“Khá lắm, thực lực của thằng nhãi này không khỏi quá mạnh, dù hồn phách của ta hợp nhất, thì vẫn không phải đối thủ của hắn.” Tiểu lão đầu lập tức giống như gặp ma, nào có ai có tốc độ tu luyện nhanh như vậy, quả thật chính là biến thái.
Mặt lạnh trưởng lão và Phục Bạch không phản bác được.
Không biết vì sao, Phục Bạch thấy ánh mắt của mặt lạnh trưởng lão đang nhìn hắn ta có chút kì lạ, giống như cảm thấy thương xót thay hắn ta.
Phục Bạch để tay lên ngực tự hỏi.
Có gì mà thương xót cho ta?
Trưởng lão, ngươi có nghĩ sai vấn đề gì không?
Mọi người đều muốn biết, rốt cuộc tình hình lúc này thế nào.
Uy thế do cỗ này sinh ra quá mạnh mẽ.
Một tiếng uỳnh vang dội.
Nhiếp Xương Hải và Ngộ Kiếm bay ngược ra ngoài, họ lau đi vết máu ở khóe miệng, ánh mắt có chút uất nghẹn.
Không ngờ lại thua rồi.
“Các ngươi thấy không, ba vị Thiên Kiêu cũng không so được với hắn, không phải hắn quá kinh khủng sao.”
“Thật đáng sợ, sự xuất hiện của hắn sẽ khiến Thiên Kiêu của Thần Võ giới bị lu mờ ảm đạm.”
“Không chắc đâu, bọn họ cũng không phải là những người mạnh nhất của Thần Võ giới.”
“Cái gì không phải mạnh nhất, cho dù không phải mạnh nhất, thì bọn họ cũng là những người đứng đầu cao nhất.”
Rất nhanh.
Bọn họ thấy một chuyện kỳ lạ.
Tu Già Phật tử lại bị Lâm Phàm nắm chặt trong tay.
Hai vị khác đều bị đánh lui, vì sao Tu Già Phật tử lại bị bắt trong tay chứ?
Đừng nói bọn họ không hiểu.
Mà ngay cả Tu Già Phật tử cũng đã mờ mịt, hai vị nhân huynh khác đều bị ép lui, tại sao hắn phải bắt lấy mình chứ?
Là lưu luyến không rời.
Hay là…
“A di đà phật.” Tu Già Phật tử mỉm cười.
“A cái đầu ngươi.” Lâm Phàm vung hai quyền, đánh vào hốc mắt của hắn ta, mắt hắn ta lập tức thành mắt gấu trúc.
“Lâm thí chủ, ngươi cũng không bắt bọn họ thì bắt ta làm gì?”
Tu Già Phật tử cảm thấy mình đã bị đối xử bất công, muốn đưa ra đối xử công bằng.
“Làm gì?”
Lâm Phàm hỏi lại, lạ đấm một quyền vào mũi của Tu Già Phật tử, rắc một tiếng, kêu thảm, cái mũi xẹp rồi, máu mũi chảy xuống ào ào.
Tu Già Phật tử không ngờ Lâm Phàm mang thù như thế.
Đây là ghi lại chuyện khi trước lên người hắn ta rồi.
“Đừng như vậy…”
“Đừng như vậy?”
Lại một quyền.
“Đừng đánh.”
“Đừng?”
Vẫn là một quyền.
“Vì sao phải đánh ta.”
“Vì sao?”
Lại một quyền như trước.
“Ai u!”
“Ai u?”
Tiếp tục một quyền!
“Sư phụ, đừng đánh, ta sai rồi…”
Mặt của Tu Già Phật tử đã sưng thành đầu heo, hắn ta gào to cầu xin tha thứ. hắn ta cảm thấy Lâm Phàm quá ghi thù, có thể tha cho hai vị khác, nhưng lại bắt hắn ta vào tay, dùng nắm tay của Lôi Phật Thân sáu tay đánh vào mặt hắn ta.
Đau quá!
Thật sự đã sưng lên rồi.
Những người ngoài vây xem nghe thấy lời này đều bị sốc rồi.
Không ngờ Tu Già Phật tử lại thật sự là đệ tử của đối phương.
“Ôi trời, cái này thật đúng là khi sư diệt tổ mà.”
“Đúng vậy, thấy sư phụ lấy được đồ tốt, liền ra tay cướp, thật là đáng sợ.”
“Hắn ta chính là Phật tử Phật môn, thế mà lại bái người khác làm sư phụ, này khó trách cũng…”
Mọi người bàn luận sôi nổi.
Tu Già Phật tử khóc không ra nước mắt, thật sự rất mất mặt.
Lâm Phàm buông Tu Già Phật tử ra: “Đồ nhi ngoan, sau này ngoan một chút, phải hiểu tôn sư trọng đạo, bằng không lần sau sẽ không đơn giản là đánh thành đầu heo như vậy.”
Hắn giết Ngộ Kiếm và Nhiếp Xương Hải.
Nếu giết thì thế lực của hai phe này sẽ không từ bỏ ý đồ, với thực lực của hắn hiện tại vẫn chưa thể đọ sức với những cường giả lâu năm chân chính.
Huống hồ, tranh giành pháp bảo thôi mà, tạm thời vẫn không có thâm cừu đại hận lớn như vậy.
“Các vị, còn có ai muốn so tài với ta không?”
“Nếu muốn thì nói nhanh lên, nếu không có thì ta đi đây.”
Lâm Phàm nhìn mọi người.
Hắn thấy, chắc là không có.
Trừ phi mắt mù, không thấy tình huống vừa rồi.
Không thấy Ngộ Kiếm và Nhiếp Xương Hải đều rất uất nghẹn đứng ở đó sao?
Nếu cảm thấy có hi vọng thì đã sớm tiếp tục ra tay.
Giống như Lâm Phàm nói, Ngộ Kiếm và Nhậm Xương Hải đều cảm giác không có hy vọng gì nên không động thủ.
Ví dụ như ngay lúc nãy, nếu như đối phương muốn động thủ với bọn họ, bọn họ cũng không thể ngăn lại, kể cả việc bị đối phương đánh chết cũng là chuyện có thể xảy ra.
Chỉ có thể nói là đối phương đã thủ hạ lưu tình, không ra tay tàn nhẫn với bọn họ.
Xem ra là bọn họ vô duyên với trứng Thiên Long.
Nhóm trưởng lão và tiền bối của Kiếm cốc và Thiết Huyết môn không ở đây, nếu như có mấy người đó, chắc chắn bọn họ sẽ thêm khả năng có được trứng Thiên Long. Nhưng đối phương là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, nhóm tiền bối của đối phương chắc chắn sẽ lộ diện.
Đến lúc đó chắc chắn không thể tránh khỏi một hồi siêu cấp đại chiến.
“Sư huynh, chúng ta đi thôi.” Lâm Phàm nói.
“Được.”
Phục Bạch cảnh giác nhìn mọi người, luôn luôn chú ý tình huống của bọn họ, ai dám ngoi đầu đánh người đó.
Vốn tưởng sẽ có người không phục xuất hiện, nhưng lại còn khá an toàn.
Cả hai rời khỏi núi Đoạn Long, để lại mấy người không cam lòng, muốn đạt được nhưng lại không chiếm được kia.
“Trứng Thiên Long đấy!”
Trong lòng Lâm Phàm rất vui mừng.
Đây chính là thứ tốt, bồi dưỡng cho thật tốt, sau này sẽ có thú cưỡi, cưỡi Thiên Long thật quá phong cách.
“Sư đệ, chúc mừng.”
Trên pháp bảo phi hành, Phục Bạch chúc mừng Lâm Phàm đạt được trứng Thiên Long.
Lâm Phàm nhìn Phục Bạch, hắn không nói gì. Phục Bạch cũng có trợ giúp hắn trong việc tranh đoạt trứng Thiên Long, tuy rằng loại trợ giúp này rất vi diệu. Cho dù một mình hắn đối đầu với tất cả cũng chắc chắn có thể rời đi, thậm chí còn có thể đánh chết hơn phân nửa đám đó.
Nhưng tương trợ chính là tương trợ.
Đây chính là việc không thể chối cãi.
Kể cả Phục Bạch sẽ ẩn dấu nhưng chung quy trong lòng hắn ta cũng có chút khó chịu chứ? Dù sao cũng có xuất lực, chẳng sợ ngoài miệng sư huynh không nói ra nhưng trong lòng sẽ có chút suy nghĩ đó.
Nhưng mà… Hắn dùng Nhân Quả chi Hỏa quan sát sư huynh lại không thể nhìn ra một tia không vui.
Hắn thật sự rất phục tâm thái của sư huynh.
“Nào có. Lần này nếu không có sư huynh và trưởng lão tương trợ, nào có dễ dàng như vậy.” Lâm Phàm nói.
Chương 592 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]