Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 594: CHƯƠNG 594: A! ĐÔI MẮT TA MÙ! (2)

Bởi vì nàng ta cũng rất chờ mong.

Nghe thấy lời của Lâm Phàm, Vạn Ma Lão Quân rơi vào trầm tư.

Phảng phất như là đang nhớ lại một chuyện nào đó.

Vạn Ma Lão Quân không tiếp tục dây dưa về đề tài này nữa, lão ta chậm rãi nói: “Tiểu tử ngươi ở bên ngoài đắc tội không ít người. Có người trả giá rất rất lớn để lão phu lấy mệnh ngươi.”

Trong lòng Lâm Phàm cả kinh.

Vậy mà lại có người muốn cái mạng nhỏ của hắn?

Hắn không nghĩ tới chuyện như vậy.

Nhưng Nhân Quả chi Hỏa của hắn vẫn không nhìn thấy thù hận từ trên người Vạn Ma Lão Quân dành cho hắn, đây là chuyện duy nhất có thể khiến hắn an tâm.

“Tiền bối, ta ở bên ngoài thân thiện với người khác, sao có thể đắc tội với người? Đây tuyệt đối là hiểu lầm.” Lâm Phàm nói.

Hắn nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra cuối cùng là ai có ý kiến lớn với hắn đến vậy.

Lớn đến mức muốn giết hắn.

Hơn nữa nếu muốn giết hắn thì tự mình tới là được, hà tất phải tìm người khác, lại còn tìm một người đáng sợ như vậy? Lấy thực lực hiện tại của hắn, không có cách nào để ứng phó cả.

Vạn Ma Lão Quân trả lời: “Thịnh gia muốn mạng ngươi. Nhưng ngươi yên tâm, lão phu chỉ tới để xem ngươi mà thôi, lúc đố mới nghĩ tới việc thay bọn họ giết ngươi.”

“Tiền bối hiểu lý lẽ, những người đó vu oan hãm hại ta.” Lâm Phàm cân nhắc.

Thịnh gia?

Hắn kết thù với Thịnh gia khi nào chứ?

Lúc trước hắn luôn ở trong thánh địa tu luyện, trước nay chưa từng quản những chuyện rắc rối đó.

Hắn nghĩ cả buổi vẫn không nghĩ ra bản thân cuối cùng đã đắc tội người nào ở Thịnh gia?

Sau đó, hắn nghĩ tới Thịnh Nguyên.

Nhưng tên kia đã sớm bị chính hắn đánh chết, lại còn diệt khẩu nữa. Hẳn là không ai biết, hay là đối phương có U Minh Quỷ Hỏa, có thể nhìn thấy ai là người giết hắn từ thi thể người chết…?

Càng nghĩ càng có khả năng.

Thì ra là vậy.

Thịnh gia có U Minh Quỷ Hỏa, chờ đến khi nào thực lực mạnh mẽ mà không tìm thấy U Minh Quỷ Hỏa, hắn có thể đi tới Thịnh gia mượn loại hỏa này.

Vạn Ma Lão Quân nhìn ra được Lâm Phàm bất phàm.

Bởi vậy, lão ta đi tới nơi này gặp mặt Lâm Phàm nhưng vẫn chưa nghĩ tới chuyện chém giết đối phương. Lão ta thấy được trên người Lâm Phàm có một loại tiềm năng mà người khác không có. Thông thường, gặp phải người như thế này, phải đi càng cao mới có thể biết là có chuyện không phải muốn ngăn chặn là ngăn chặn được.

“Cẩn thận Thịnh gia, còn có, ngươi mang trứng Thiên Long trên người, lúc quay về Thiên Hoang thánh địa phải cẩn thận một lão già, hắn là mộ trong các trưởng lão của Thiên Hoang thánh địa, Trần Tường.”

Vạn Ma Lão Quân phiêu phiêu rời đi, biến mất vô tung vô ảnh.

“Hừm…”

Lâm Phàm rất nghi hoặc.

Hắn không quá hiểu lời cuối cùng của Vạn Ma Lão Quân cuối cùng là có ý gì.

Trần Tường?

Đúng là có một trưởng lão tên như vậy.

Người đó chính là sư đệ của Đường Phi Hồng, cũng là một trong các vị trưởng lão tối cao của Thiên Hoang thánh địa.

Nhưng mà vào lúc này, hoàn cảnh đặc thù biến mất.

Các sư huynh xuất hiện ngay trước mắt hắn.

Chỉ là…

“Sư huynh, trưởng lão, các ngươi đang làm gì vậy? Đôi mắt ta mù rồi…”

Hắn hoảng sợ phát hiện Phục Bạch sư huynh đang hôn môi với trưởng lão mặt lạnh.

Mà động tác của Trần Uyên cùng với một nam đệ tử hơi béo càng khó coi hơn.

La hán đẩy xe.

Trần Uyên kêu to a a, cánh tay quơ lên, tựa như đang cầm thước dạy học vậy.

Ảo cảnh biến mất, động tác của mọi người cũng nhanh chóng cứng đờ lại.

Mắt của Trần Uyên sắp nhảy ra ngoài, hắn ta đột nhiên đứng dậy: “Đậu má…”

Phục Bạch và trưởng lão mặt lạnh đều đang nôn mửa.

Phục Bạch vốn thành thục bình tĩnh nay đã không còn cách nào để giữ bình tĩnh nữa. Trong đầu hắn ta bây giờ toàn là dấu hỏi. Cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra? Vì sao lại biến thành như vậy?

Hắn ta vội vàng nhìn xung quanh.

Ngoại trừ mấy người họ, các đệ tử còn lại đều ngất xỉu, ai nấy đều tê liệt ngã lên mặt đất.

“Lâm sư đệ, mới nãy ngươi thấy được?”

Lâm Phàm bình thản trả lời: “Thấy hết.”

Hắn sợ bị các sư huynh diệt khẩu nhưng vẫn nói thật.

Hắn thật sự thấy hết.

Hắn mới kết thúc cuộc nói chuyện với Vạn Ma Lão Quân đã thấy mọi người đang làm một vài chuyện thân bại danh liệt.

“Lâm Phàm…” Trưởng lão mặt lạnh đã lạnh mặt đến tận cùng, chỉ là khi đối diện với Lâm Phàm, giọng nói của ông đã hòa hoãn rất nhiều.

“Trưởng lão.”

Hắn nhìn trưởng lão mặt lạnh, biết trưởng lão tất nhiên là có chuyện muốn nói với hắn. Hơn nữa chính là nói chuyện lúc nãy, hẳn là đang tìm lý do.

“Mới nãy ta cảm giác được một hơi thở của Vực Ngoại Thiên Ma. Cảnh tượng ngươi thấy đều là giả, Vực Ngoại Thiên Ma am hiểu nhất chính là tấn công thần niệm. Các ngươi thật ra đều bị Vực Ngoại Thiên Ma mê hoặc.”

“Mà ta nhờ có Thiên Hoang lệnh bài, lệnh bài này là bảo bối của Thiên Hoang, có thể chống cự được mê hoặc của Vực Ngoại Thiên Ma. Trải qua muôn vàn vất vả, cuối cùng ta cũng đẩy được Vực Ngoại Thiên Ma đi.”

“Đã rõ chưa?”

Trưởng lão mặt lạnh nói rất nghiêm túc như là đang nói thật vậy.

“Đã rõ.”

Lâm Phàm gật đầu đồng ý.

Hắn tin rằng, chỉ cần hắn biểu hiện ra một chút nghi hoặc, trưởng lão tuyệt đối sẽ nghĩ biện pháp để giải thích.

Vạn Ma Lão Quân thật sự tàn nhẫn.

Quả nhiên là cao thủ ma đạo.

Ma khí ngập trời.

Thật sự là có tay nghề mê loạn tâm trí.

Chuyện này sẽ là sỉ nhục mà cả đời bọn họ sẽ khó quên.

Theo Lâm Phàm thấy, người không thể tiếp nhận nhất chính là Trần Uyên. La hán đẩy xe, xe của hắn ta đã hôn mê rồi, hắn ta vậy mà còn nâng người ta dậy, quả thực là phát cuồng.

Lâm Phàm nhìn về phía Trần Uyên.

Đôi mắt Trần Uyên đầy ủy khuất, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phàm. Hắn ta không tin tất cả những chuyện xảy ra lúc này mà lựa chọn tin vào lời của trưởng lão.

Không sai!

Chúng ta bị Vực Ngoại Thiên Ma mê hoặc.

Nhưng mà không phải Vực Ngoại Thiên Ma đã biến mất, không còn tồn tại ở Thần Võ giới sao? Kệ, coi như ngẫu nhiên mới xuất hiện đi.

“Phục sư huynh, thánh địa có vị trưởng lão tên là Trần Tường, ông ấy như thế nào?” Lâm Phàm hỏi.

Hắn nghĩ tới Trần Tường mà Vạn Ma Lão Quân có nhắc tới.

Hắn chưa từng tiếp xúc nên muốn hỏi một chút.

Chương 594 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!