyền ảnh, Chu Dao bị đánh mạnh run rẩy kịch liệt. Thân thể theo quán tính muốn bay ngược ra ngoài nhưng lại bị Lâm Phàm nắm chặt cánh tay, hắn ta chỉ có thể thừa nhận.

Bốn cánh tay của Lâm Phàm giống như cung tên được kéo căng vậy, không ngừng ra chiêu. Mỗi một quyền đều ẩn chứa lực lượng kinh người của Lâm Phàm từ khi khổ tu đến giờ.

Quyền ra không ngừng, mặt đất cũng chấn động, nứt ra.

Người của Âm Dương Thần tông trợn mắt nhìn.

Bọn họ bây giờ giống như đã hoàn toàn há hốc mồm.

Sau một hồi, Lâm Phàm dừng lại. Tiếng tí tách không ngừng, máu tươi chậm rãi chạy dọc theo thân thể của Chu Dao mà chảy xuống dưới. Lạch cạch, không biết có phải Chu Dao đã chết thảm hay. Hai tay hắn ta rũ xuống, không hề cử động.

Hắn buông tay ra, Chu Dao rơi xuống đất.

“Thứ gì vậy chứ…”

Lâm Phàm phi một tiếng, hoàn toàn không để Chu Dao vào mắt. Đối với hắn, tên này rất có tiềm chất diễn sâu, bởi vậy khi hắn ta chưa thi triển, hắn đã động thủ ngay lập tức.

Đỡ cho đối phương phải diễn trước mặt hắn, khiến hắn nhìn mà tâm trạng khó chịu.

Bây giờ thì tốt hơn rất nhiều rồi.

“Phục Bạch sư huynh, đánh chết hắn ta chắc không ảnh hưởng đâu nhỉ?”

Lâm Phàm thu hồi Lục Tí Lôi Phật Thân, sau khi đánh chết người, hắn mới nghĩ đến việc hỏi tình hình.

“Có chút tình huống, thế lực của Âm Dương thần tông không tệ. Nếu biết thần tử của Thần tông bị sư đệ đánh chết, thì chắc hẳn sẽ có chút vấn đề.” Phục Bạch trả lời.

Hắn ta không ngờ Lâm sư đệ sẽ đánh chết đối phương.

Đương nhiên trong quá trình đánh, hắn ta cũng không ngăn cản, đánh cứ đánh thôi, không cần phải lo những chuyện kia.

“Thần tử chết rồi.”

“Hắn đánh chết thần tử Chu Diêu rồi.”

“Mau chạy thôi.”

Đệ tử của Âm Dương thần tông thi nhau bỏ chạy là chuyện tốt, sao bọn chúng có thể ngờ được, lại xảy ra chuyện như này.

Phục Bạch di chuyển, hóa thành dư ảnh, hai tay như dao, tao nhã thần tốc, lao thẳng vào giữa các đệ tử đang chạy trốn.

Bóng dáng sư huynh xuất hiện ở cuối.

Phụt phụt!

Phụt phụt!

Tiếng máu thịt vỡ ra truyền đến.

Đệ tử của Âm Dương thần tông bị chém ra làm đôi.

Phục Bạch nháy mắt đi đến cạnh Lâm Phàm nói: “Không sao, giải quyết bọn chúng rồi sẽ không còn ai nói nữa.”

“Sư huynh, bọn họ biết.”

Lâm Phàm chỉ vào nhóm người bị đệ tử của Âm Dương thần tông làm bị thương kia.

Phục Bạch nhìn về nơi đó, ánh mắt có hơi thay đổi: “Ừ, đúng vậy, giết vô ích rồi.”

Trần Uyên ở một bên lộ ánh mắt quái lạ.

Có bệnh mà.

Giết cũng giết rồi, còn nghĩ những chuyện này làm gì.

Lâm Phàm nhìn xác chết, hắn muốn lục soát chúng. Nhưng ở trước mặt mọi người làm những trò vơ vét như vậy, chung quy vẫn cảm thấy có chút không tốt, hình tượng rất quan trọng.

Từ khi dung mạo vô song nhận được sự chú ý, hắn vẫn luôn duy trì hình tượng tao nhã.

“Đa tạ ơn cứu mạng.”

Hai nữ tử được cứu, nước mắt lưng tròng, đi đến cảm ơn Lâm Phàm. Khi nhìn thấy dung mạo Lâm Phàm, ánh mắt hai nữ tử kinh ngạc, dường như cả thế giới đều yên lặng, trong mắt đã không còn bất kỳ thứ gì, chỉ chứa gương mặt này của Lâm Phàm.

Đến nỗi cả áp bức và lăng nhục mà các nàng vừa phải chịu, cũng đều giảm bớt rất nhiều.

Nếu không xảy ra chuyện này, các nàng sẽ không gặp được Lâm Phàm.

Chương 577 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!