Ngộ Kiếm và Nhiếp Xương Hải cũng nhìn Lâm Phàm.
Ánh mắt rất cảnh giác.
Bọn họ không dám xem thường Lâm Phàm, dù sao vẫn cảm thấy hắn mới là đối thủ cạnh tranh lớn nhất ở nơi này.
Nhất là biểu hiện của Lâm Phàm rất thờ ơ.
Mặt không biểu cảm.
Lại còn cười cười nói nói với Phục Bạch.
Mẹ nó, đúng là muốn xem kịch.
Thế lực của Vân Sênh thánh nữ ít ỏi, bàn về về thực lực, hiển nhiên không còn cách nào khác là chiếm được lợi từ trong tay đoàn người tại đây. Cô ta lặng lẽ đi đến bên cạnh Lâm Phàm: “Lâm công tử, có thể hợp tác trong thời gian ngắn được không?”
Hành vi của nàng ta là muốn hợp tác với Lâm Phàm.
Tốt số còn có thể chia chút đấy.
“Vân Sênh thánh nữ, ta không có chút hứng thú nào với chuyện này, cô hãy tìm người khác để hợp tác đi.” Lâm Phàm nói.
Nghe thấy lời này, Vân Sênh thánh nữ trợ to mắt, chỉ muốn nói… Bất kể ngươi nói câu gì, ta đều tin tưởng bởi vì giá trị nhan sắc chính là công lý.
Hiển nhiên ba người Khương Phàm, Khương Nghĩa, Khương Dũng không chia sẻ thi hài Thiên Long cho bất kỳ kẻ nào, trực tiếp ra tay.
Khương Dũng mở năm ngón tay ra, một luồng lực hút tràn đầy bộc phát ra, muốn hút lấy thi hài Thiên Long.
Đương nhiên Phật tử, Ngộ Kiếm, Nhiếp Xương Hải không ngồi yên, sao có thể trơ mắt nhìn đối phương mang đồ đi, chỉ có thể bắt đầu chiến đấu.
“Cuối cùng cũng đánh nhau.”
Lâm Phàm cười nhưng hắn vẫn không di chuyển mà tiếp tục chờ đợi, ít nhất chờ đến phân chia thắng bại mới được.
Phục Bạch không ngờ Lâm sư đệ lại xấu bụng như thế.
Cũng không biết kết quả thế nào.
Lâm Phàm quan sát năng lực của ba vị thiên kiêu.
Đúng là rất mạnh.
Trong đó khí huyết của Nhiếp Xương Hải rất mạnh, giống như thiên quân vạn mã, tựa như tất cả tuyệt học của gã ta đều lĩnh ngộ ra được từ trên chiến trường, sát khí rất nặng.
Đúng là rất mạnh.
Ngộ Kiếm và Phật tử cũng thế nhưng bọn họ đúng như đã nói đều không xuất ra hết thực lực thực sự của mình.
Đều thăm dò lẫn nhau.
Là đang đề phòng ta sao?
Có khả năng này.
“A di đà phật, ba vị thí chủ của núi Thiên Vương, các người mong muốn độc chiếm thi hài Thiên Vương là chuyện không thực tế, đề nghị của tiểu tăng là tốt nhất. Các người không nghe theo, cuối cùng cả người cả của đều không còn, hối hận không kịp đâu.”
Phật tử nói nhưng hai tay lại không ngừng, từ đạo Phật quang đánh ra mang lực lượng hung mãnh. Nói ra ý kiến chia đều nhưng nhìn tình hình ra chiêu là muốn đánh chết được thì đánh chết, đánh không chết chỉ có thể đàm phán hoà bình.
Khương Nghĩa nói: “Mấy bọn tiểu bối các ngươi, thấy bảo vật là muốn lại không biết nơi này chính là chỗ mà ba huynh đệ chúng ta đã để ý từ lâu, sao có thể như ý muốn của các ngươi được.”
Phật tử bất đắc dĩ.
Không thể thương lượng.
Hắn ta phát hiện đầu của mấy kẻ này chắc chắn không thông minh.
Mối nguy hiểm thật sự không phải là bọn ta đâu.
Mà là Lâm Phàm và Phục Bạch vẫn luôn đứng xem kìa.
Đợi đến cuối cùng, bọn họ ra tay, cuối cùng bộ thi hài Thiên Long này thuộc về ai thì chưa nói chắc được.
Nhiếp Xương Hải chau mày, tuy không gian của nơi này rộng lớn nhưng lại không có cách nào thi triển hoàn toàn được. Chỉ sợ uy thế của tuyệt chiêu quá lớn, không gian nơi này không thể chịu đựng được, trực tiếp sụp xuống chôn sống bọn họ.
Hơn nữa, gã ta và Phật tử nghĩ giống nhau, chia đều cũng được. Có người làm ngư ông, muốn để đến lúc bọn họ đánh đến khó phân thắng bại, hai bên bị thương mới ra tay.
Quá sức chịu đựng.
Ba người của núi Thiên Vương ra tay vậy mà không hề ngăn cản, dã tâm lớn bao nhiêu. Một khi thi hài Thiên Long rơi vào tay bọn họ thì quyết định chạy trốn, hai người còn lại cản đường, có đuổi cũng chẳng đuổi kịp.
Là đang đánh cược bọn ta nhất định sẽ ra tay.
Phục Bạch rất tỉnh táo nhưng hắn ta vẫn còn nghĩ khi nào thì sư đệ chuẩn bị ra tay. Nhìn sư đệ, hắn ta phát hiện sư đệ quan sát với biểu cảm lạnh nhạt, không vội chút nào, hắn ta thở dài một tiếng.
Nếu đã không vội, vậy cứ tiếp tục chờ đợi là được.
Vân Sênh thánh nữ biết rõ e là bản thân sẽ không đạt được cái gì.
Nhưng có thể ở cạnh Lâm công tử một thời gian ngắn, cũng là lựa chọn tốt.
Nhưng vào lúc này.
Xảy ra động tĩnh, tuy nói bọn họ đều nương tay nhưng uy thế khi bộc phát ra vẫn rất là kinh người, tựa như là thực lực nào đó kích thích đến thi hài Thiên Long.
“Sư đệ, đệ xem.”
Phục Bạch lên tiếng nhắc nhở.
Lâm Phàm phát hiện thi hài Thiên Long nở rộ ra ánh sáng màu trắng, hơn nữa luồng ánh sáng trắng này ngày càng dồi dào, có hơi chói mắt.
Ngay cả những người đang giao thủ cũng bị kinh sợ.
Rất nhanh, ánh sáng màu trắng tan đi.
Lúc tất cả mọi người nhìn thấy một cảnh trước mặt này, hoàn toàn sợ ngây người.
“Đây là…”
“Không thể nào.”
“Trứng Thiên Long, đây chắc chắn là trứng Thiên Long, không ngờ lại xuất hiện một quả trứng Thiên Long hoàn chỉnh.”
Mọi người kinh hãi.
Lâm Phàm mở Nhân Quả Chi Hoả ra, phá vỡ hư ảo, nhìn thẳng vào trứng Thiên Long. Hắn muốn nhìn thấu nó, tuy rằng có trận văn thần bí ngăn cản nhưng vẫn không ngăn được Nhân Quả Chi Hoả của hắn.
Trong đó có một con Thiên Long còn nhỏ, vẫn sống.
Đúng là trứng Thiên Long.
Khương Dũng độc thoại: “Trứng Thiên Long trong truyền thuyết, tu vi thấp nhất của Thiên Long trưởng thành là Đạo cảnh, thậm chí cũng có thể là Thiên Tôn cảnh. Đây là chí bảo, trứng chí bảo có thể khiến cho Thần Võ giới rung chuyển.”
Phật tử thật sự bị lung lay.
Thiên Long đó.
Nếu hắn ta hàng phục được Thiên Long thì có thể trở thành Hàng Long Thiên Tôn tại Phật môn, thực lực sẽ đuổi kịp và vượt qua các thời kì Thiên Phật, tiềm lực vô hạn, khó mà tưởng tượng được thành quả.
Lúc này, một luồng khí tức điên cuồng nóng rực truyền đến.
Hoàng Kim Cự Mãng đánh tới, điên cuồng gầm lên với mọi người, rõ ràng nó đến vì trứng Thiên Long nhưng lại rất cẩn thận, dường như không muốn làm hỏng quả trứng..
“Cướp trứng.” Khương Dũng hét.
Tất cả mọi người hoàn toàn bùng nổ, đến Nhiếp Xương Hải cũng bộc phát tất cả lực lượng toàn thân, không giữ lại chút nào. Thiết Huyết Đại Kỳ ào ào rung động, nhìn thấy trứng Thiên Long còn có thể giữ lại được gì.
Chỉ muốn cướp vật này về với tốc độ nhanh nhất.
“Sư đệ…” Phục Bạch vừa mở lời.
Chương 588 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]