Phục Bạch nói: “Trấn Long Kinh sư đệ tu luyện vốn dùng để đối phó Thiên Long, hai cái hỗ trợ lẫn nhau. Thiên Long nằm trong tay sẽ có tác dụng lớn hơn nữa.”
Ai mà không có ý định với trứng Thiên Long chứ? Nhưng mà cần phải có thực lực tương ứng. Hiện tại, Lâm sư đệ thực lực xuất chúng, kể cả nếu hắn ta không phục, muốn Lâm sư đệ giao trứng Thiên Long ra, kết quả cuối cùng chính là một trận đại chiến. Cho dù có làm loạn đến tận thánh địa cũng là hắn ta đuối lý, hơn nữa lại còn hoàn toàn đắc tội Lâm sư đệ, lại nhớ về trình độ được hoan nghênh của Lâm sư đệ ở thánh địa, hắn ta cảm thấy rất đáng sợ.
Có thể có mối quan hệ tốt với Lâm sư đệ cũng là một lựa chọn không tệ.
Ít nhất con đường sau này sẽ rộng mở hơn rất nhiều, không phải là hoàn cảnh khắc nghiệp, nơi nơi đều gặp nguy hiểm.
Lâm Phàm đáp lại: “Trứng Thiên Long đối với ta mà nói thật sự là dệt hoa trên gấm. Ta tu luyện Trấn Long Kinh có khắc chế rất mạnh với nó. Chẳng sợ trong tương lai, tu vi của Thiên Long này trở nên cường đại, có dấu hiệu phản bội, ta cũng có thể trấn áp nó. Chỉ là không biết có thể có phiền toái tiếp theo không.”
“Tất nhiên sẽ có phiền toái.” Trưởng lão mặt lạnh nói: “Trứng Thiên Long xuất hiện, tất nhiên sẽ có tranh đoạt. Nhưng chỉ cần ngươi ở trong Thiên Hoang thánh địa, cho dù có phiền toái cũng không sao cả. Dù sao Thiên Hoang thánh địa không phải là nơi ai cũng có thể làm càn.”
Lâm Phàm biết ngay sẽ có chuyện như vậy.
Trần Uyên nhỏ giọng nói: “Tu Già Phật tử kia chính là đồ nhi của ngươi?”
Hắn ta sợ đến ngây người. Đường đường là một Phật tử vậy mà lại trở thành đồ nhi của Lâm sư đệ, cứ cảm giác có chút không dám tin.
“Này có thể có cái gì giả? Không nghe thấy hắn ta cũng thừa nhận sao?” Lâm Phàm cười.
Trần Uyên giơ ngón cái: “Lợi hại, ta còn tưởng là giả chứ.”
Lúc này, sương trắng lơ lửng giữa không trung. Bọn họ tiến vào trong làn sương trắng, Lâm Phàm đang nói chuyện với mấy người Trần Uyên bỗng phát hiện tình cảnh trước mặt xảy ra thay đổi. Mọi người đang đứng cạnh hắn bỗng nhiên biến mất.
Nụ cười của hắn thu lại, khuôn mặt trở nên nghiêm túc: “Vị tiền bối nào đi du ngoạn ngang qua nơi đây, không bằng hiện thân xuất hiện đi, tự dưng thần bí như vậy khiến ta sợ hãi.”
Có thể thần không biết, quỷ không hay làm đến tình trạng này tất nhiên là cao thủ.
Lại còn không phải là cao thủ mà hắn có thể đối phó.
Hắn nghĩ rất nhiều, không lẽ đối phương tới vì trứng Thiên Long sao?
Biết ngay chuyện không đơn giản như vậy.
Một thân ảnh đột nhiên xuất hiện giữa hư không.
Tóc dài xõa trên vai, ma khí sôi trào phát ra ngập trời, người đó đi ra từ hư không cho Lâm Phàm một cảm giác rất nguy hiểm. Hơi thở trên người đối phương rất mạnh, còn có loại cảm giác quỷ dị.
Có thể khiến hắn có cảm giác này, chỉ có thể nói đối phương đúng là rất mạnh.
“Ha ha, tiểu tử rất dũng cảm! Không hổ là Thiên Kiêu trẻ tuổi có thực lực mạnh nhất Thiên Hoang thánh địa. Gặp phải chuyện quỷ dị mà còn có thể trấn định, đúng là không dễ dàng.” Giọng nói già nua của Vạn Ma Lão Quân truyền tới.
Lão ta không động thủ với Lâm Phàm.
Tuy rằng Thịnh Lan đưa Ma Cốt cho lão ta để lão ta động thủ giết chết Lâm Phàm, nhưng mà đối với lão ta, một khối Ma Cốt ngàn năm nhỏ nhoi không đủ cho lão ta nhét kẽ răng.
Tất nhiên, vì sao lão ta lại đáp ứng Thịnh Lan?
Còn không phải là vì đồ của nữ nhân dễ lấy sao?
Lâm Phàm vẫn giữ trấn định: “Vãn bối ra ngoài tôn lão ái ấu, đối xử với người khác cũng thân thiện, không trêu chọc ai. Tiền bốt tất nhiên là người phân rõ phải trái, sao lại vô duyên vô cớ động thủ với vãn bối như ta? Vãn bối tất cũng không sợ hãi.”
Hắn rất muốn biết trưởng lão mặt lạnh và sư huynh bây giờ như thế nào rồi.
Đối phương thi triển thần thông dạng gì?
Sao có thể tạo ra tình cảnh này?
Thật sự quá kinh người.
“Ha ha…” Vạn Ma Lão Quân cười, ánh mắt lão ta đặt lên người Lâm Phàm. Lúc mới nhìn hắn, lão ta rất khiếp sợ. Người khác có lẽ nhìn ra không ra, nhưng lão ta có thể nhìn thấy trong cơ thể đối phương ẩn chứa một lực lượng mạnh mẽ. Rõ ràng cảnh giới của đối phương không cao nhưng chiến lực lại đáng sợ đến như vậy.
Thật sự là không thể tưởng tượng được.
Lâm Phàm nói: “Không biết tôn tính đại danh của tiền bối.”
“Lão phu được người ta gọi là Vạn Ma Lão Quân.”
Nghe thấy danh xưng của đối phương, trong lòng Lâm Phàm rất nghi hoặc. Hắn chưa bao giờ nghe thấy cái tên Vạn Ma Lão Quân này, nhưng thật ra hắn cũng không hoài nghi. Hắn biết, kiến thức của bản thân không quá nhiều, cường giả mà hắn biết được thật sự là rất ít.
Nhân Quả chi Hỏa hiện lên, hắn quan sát Vạn Ma Lão Quân trước mặt.
Trái tim hắn run rẩy.
Đen quá, thật là khủng khiếp, cường giả mạnh như vực sâu không thấy đáy vậy.
Đây là đại biểu cho ma khí đã dày dặc đến tận cùng, không đúng… Hắn phát hiện Vạn Ma Lão Quân có một sợi chỉ nhân quả gắn kết đến vô tận trong hư không, không thấy điểm cuối, không thế biết được nó nối ở nơi nào.
Hắn nhìn không hiểu.
Cũng không rõ.
Quá thâm ảo, khó có thể biết rõ tình huống của đối phương.
Lâm Phàm chỉ muốn ổn định đối phương, ít nhất bây giờ có thể biết rằng đối phương không có ý định khác, sẽ không động thủ trước với hắn, nếu không lão ta sẽ không nói chuyện tới bây giờ.
“Hóa ra là Vạn Ma tiền bối, vãn bối vạn phần kính ngưỡng.” Lâm Phàm rất cung kính.
Hắn không quan tâm xem bản thân đã từng nghe qua hay chưa.
Chỉ cần ngươi nói ra danh hào của ngươi, kể cả Lâm Phàm hắn chưa từng nghe qua, trong mắt hắn, đó cũng là nhân vật đẳng cấp, chân đá viện dưỡng lão, tay đánh nhà trẻ.
“Ngươi từng nghe về lão phu?”
“Cửu ngưỡng đại danh.”
“Lão phu không thích người khác nói dối.”
“Thật sự là từng nghe qua, sư tôn ta từng nói cho ta.”
Gặp phải tình huống như thế này, sao có thể bị một câu không thích nói dối của đối phương là có thể bị nắm đuôi được. Giống như bị phụ nữ dò hỏi vậy, cho dù biết rõ không thể nói cũng cần phải nói lão. Hơn nữa, vì sao phụ nữ biết rõ lời của người đàn ông là nói dối và vẫn lựa chọn nguyện ý tin tưởng chứ?
Chương 593 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]