Phật tử phật môn gọi hắn là sư phụ, cảm giác này thực sự rất thoải mái, chẳng trách nhiều người thích thu nhận đồ đệ, hóa ra cảm giác được người khác gọi rất thoải mải.
Phật tử nói: “Sư phụ, có thể truyền thụ cho ta không?”
Lâm Phàm cau mày nói: “Ngươi có biết tu luyện Lục Tí Lôi Phật Thân có bao nhiêu gian khổ không. Vi sư có tài trí đứng đầu cổ kim mới miễn cưỡng giải quyết được vấn đề này. Ngươi gọi một tiếng sư phụ đã muốn học, sau có thể đơn giản như vậy. Sư phụ thấy tốt nhất nên thử thách ngươi.”
“Nhà ngươi đang gạt ta, ta đã gọi người sư phụ rồi.” Phật tử cuống quýt, muốn đi xa trên con đường tu luyện phải cầm lên được, thả xuống được.
Nếu học được Lục Tí Lôi Phật Thân thì gọi tiếng sư phụ cũng đáng.
“Tin thì tin, không tin thì thôi. Ta đâu cần ngươi tin, dẹp đi. Chúng ta đường ai nấy đi.” Lâm Phàm phất tay, mặc kệ hắn ta.
Phật tử thấy đối phương định đi, trầm tư trong chốc lát.
“Chờ bổn Phật tử một chút, có gì từ từ nói. Ta tin, ta tin thật mà.”
Phật tử đuổi theo. Sau khi đắn đo suy nghĩ, hắn ta chắc chắn đối phương có bí mật không thể để người khác biết, hoặc là có được phương pháp của thời kỳ Cổ Lão. Mặc dù chưa nghe thấy thời kỳ Cổ Lão có cách như thế hay không nhưng Lâm Phàm đã tu luyện thành công chứng tỏ chắc chắn có cách.
Nếu không sẽ hoàn toàn không thể lý giải.
Nếu để Phật tử biết là do Lâm Phàm ăn xá lợi rồi phát động bạo kích mới tu luyện thành công thi chắc chắn đối phương sẽ đập đầu vào đậu phụ mà chết,
“Sư phụ, ta tin ngươi. Ngươi nói thử thách ta thế nào ta đều có thể chấp nhận.” Phật tử đi bên cạnh Lâm Phàm, nói thao thao bất tuyệt khiến Lâm Phàm cảm thấy Phật tử này tiến vào phật môn mà vẫn không bị phật pháp thay đổi.
Bởi lẽ một vài cao tăng phật môn đều trầm mặc ít nói, có lẽ nửa ngày mới thở ra được một câu.
Còn bây giờ Phật tử vì muốn học được Lục Tí Lôi Phật Thân nên đã nhắm vào Lâm Phàm. Từ lúc trước nhìn thấy pháp thân này hắn ta đã rục rịch không yên.
Người khác không biết ý nghĩa của Lục Tí Lôi Phật Thân nhưng hắn ta thân là Phật tử phật môn sao có thể không hiểu. Đó là tồn tại vô cùng dữ dội, một khi có Phật tử nào có thể đột phá ngưng tụ Lục Tí Lôi Phật Thân ở cảnh giới hiện tại thì địa vị Thiên Phật phật môn nhất định sẽ là của hắn.
Lâm Phàm cười nói: “Đừng có vội. Cứ từ từ, phải để sư phụ nhìn thấy quyết tâm của ngươi.”
Chẳng mấy chốc chỗ rẽ xuất hiện hai con đường.
Lâm Phàm không đi tiếp mà dừng lại, chỉ vào con đường ở một bên: “Ngươi đi bên này.”
“Hả?” Phật tử chớp mắt, chốc lát đã hiểu rõ: “Sư phụ, ta với ngươi đi cùng nhau là được. Hai người tách nhau lại không an toàn.”
“Không, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta. Cứ đi theo ta sẽ khiến ta khó chịu. Có nghe lời hay không? Nghe lời cũng là một thử thách.” Lâm Phàm đương nhiên không muốn dẫn theo hắn ta.
Ở đây chỗ nào cũng có bảo bối, nếu may ra có thể gặp được thứ tốt.
Sao có thể để tên này quấy rầy. Hơn nữa hắn không tin tưởng Phật tử phật môn, đối phương không do dự đã gọi hắn là sư phụ, có thể thật lòng không?
Còn không phải là ham muốn Lục Tí Lôi Phật Thân.
Phật tử chỉ đành nói: “Được rồi.”
Sau đó Phật tử rời đi từ một con đường, dần dần khuất bóng. Lâm Phàm không nhúc nhích, chỉ yên lặng đứng tại chỗ. Mấy chục giây trôi qua.
Vụt!
Một bóng người xuất hiện trước mặt Lâm Phàm.
Phật tử nhìn thấy Lâm Phàm vẫn đứng nguyên tại chỗ hoảng sợ đến mức suýt mọc ra tóc. Sao hắn ta ngờ rằng Lâm Phàm lại ngồi nguyên tại chỗ chờ mình, đây có nghĩa là đã hoàn toàn hiểu rõ hắn ta.
“Làm gì đấy?” Lâm Phàm mỉm cười.
Chỉ cần liếc mắt đã nhìn ra suy nghĩ của Phật tử này, dám lén lút đi theo, ta đã sớm hiểu rõ ngươi rồi.
Phật tử đàng hoàng nói: “Lạc đường, là lạc đường thật. Cứ vòng quanh lắt léo, để ta thử lại.”
Không chờ Lâm Phàm lên tiếng, Phật tử đã vội vã rời đi,
Nhìn theo bóng lưng rời đi của Phật tử, Lâm Phàm tăng tốc lùi về sau.
Lại mấy phút trôi qua.
Một bóng người xuất hiện ở cửa động: “A di Đà Phật, bản Phật tử sau có thể từ bỏ dễ dàng như vậy. Chờ ta nào, phật nói có duyên sẽ gặp lại, mà duyên phận của chúng ta lại vô cùng kỳ diệu.”
Phật tử cười, nhanh chóng đuổi theo.
Mà sau khi Phật tử rời đi, Lâm Phàm xuất hiện ở cửa động nhìn theo hướng Phật tử rời đi.
“Ngu xuẩn!”
Hắn đi theo hướng mà Phật tử nên đi, đương nhiên vì không muốn hắn ta theo đuôi.
Bỏ qua Phật tử, đầu óc xoay chuyển, hắn không thấy sát ý từ trên người Phật tử, chứng minh là có thể chung sống. Hắn muốn lấy được phương pháp tu luyện Lục Tí Lôi Phật Thân.
Mà Lâm Phàm muốn lấy chút lợi ích từ trên người Phật tử.
Tuyệt học của Phật môn cao thâm vô cùng nhất là ở phương diện tu luyện thân thể. Phật môn không dám nói đệ nhất nhưng tuyệt đối không ai dám nói có thể vượt qua Phật môn.
Mỗi người đều có nhu cầu riêng, chỉ là thứ Phật tử cần, chắc chắn hắn không làm được.
“Rốt cuộc sư huynh ở đâu?”
Lâm Phàm mò mẫm ở chỗ này, tạm thời chưa có bất kỳ manh mối nào. Hắn không ngừng đi sâu vào, hắn phát hiện thông đạo dần trở nên rộng lớn hơn, trước mặt có ánh sáng màu đỏ xuất hiện, nghĩ rằng mình gặp được bảo bối.
Lâm Phàm tăng tốc, vội vàng chạy vào bên trong, vốn tưởng là bảo bối không ngờ rằng những ánh sáng màu đỏ này là từ hố sâu ở phía trước, một dòng nham thạch nóng xuất hiện ở chỗ này.
“Mong chờ công cốc rồi.”
Lâm Phàm nhìn trái nhìn phải vẫn không nhìn ra có chỗ nào kỳ lạ.
Nơi này thực sự rất lớn.
Nhìn núi Đoạn Long hình như rất lớn nhưng chắc chắn không tan đi như vậy, xem ra là lan về phía thế giới bên ngoài. Chỉ là nơi này sẽ có thứ gì, hắn cho rằng là thứ mà chắc chắn không muốn cho người khác biết.
Có thể bồi dưỡng ra được Hoàng Kim Cự Mãng và Hoàng Kim Xà thì chắc chắn không phải nơi bình thường.
Nhất định là có bí mật.
Chẳng qua là chưa bị phát hiện mà thôi.
Một chỗ khác.
“Người đâu rồi?”
Phật tử rất ngờ vực, rõ ràng đi theo sau. Trong lúc đó hắn ta nghĩ đến một loại khả năng đáng sợ: “Bị lừa.”
Chắc chắn là như vậy.
Chương 586 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]