Đệ tử của Đường Phi Hồng quả nhiên là hạt giống tốt, tuổi còn trẻ mà tu vi đã như vậy rồi.
Nơi xa.
Thiên kiêu Ngộ Kiếm của Kiếm Cốc ở phía Nam tay cầm tiên kiếm, kiếm khí tung hoành, kim xà khó có thể tới gần. Phàm là tới gần đều sẽ bị kiếm ý sắc bén chặt đứt, thủ đoạn của bọn họ cực kỳ sắc bén, bá đạo.
Hắn ta một mình một người đánh về phía hố đen.
Phật tử Phật môn ở phía tây được Phật quang bao phủ, Kim Cương Hộ Thể, dùng Bất Diệt Chi Khu đối đầu với kim xà. Kim xà xông tới sẽ bị một lực lượng ném lên mặt đất.
Ngay cả Nhiếp Xương Hải của Thiết Huyết môn lúc trước từng gặp cũng đã nhanh chóng đánh về phía hố đen.
Lâm Phàm nhìn mà có chút vội.
“Phục sư huynh, bọn họ đã đi vào, chúng ta không thể chờ được. Mấy người kia đều là Thiên kiêu có khí vận, sẽ không chết ở chỗ này. Bọn họ đi vòa tất nhiên sẽ thu hoạch được gì đó, chúng ta nếu cứ tiếp tục đứng nhìn sẽ thật sự là quần chúng.” Lâm Phàm nói.
Phục Bạch nhìn về phương xa, biết lời của Lâm sư đệ đều là thật.
“Trần Uyên, đệ bảo vệ các sư đệ sư muội, ta và Lâm sư đệ đi vào trong đó.” Phục Bạch nói.
Trần Uyên không phục: “Vì sao ta lại phải ở bên ngoài.”
“Tu vi của ngươi yếu.”
Phục Bạch không muốn nói nhiều, đơn giản nói rõ hoàn toàn ngăn chặn miệng của Trần Uyên.
Trần Uyên trừng mắt.
Ngực hắn ta phập phồng.
Hắn ta không thể chấp nhận lời này của Phục Bạch, nhưng hắn ta cũng không thể phản bác lại được.
Dù sao Phục Bạch nói đúng.
Nhưng mà nói trắng ra như vậy, cảm giác có chút đau thương.
“Trần sư huynh, bọn ta đi trước.”
Lâm Phàm và Phục Bạch liếc nhìn nhau, nhanh chóng lao tới phía trước.
Tiểu lão đầu đang ẩn thân nhíu mày.
Cuối cùng lão không lựa chọn đi vào theo Lâm Phàm. Trong lòng ngực lão còn có đứa nhỏ, đi vào bên trong chưa chắc có thể chiếu cố được.
Vân Sênh thánh nữ nhìn thấy bọn hắn đều đi vào trong trong hang tối, không nói gì liền một mình bay vào trong đó, dù sao cũng đã hành động, nàng ta đương nhiên không thể ngồi im mặc kệ.
Quan trọng là Lâm Phàm cũng đã tới.
Nàng ta muốn được tiếp xúc nhiều với đối phương.
Lý Niệm và Mộc Thanh tự biết năng lực bản thân có hạn, với thực lực của các nàng mà dám tiến vào chẳng khác gì làm miếng mồi ngon.
Lúc này, cự mãng hoàng kim đã bị thương, bị ba cao thủ khống chế. Vốn tưởng đánh nhau không phân thắng bại, ai ngờ rằng ba cao thủ lại dụ nó đến nơi đã được bố trí từ trước.
Đại trận mở ra khiến nó bị thương.
Cự mãng hoàng kim có sức mạnh rất lớn, dù đã bị thương nặng nhưng vẫn khiến ba cao thủ khó lòng bắt được trong chốc lát. Sau đó nó nhân cơ hội chạy trốn đi mất.
Ba người bọn họ vẫn chưa lần theo.
Nhìn thấy thiên kiêu các thế lực bốn phương đều xông vào trong hang tối, vẻ mặt bình tĩnh theo sát phía sau.
Lâm Phàm và Phục Bạch đi vào trong hang tối, nhìn thấy xung quanh có rất nhiều thi cốt, những thi thể này đều là người vừa mới đến núi Đoạn Long, là đợt thứ nhất xông vào đây bị kim xà giết chết.
Đứng gần mới thấy vẻ mặt bọn họ vô cùng thê thảm, có vẻ chết rất đau đớn.
Động này bị nghiêng xuống vô tận, mấy tên kia lại chạy rất nhanh, Lâm Phàm và Phục Bạch tăng nhanh tốc độ vẫn không nhìn thấy bóng dáng bọn họ.
Mà vào đúng lúc này trong động bỗng nhiên xuất hiện một luồng sóng sức mạnh kỳ quái.
Một luồng ánh sáng nhấp nháy.
Phía trước Lâm Phàm tối sầm lại, vào lúc khôi phục được tầm nhìn thì đã thấy bản thân hắn xuất hiện ở một nơi xa lạ. Dưới đất là nham thạch đỏ, nham thạch có những khe nứt rất nhỏ, trong khe nứt có dung nham đang chảy.
“Phục sư huynh…”
Hắn khẽ kêu lên.
Không có tiếng đáp lại.
“Luồng ánh sáng vừa nãy là trận văn dịch chuyển sao?” Lâm Phàm hoài nghi có phải như thế hay không. Hắn cảm thấy rất có khả năng nơi mà hắn đang đặt chân này có lẽ là một khu vực nào đó dưới nền đất.
Bên trong núi Đoạn Long còn có thiên động khác.
Nếu đã đến thì không bằng tiếp tục thăm dò khu vực chưa biết này.
“Ồ!”
Lúc này Lâm Phàm phát hiện trước mặt có một tảng đá màu đỏ lóng lánh giống như đá quý, hơn nữa còn có thể nhìn thấy đốm lửa đang dập dờn bên trong.
Không lâu sau hắn đã nhận ra vật này.
Là Hỏa Tinh Thạch trong ghi chép của Thần Võ.
Đây là một loại vật liệu được sinh trưởng trong hoàn cảnh cực nóng, thường dùng để luyện chế pháp bảo, mang trong mình sức mạnh hỏa diễm rất lớn, là một vật liệu chí dương.
Người mắc phải một vài hàn độc chí âm có thể dùng vật liệu này để áp chế lại hàn độc trong cơ thể.
Tuy không phải trân bảo hiếm thấy nhưng cũng có giá trị.
Lâm Phàm cất đi, ra bên ngoài gặp được đồ có giá trị mà không lấy thì thật lãng phí.
Lâm Phàm đi tiếp để kiểm tra tình hình xung quanh. Không gian phía trên cách đỉnh đầu mấy chục mét rất lớn, điều này khiến Lâm Phàm khá nghi hoặc rốt cuộc đây là nơi nào.
Tại sao lại có không gian lớn như vậy.
Bên trong núi Đoạn Long có càn khôn.
Không biết Phục Bạch thế nào, hắn ta đang ở đâu?
“Mùi này thật thơm.”
Lâm Phàm khịt chóp mũi ngửi thấy một mùi thơm rất hấp dẫn. Hắn đi theo mùi thơm này thì thấy nền đất phía trên nham thạch có mọc một cây ăn quả cao bằng đầu người.
Cây ăn quả có lá màu đỏ, còn cho ra mấy trái màu đỏ sậm.
“Đây là…”
Lâm Phàm cau mày trầm tư, đột nhiên hắn bừng tỉnh, hắn đã nghĩ ra đây là trái gì rồi.
“Huyết Mạch Quả?”
Đây là một loại trái cây rất quý trong Thần Võ giới. Nó có thể tinh luyện huyết mạch cơ thể người. Nếu như để Tần Trăn dùng sẽ rất có lợi cho huyết mạch Thiên Tông trong cơ thể hắn ta, có thể tôi luyện huyết mạch Thiên Tôn với độ tinh khiết cao.
Còn kẻ chỉ dựa vào huyết thống bồi dưỡng của bản thân như hắn, sau khi dùng cũng sẽ có tác dụng kỳ diệu cực lớn, đó là nâng cao huyết mạch tự thân.
“Hay lắm, không ngờ sẽ gặp được thứ này.”
Lâm Phàm nhếch miệng cười.
Tới gần Huyết Mạch Thụ, Lâm Phàm hái xuống. Vốn tưởng lúc hái sẽ gặp phải thú bảo vệ, không ngờ lại an toàn đến lạ thường. Xem ra là do hắn nghĩ nhiều.
Tổng cộng có tám Huyết Mạch Quả.
“Dừng bước, có thể chia cho chúng ta một ít hay không.”
Một giọng nói vang lên.
Chương 583 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]