Vèo!
Vèo!
Trong nháy mắt, có mấy bóng hình chạy như bay trên không trung, lướt qua bọn họ.
Lâm Phàm nhìn lên, mãi đến khi mấy bóng hình đó biến mất không thấy dấu hiệu, hắn nói: “Những cường giả này là chuyện như thế nào? Núi Đoạn Long hẳn là không phù hợp với bọn họ chứ?”
Phục Bạch nói: “Trừ khi núi Đoạn Long xuất hiện một đồ vật nào đó quan trọng. Chúng ta chạy tới nơi có tiếng kêu thảm lúc nãy, xem xem cuối cùng là chuyện như thế nào.”
Trần Uyên có chút chờ mong: “Núi Đoạn Long có truyền thuyết. Không lẽ truyền thuyết là thật? Mấy lão già đó nghe phong thanh, chắc chắn đã được tin tức nào đó.”
Đối với loại tình huống này, hắn ta cũng có chút chờ mong.
Nhưng mà điều đau đầu duy nhất chính là, thực lực của hắn ta mà vật lộn với mấy lão già đó chưa chắc có thể chiếm được tiện nghi. Nhưng kể cả có như vậy thì thế nào chứ? Nếu như thật sự có bảo bối, kể cả có là Thiên Vương lão tử tới cũng phải tranh một phen.
Mọi người lên đường.
Phục Bạch dặn dò các sư đệ sư muội không cần phải hành động thiếu suy nghĩ. Mọi người đứng xem là được, còn lại cứ giao cho bọn họ là được.
Rất nhanh, bọn họ đã đi tới nơi có tiếng kêu thảm lúc nãy.
Tình huống có chút hỗn loạn.
Rất nhiều thi thể máu thịt mơ hồ bày ra khắp nơi, có nửa phần thân thể bị cắt đứt ngang, cắm lên thân cây, máu thịt, ruột, các loại bộ phận rớt đầy đất.
Có sư tỷ vừa nhìn thấy đã nôn ói ngay lập tức. Tuy rằng bọn họ tu hành đến bây giờ, thứ gì nên gặp chắc chắn đã từng gặp, nhưng một cảnh trước mặt đúng là rất tàn nhẫn.
“Trời ạ, bọn họ gặp phải con quái vật khủng bố nào vậy? Không khỏi quá tàn nhẫn rồi, vậy mà lại bị giết thành như vậy.” Trần Uyên rất kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ được chuyển sẽ xảy ra thành như vậy.
Lâm Phàm xem xét cảnh vật xung quanh, phát hiện trên đất có để lại dấu vết rất lớn: “Các ngươi xem dấu vết này đi. Ta nghi ngờ rất có thể là mãng xà hoặc là sinh vật như giao vậy, thân hình nó di chuyển nên để lại dấu vết này.”
Mọi người quan sát cẩn thận.
Thật sự là như vậy.
Phục Bạch nhíu mày, sao lại gặp được loại sinh vật này. Tuy rằng nơi này được gọi là núi Đoạn Long, nhưng cũng chỉ là tên mà thôi. Hắn ta đã từng tới nơi này, ngoại trừ con độc giao truyền thuyết kia, hắn ta chưa từng gặp sinh vật như vậy trên núi này.
“Không lẽ đã có chuyện gì xảy ra ở núi Đoạn Long này?” Phục Bạch bắt đầu hoài nghi, nếu không phải như lời hắn ta nói, rất khó có thể giải thích chuyện đang xảy ra lúc này.
Rầm!
Đất rung núi lở, tiếng gầm rú kịch liệt phát ra.
Nơi phát ra thanh âm đó lại ở chỗ cao.
“Đi, chúng ta đi xem.” Lâm Phàm hô lên, hắn tăng tốc độ. Hắn rất muốn biết cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra.
Lúc bọn hắn đi tới đỉnh núi, một màn trước mặt khiến Lâm Phàm khiếp sợ.
Ngọn núi không biết vì nguyên nhân gì mà lại vỡ ra, xuất hiện một cái hố đen khổng lồ.
Bọn họ nhìn thấy mấy người cường giả kia vậy mà lại đang chiến đấu với một con cự mãng toàn thân là màu vàng kim.
Con kim sắc cự mãng này, trên đầu có một sừng xoắn ốc, kích cỡ khổng lồ. Nó còn lớn gấp mấy lần so với con độc giao lúc trước bọn họ nhìn thấy, lực uy hiếp mười phần, rất khủng bố.
“Không thể nào, núi Đoạn Long sao lại có con cự mãng khủng bố như vậy?” Phục Bạch khiếp sợ. Hắn ta chưa từng nghe thấy nên hoàn toàn không biết con hoàng kim cự mãng cuối cùng là từ đâu ra.
Lâm Phàm chỉ vào hố đen: “Có lẽ nó đi ra từ hố đen kia. Lúc trước núi Đoạn Long có hố đen này sao?”
“Không có, chưa bao giờ thấy. Nơi đó hẳn là có một căn nhà hoang phế từ lâu rồi, bây giờ căn nhà đó sập, núi vỡ ra lại xuất hiện cái hố đen này. Xem ra là vì núi nứt ra mà có, con hoàng kim cự mãng này hẳn cũng xuất hiện từ hố đen.” Phục Bạch trả lời.
Lâm Phàm gật đầu đồng ý.
Nói rất có lý.
Chân tướng hẳn là như vậy.
Lúc này, mấy vị cường giả đang chiến đấu với hoàng kim cự mãng, hai bên chiến đấu rất kịch liệt. Hoàng kim cự mãng ỷ vào thân thể khổng lồ, lực lượng khủng bố. Cái đuôi của nó chỉ mới đảo qua đã tạo ra cơn gió lốc khủng bố, cho dù không có ai tiếp xúc trực tiếp nhưng cũng có thể bị lực kình đạo của nó xé ra.
Tuy rằng hoàng kim cự mãng kích thước rất lớn nhưng tốc độ lại không chậm, ngược lại, nó rất nhanh. Những sát chiêu của những lão giả đó đánh lên người con hoàng kim cự mãng nhưng lại không tạo nên ảnh hưởng quá lớn tới nó.
“Phục sư huynh, chúng ta có nên nhân cơ hội này đi xem hố đen không?” Lâm Phàm nhỏ giọng hỏi.
Phục Bạch trả lời: “Lâm sư đệ, chúng ta phải ổn định một chút. Bây giờ đi vào hố đen chưa chắc đã là chuyện tốt. Rốt cuộc, bên trong có nguy hiểm hay không còn chưa chắc chắn được.”
Lâm Phàm trầm tư.
Dựa theo tình huống như thế này, chưa chắc có thể có thu hoạch.
Chiến đấu liên tục.
Lâm Phàm phát hiện ba vị lão giả kia vẫn còn đang giữ chiêu, họ luôn lôi kéo để hoàng kim cự mãng di chuyển vị trí, hiển nhiên là muốn hấp dẫn hoàng kim cự mãng đi tới nơi khác.
Không lẽ là muốn nhường đường cho người ta để tới xem xét trong hố đen sao?
“Sư huynh, huynh xem cách chiến đấu của ba người họ đi. Bọn họ đang dụ dỗ cự mãng từ từ đi xa khỏi hố đen, lát nữa chắc chắn sẽ có người đi vào.” Lâm Phàm nói cho Phục Bạch.
Tình huống bây giờ rất kịch liệt.
Núi đã vỡ vụn, thân thể hoàng kim cự mãng to như một ngọn núi lớn vậy. Nó đẩy ngang hết thảy, không gì có thể kháng cự được. Mỗi một lần nó đánh ra đều tạo nên uy thế kinh người.
Phục Bạch nghiền ngẫm: “Con hoàng kim cự mãng này rất kỳ quái, hẳn là khi núi đá vỡ ra, nó xuất hiện từ hố đen. Cuối cùng là ở trong đó có thứ gì, lại có loại đồ vật thần bí nào mới có thể bồi dưỡng ra một sinh vật khủng bố như hoàng kim cự mãng.”
Lâm Phàm thấy Phục Bạch sư huynh biểu tình nghiêm túc nhưng lại chưa tới xem xét hố đen đã cho rằng trong đó tràn ngập nguy hiểm. Tình cảnh này khiến cho Lâm Phàm cũng sốt ruột theo.
Nghĩ ngợi, hắn quyết định không hành động mạo hiểm.
Cứ tiếp tục đứng xem tình huống, hoàng kim cự mãng đã từ từ bị dẫn tới nơi khác rồi, hố đen không có cự mãng trông coi, tất sẽ có người đi vào.
Chương 581 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]