Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 587: CHƯƠNG 587: TA MUỐN LÀM NGƯ ÔNG (1)

Nếu không thì chẳng thể nào biến mất bất chợt như thế.

Nhớ hắn ta cũng là Phật tử được hưởng cái danh thông minh có tiếng trong Phật môn, không ngờ rằng về mặt trí tuệ lại xảy ra kiểu tình huống này, bây giờ quay đầu lại tìm chắc chắn là không được.

Cho dù như thế nào cũng muốn học được Lục Tí Lôi Phật Thân, đây là đồ vật khiến hắn ta để ý nhất mà mình gặp được trên đường rời khỏi Phật môn rèn luyện.

Một lúc sau.

Lâm Phàm xuất hiện tại một nơi trống trải mà đồ vật trước mặt lại khiến hắn rất là khiếp sợ. Một bộ long cốt to lớn yên tĩnh nằm ở nơi đó, cho dù đã qua vô số tháng năm, long cốt vẫn tràn đây một loại uy thế cổ xưa đáng sợ.

“Đây là hài cốt của Thiên Long.”

Dựa vào sự quen thuộc với khí tức của Thiên Long, Lâm Phàm lập tức nhận ra đây là bộ hài cốt thú vị gì, ngoại trừ Thiên Long ra còn có thể là ai.

Sao ở núi Đoạn Long lại có thể có thi hài của Thiên Long?

Vậy mà trước kia không phát hiện ra.

Xem ra là do ngọn núi nứt ra, xuất hiện hố khiến thi hài của Thiên Long lộ ra ngoài. Cũng có thể hiểu được vì sao Hoàng Kim Cự Mãng kia có hình thể khổng lồ như thế, thực lực mạnh mẽ, xem ra là do quanh năm bên cạnh thi hài của Thiên Long.

Tích luỹ từng ngày.

Qua thời gian dài, hấp thụ đầy đủ Thiên Long chi khí, sinh ra thay đổi.

“Ha ha, cái xác rồng này, chẳng phải là…Ta có thể chiếm được rồi sao?”

Chẳng qua là…

Hắn thấy xung quanh đã xuất hiện mấy bóng người.

Vân Sênh thánh nữ!

Phật tử!

Nhiếp Xương Hải của Thiết Huyết môn!

Ngộ Kiếm của Nam Bộ Kiếm cốc!

Phục Bạch!

Còn có ba vị cường giả lúc trước giao thủ với Hoàng Kim Cự Mãng.

Đều đứng riêng ở một chỗ, không ai nhúc nhích nhưng giữa hai bên, khí thế đã so đấu với nhau rồi.

Phục Bạch đi đến bên cạnh Lâm Phàm: “Sư đệ, thi hài Thiên Long mang giá trị cực cao, không thể bỏ qua.”

“Ta biết, đợi lát nữa chắc chắn sẽ xảy ra một trận đại chiến.” Lâm Phàm trầm giọng nói.

Hắn phát hiện ánh mắt mọi người khi nhìn về phía thi hài của Thiên Long đều rất cháy bỏng.

Ai cũng không muốn từ bỏ.

Phật tử nhìn thấy Lâm Phàm, đã biết được hắn đi một con đường khác nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ những chuyện này. Là thi hài của Thiên Long trước mặt này, thật sự là đồ tốt.

Nhưng bây giờ xuất hiện mấy kẻ này.

Phật tử cũng biết rất khó đối phó, muốn đánh bại mọi người chỉ bằng sức của mình là điều cực kỳ khó khăn, thật ra vị Vân Sênh thánh nữ kia không gây cho hắn ta quá nhiều áp lực.

Thay vào đó là mấy vị khác.

Phật tử biết rõ đều không phải người dễ chọc vào.

“A di đà phật, các vị hữu duyên đến được nơi này, gặp được thi hài của Thiên Long, không thì chia đều được không?”

Phật tử chủ động mở miệng, hắn ta muốn lấy được thi hài của Thiên Long, cho dù chia đều cũng chấp nhận được. Nhờ vào chút thi hài này có thể tu luyện xong một loại tuyệt học trong Phật Môn.

Vân Sênh thánh nữ nói: “Ta không có ý kiến.”

Nàng ta biết rõ ở đây toàn là người khó giải quyết, muốn một thân một mình chiếm toàn bộ thi hài Thiên Long, chắc chắn là chuyện không thể, hiển nhiên nếu chia đều được là điều tốt nhất.

Tuy nói thi hài Thiên Long tồn tại đã rất lâu nhưng chắc chắn có thể cảm ngộ được tuyệt học Thiên Long hoặc chân ý Thiên Long từ trong đó.

Việc này chắc chắn sẽ làm tăng thực lực của bản thân.

Nhiếp Xương Hải không nói gì, Thiết Huyết Đại Kỳ có thể cắn nuốt các loại tư liệu cực phẩm, rèn luyện không ngừng, nếu như có thể dung nạp thi cốt của Thiên Long, chắc chắn sẽ có thay đổi lớn mạnh vượt bậc.

Có thể lấy được toàn bộ là tốt nhất.

Nhưng hiện tại…Ánh mắt của gã ta rơi vào người Lâm Phàm, không biết vị này nghĩ như thế nào.

Tuy là chưa từng giao thủ với đối phương nhưng không thể coi thường thực lực của người này, là đối thủ cạnh tranh vô cùng khó giải quyết.

Lúc này.

Ba vị cường giả vẫn chưa lên tiếng, nói chậm rãi:

“Các vị thiên kiêu, chắc phải biết nhóm bản toạ là ai.” Một vị cường giả cầm đầu lên tiếng, biểu cảm của hắn ta lạnh nhạt nhưng lúc nhìn thấy thi hài Thiên Long, ánh sáng trong mắt thịnh hơn ai hết.

Chia?

Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Bọn họ chỉ muốn đạt được toàn bộ thi hài Thiên Long, ai muốn cướp thi hài Thiên Long từ trong tay bọn họ thì đúng là nằm mơ.

Phật tử nói: “Ba vị thí chủ của núi Thiên Vương, há có thể không biết, chỉ là bộ thi hài Thiên Long này là do chúng ta cùng phát hiện. Người có duyên săn được bảo bối, vốn Phật tử cho rằng một người chiếm lấy vật này không tốt lắm, vẫn nên chia đều thôi.”

Phật tử không sợ vị thí chủ trước mặt này, coi như xảy ra đại chiến thì biết sao được, với tu vi của hắn ta có gì phải sợ. Chỉ là tại số người tại hiện trường rất nhiều, coi như đánh lui được ba vị này cũng chưa chắc có được thi hài Thiên Long.

Bởi vậy nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy chia đều là ổn thoả nhất.

“Lâm sư đệ, ba vị này là Tam lão của núi Thiên Vương, Khương Phàm, Khương Nghĩa, Khương Dũng, là cường giả uy tín lâu năm, năng lực tương đối tầm Âm Dương cảnh, tung hoành Thần Võ giới mấy trăm năm có rất nhiều thủ đoạn, không thể khinh thường. Bọn họ đến núi Đoạn Long này tất nhiên muốn cả bộ thi hài Thiên Long, chắc chắn không muốn chia sẻ.” Phục Bạch nói.

Lâm Phàm nói: “Ta cũng không muốn chia.”

“Hả?” Phục Bạch vô cùng khó xử, hắn ta không ngờ Lâm sư đệ cũng không muốn chia thi hài Thiên Long ra nhưng bây giờ đối diện với số lượng người đông, chưa chắc có thể lấy về thành công.

“Không vội, trước tiên cứ xem một chút.”

Lâm Phàm muốn ngồi làm ngư ông đắc lợi, các người đấu đá của các người, ánh mắt của hắn rơi vào thi hài Thiên Long, vật ấy còn ẩn chứa Thiên Long chi khí dồi dào.

Chỉ là muốn dựa vào chút Thiên Long chi khí này để tu luyện《Trấn Long Kinh》là không đủ.

Cho nên《Trấn Long Kinh》vẫn là chỉ có mình hắn có thể tu luyện.

Vê phần có thể cảm ngộ được tuyệt học thần thông của Thiên Long từ trong thi hài Thiên Long hay không thì vẫn chưa nói chắc được.

Phục Bạch không ngờ rằng Lâm sư đệ lại tham lam như vậy.

Có ai không muốn lấy được toàn bộ thi hài Thiên Long.

Nhưng còn phải xem bản lĩnh của riêng mình.

Chương 587 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!