Rất nhanh, có thay đổi xảy ra.
Lúc ba vị cao thủ đang lôi kéo hoàng kim cự mãng sang một bên, một đám người vây xem bỗng nhiệt huyết sôi trào, từng đợt tàn ảnh mạnh mẽ tràn vào trong hố đen. Bọn họ đã chờ đợi thật lâu là để chờ tới cơ hội này.
Bây giờ cơ hội tới rồi, sao bọn họ có thể buông tha được?
Phục Bạch nhíu mày, lẳng lặng chờ đợi, hắn ta cứ có cảm giác hố đen này có nguy hiểm.
Lâm Phàm cũng không vội, cứ để mấy người đó xung phong trước. Huống hồ, hắn phát hiện nguy hiểm không chỉ có ở hố đen, nó còn là con hoàng kim cự mãng đang bị ba vị cường giả tạm thời kiềm chế.
Một khi hoàng kim cự mãng phản ứng kịp, người trong hố đen chắc chắn là cá trong chạy, muốn chạy cũng không chắc chắn có thể chạy được.
“Bọn họ gặp nguy hiểm.” Trần Uyên bỗng mở miệng.
Lâm Phàm hỏi hắn ta: “Sao ngươi lại biết?”
Trần Uyên bình thản giải thích: “Căn cứ nhiều năm kinh nghiệm của ta. Thông thường, ở bất kỳ chỗ nào có một nơi thần bí mới xuất hiện, tất sẽ cần một vài tính mạng tới bổ khuyết, gia tăng cảm giác nguy cơ.”
Hắn không ngờ Trần Uyên vậy mà cũng bắt đầu học Huyền học.
Nhưng…
Chưa đợi hắn phát biểu ý kiến gì, đã có chuyện xảy ra.
Có tiếng kêu thảm thiết phát ra.
Những người vừa mới đi vào hoảng loạn chạy ra khỏi hố đen kia.
“Đó là cái gì…”
“Mọi người nhìn kìa!”
Tất cả mọi người nhìn thấy, trên người của những người đi vào đều có một vài con rắn hoàng kim nhỏ, dài tầm cánh tay. Những con rắn nhỏ đó thoạt nhìn không có tính uy hiếp.
Dù sao, những người đi vào đều có tu vi cao, yếu nhất cũng là Thần Linh cảnh. Nhưng ai có thể ngờ được, mấy con rắn nhỏ chỉ cần cắn môt cái, đám người đó tê liệt, ngã xuống đất.
Thân thể bọn họ phản ứng kịch liệt, thân hình vặn vẹo, khuôn mặt dữ tợn tựa như đã gặp phải cơn đau đớn trước khi chết.
Một màn xảy ra ngay trước mắt đã khiến rất nhiều người kinh sợ.
Ai cũng không biết cụ thể là chuyện gì đã xảy ra.
“Không thể nào. Tu vi của bọn họ đều không yếu. Một con kim xà nhỏ bé cắn một cái đã lấy mạng bọn họ. Nơi này có chút quỷ dị.” Lâm Phàm rất kinh ngạc, hoàn toàn không thể tin vào những gì mà tận mắt hắn chứng kiến.
Còn chưa đợi mọi người kịp phản ứng lại, đám kim xà rậm rạp đã nhanh chóng tấn công những người đang đứng nhìn. Chúng tựa như châu chấu vậy, dày đặc, quá khủng bố, bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ run như cầy sấy.
“Mau bay lên không trung.”
Mọi người đã chứng kiến năng lực của đám kinh xà, ai nấy đều cả kinh, không ai dám coi thường nữa, bay lên không trung nhìn tình huống ở dưới.
Lâm Phàm thấy mấy người kia thật sự đủ thông minh.
Chỉ trong thời gian ngắn vậy mà đã nghĩ ra biện pháp.
Kim xà ngẩng đầu lên, đôi mắt như hạt đậu lóe lên, thân hình nó cong lại, đột nhiên nó bắn ra, tựa như một mũi tên nhọn vậy, vèo một tiếng, xé gió lao tới.
“Này cũng được?”
Lâm Phàm kinh hãi, sao có thể nghĩ ra kim xà có năng lực như vậy, lại còn biết nhảy dựng lên.
Nhưng mà… theo hắn thấy, đầu óc mấy con kim xà này có khả năng không đủ dùng. Chúng đã bắn ra tới giữa trời nhưng người ta sớm đã có chuẩn bị, chỉ e là…
Gặp quỷ.
Hắn nhìn thấy có một vị nam tử múa trường kiếm muốn chém giết kim xà. Không ngờ kim xà kia rất linh hoạt, nó dán mình lên thân kiếm, hung hăng cắm răng nanh lên cổ tay của người kia.
Nam tử phảng phất gặp phải một chiêu trí mạng.
Giống như những người lúc trước, thân hình hắn ta vặn vẹo, khuôn mặt dữ tợn, hắn rơi từ trên cao xuống, rớt mạnh lên mặt đất.
Tất nhiên, cũng có rất nhiều con kim xà bị chặt làm đôi, chúng rơi thẳng từ trên không trung xuống.
“Cẩn thận.”
Lâm Phàm nhắc nhở, đám kim xà rập rạp tấn công bọn họ, phải hủy diệt chúng. Phục Bạch đã chuẩn bị khi nào cũng có thể đối phó với kim xà.
Nhưng mà vào lúc này, Lâm Phàm thi triển Trấn Long Kinh, một đạo hơi thở Thiên Long bộc phát ra.
Những con kim xà lao tới tấn công tựa như đã chịu phải một thế lực áp chế nào đó.
Chúng vậy mà lại lui về.
Bọn chúng sợ hãi nhìn Lâm Phàm, không dám đi tới nửa bước.
Mấy người Phục Bạch nhìn tình huống trước mặt, rất kinh hãi. Ai mà có thể nghĩ chuyện như vậy sẽ xảy ra.
Ngay sau đó, Phục Bạch đột nhiên hiểu ra.
Đây tất nhiên là nhờ có Thiên Long hơi thở mà Trấn Long Kinh mang lại. Đó chính là Thiên Long, là sinh vật cổ xưa đã biến mất. Mấy con kim xà này cảm nhận được hơi thở này đâu còn dám làm càn nữa.
“Lâm sư đệ, thế gian có thể tu luyện Trấn Long Kinh đến cảnh giới này, sợ là chỉ có một mình ngươi.” Phục Bạch kinh ngạc, cảm thán.
Hắn ta vốn biết bản thân không bằng Lâm sư đệ.
Nhìn thấy hơi thở Thiên Long do Lâm sư đệ tản mát ra mạnh mẽ như vậy, ý chí chiến đấu của hắn cũng bị kích thích theo.
“Nào có, chỉ là có chút thành tựu mà thôi.” Lâm Phàm khiêm tốn, hắn xưa nay không phải là loại người thích khoe khoang.
Lâm Phàm ngăn chặn kim xà, mấy người thế lực nhìn thấy như vậy vội hô lớn.
“Các ngươi nhìn người của Thiên Hoang thánh địa đi! Hắn vậy mà có thể dọa cho kim xà lui, chúng ta đứng gần hắn đi.”
“Cái gì? Có năng lực như vậy sao?”
“Mẹ ơi, mấy con kim xà này rất quỷ dị, mau mau tới gần hắn.”
Lâm Phàm phát hiện mấy đệ tử của thế lực đều đang tới gần đây. Hắn thật ra có chút bất đắc dĩ, mấy tên này thật sự quá khôn lỏi, muốn đem hắn làm ô dù, đúng là trí tưởng tượng hay quá.
Nhưng mà, hắn phát hiện, những người muốn hắn bảo vệ đều thuộc các thế lực nhỏ hoặc là một vài tán, bản thân không thể ngăn cản nên chỉ có thể dựa vào người khác.
Trái lại, những thế lực lớn ví dụ như Thiên Huyền thánh địa, vân vân… đều có thể tự ngăn cản.
“Cút!”
Lâm Phàm gầm lên một tiếng với đám kim xà như hổ rình mồi.
Giọng hắn như sấm, không ngừng rít gào tạo nên sóng âm nhanh chóng lao tới, khiến mấy con kim xà đó sợ mà liên tục lui về sau, không dám tiến tới. Nhờ vậy, chúng dời mục tiêu, hướng ánh mắt lên những Nhân tộc khác.
Tình huống ở bên phía Lâm Phàm khiến một vài cường giả chú ý.
Lúc mấy người đó biết được đối phương chính là Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa, ai cũng tinh thế đánh giá, phát hiện người này bất phàm.
Chương 582 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]