Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 595: CHƯƠNG 595: CHUYỆN NÀY QUAN TRỌNG, CẦN PHẢI SUY XÉT CẨN THẬN (1)

Phục Bạch trả lời hắn: “Không quá quen thuộc, ta cũng chỉ mới gặp vài lân. Nghe nói ông ấy vẫn luôn tu luyện ở sâu trong thánh địa. Sư đệ, có chuyện gì?”

“Không có gì.”

Lâm Phàm lắc đầu, không nhiều lời. Thôi kệ, đừng nên nghĩ nhiều như vậy, đến lúc đó xem xem là biết chuyện như thế nào.

Núi Đoạn Long.

Người thống hận Lâm Phàm nhất chính là ba vị của Thiên Vương sơn.

Khương Phàm, Khương Nghĩa, Khương Dũng hận Lâm Phàm đến thấu xương.

Nếu như không có tên đó, với năng lực của bọn chúng, nếu chúng dùng hết toàn lực chắc chắn có thể mang trứng Thiên Long rời đi.

“Đại ca, không thể mặc kệ như vậy. Chuyện này chúng ta truyền ra ngoài cho hắn, dụ hoặc của trứng Thiên Long rất mạnh, chắc chắn có thể hấp dẫn mấy lão già kia. Cho dù không thể mang phiền toái cho Thiên Hoang thánh địa cũng có thể tạo ra chuyện không nhỏ cho tên nhãi kia.” Khương Phàm hung tợn nói.

Cả hai đều cùng có một từ “Phàm” nhưng lại muốn hãm hại, thật là một loại bi ai.

Khương Dũng và Khương Nghĩa gật đầu, rất đồng ý với lời của hắn ta.

Thay hắn truyền bá đến Thần Võ giới, tuyệt đối không thể để hắn thảnh thơi như vậy.

Kiếm cốc, Phật môn tịnh thổ, Thiết Huyết môn, Thiên Huyền thánh địa đều biết, nhưng họ có thể truyền ra ngoài hay không thì không biết, ai cũng muốn một mình chiếm lấy.

Nhưng mà với bọn chúng, bọn chúng chắc chắn không thỏa mãn như vậy.

Bọn chúng muốn chuyện này được truyền bá triệt để tới tất cả mọi người, để càng thêm nhiều người nhớ thương trứng Thiên Long.

Nói làm là làm.

Cả ba xoay người rời đi, bắt đầu kế hoạch.

“Trưởng lão, ngươi xem tình huống ở dưới đi, chướng khí màu xanh lục nồng nặc.”

Lâm Phàm phát hiện ở dưới bao phủ chướng khí màu xanh lục.

Trưởng lão mặt lạnh nhìn xuống phía dưới, khuôn mặt ông trở nên căng thẳng.

Sau đó, khuôn mặt ông dần giãn ra, không phải là nguy hiểm không biết là được rồi.

“Đây là độc chướng, Ôn Độc, hẳn là một đệ tử của Vạn Độc môn đang tu luyện.” Trưởng lão mặt lạnh nói.

Lâm Phàm hỏi lại: “Có loại phương thức tu luyện này?”

Quả nhiên là rất hiếm lạ cổ quái.

Hắn trước nay chưa từng thấy.

Hắn nhớ về Thanh Nang tông, nếu như bọn họ có năng lực như vậy, sợ là đã sớm phi thăng, sao có thể bị hắn áp bức được?

“Chờ chút…”

Nhưng vào lúc này, Lâm Phàm lại kêu dừng.

“Ta nghe thấy có người đang cầu cứu, người đó đang dùng người sống để tu luyện?”

Trưởng lão mặt lạnh nói: “Phương thức tu luyện của Vạn Độc môn chính là như vậy. Rải Độc Chướng và hạt giống Ôn Độc xuống, chờ chúng nó lan ra. Sau khi tất cả mọi người mắc phải, người rải độc sẽ xuất hiện. Dùng Độc Chướng và Ôn Độc kia để tu luyện.”

Phục Bạch lôi kéo trưởng lão mặt lạnh, nhẹ giọng nói cho ông Lâm sư đệ tới từ phế địa, tâm địa rất thiện lương, không thể chấp nhận khi nhìn thấy loại chuyện khi dễ nhỏ yếu này.

Trưởng lão mặt lạnh bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra là vậy.

Nghĩ tới chuyện lúc trước, trưởng lão mặt lạnh nói tiếp: “Cũng là một chuyện nhỏ mà thôi. Nếu thấy hắn ta khó chịu thì giết hắn ta. Dù sao Vạn Độc môn cũng chỉ là thế lực không lên được mặt bàn mà thôi. Cho dù có biết là Thiên Hoang thánh địa làm thì bọn họ cũng chỉ có thể chịu đựng.”

“Được!”

Lâm Phàm bay ra khỏi pháp bảo phi hành.

Ở trong tầng trời thấp, một nam tử mang áo xanh lục, tươi cười đầy mặt, gã ta cầm bình ngọc trong tay hấp thu Độc Chướng và Ôn Độc dày đặc. Gã sắp xếp ba tháng, cuối cùng cũng khiến cho người của toàn bộ thôn này mắc phải.

Ý nghĩa tồn tại của những thôn dân này đều là vì việc tu luyện của gã mà thôi.

Nếu không phải không dám nói, gã cũng muốn đi mấy thành trì kia thử một lần. Nhiều người như vậy, một khi toàn bộ thành trì đều nhiễm bệnh thì sẽ khổng lồ đến thế nào.

Thảm trạng và thống khổ của thôn dân đều là chuyện rất bình thường dưới con mắt của gã. Cái đó chứng tỏ độc của gã rất bá đạo, Độc Chướng và Ôn Độc được hình thành cũng càng thêm dày đặc.

Đột nhiên, nam tử áo xanh dường như cảm giác được phía sau có người.

Gã xoay người lại.

Rầm!

Đầu gã vỡ ra, máu thịt văng ra đầy đất.

Đến khi chết, gã còn chưa kịp thấy rõ ai đã giết chính mình,

Trên pháp bảo phi hành.

“Phục Bạch, hắn đang xuất đầu vì kẻ yếu.” Trưởng lão mặt lạnh nói.

Phục Bạch nói: “Trưởng lão, Lâm sư đệ không có suy nghĩ giống như chúng ta. Cá lớn nuốt cá bé là chuẩn tắc ở Thần Võ giới. Những gì mà người thường gặp phải còn thảm thiết hơn những gì hắn nhìn thấy, đặc biệt là đối với những thôn trang tứ cố vô thân mà nói, thường thường cũng không biết khi nào sẽ biến mất.”

Trần Uyên nói: “Hay là chúng ta đi xuống xem đi?”

“Cũng được.”

Lúc bọn họ đi tới thôn trang đã nhìn thấy Lâm Phàm đang đứng ở nơi đó.

Lâm Phàm nhíu mày, hắn bất lực với những gì trước mặt. Trước mắt hắn, các thôn dân thân thể mọc đầy bọc mủ đang không ngừng chảy ra chất lỏng sền sệt màu xanh. Những chất lỏng đó tản ra một loại sương mù, chính là Độc Chướng và Ôn Độc không ngừng bay vào không trung.

Hắn có chút không thể tiếp thủ phương thức tu luyện và thái độ với kẻ yếu của một vài người trong Thần Võ giới.

Bắt nạt kẻ yếu chính là hành vi của người trơ trẽn.

Muốn bắt nạt phải bắt nạt người có thực lực.

Nhớ đến lúc trước khi hắn ở phế địa, mọi người đều là cường giả bắt nạt lẫn nhau. Ngẫu nhiên có lấy người bình thường khai đao cũng chắc chắn sẽ không đại khai sát giới. Sao hắn có thể nghĩ tới ở Thần Võ giới lại là ngược lại?

“Sư đệ, ngươi có thể giải độc này sao?” Phục Bạch hỏi hắn.

Lâm Phàm lắc đầu: “Không thể.”

Phục Bạch mỉm cười: “Không sao cả, ta biết.”

Ngay vào lúc bọn họ đang nói chuyện với nhau, có thôn dân phát hiện mấy người Lâm Phàm hạ xuống từ trên trời.

Một người phụ nữ, trong lòng còn đang ôm con mình dập đầu với bọn họ: “Xin các vị đại nhân cứu chúng ta, cứu lấy con của ta.”

Lâm Phàm nhìn thấy đứa nhỏ trong ngực người phụ nữ, bé mới khoảng bốn năm tuổi lại mọc bọc mủ đầy người. Hắn ghi nhớ tên của Vạn Độc môn trong lòng. Má nó, ta nhất định phải tiêu diệt các ngươi.

Giống như hắn tiêu diệt núi Bồng Lai vậy.

“Các ngươi yên tâm, sư đệ nhà ta đang nói về các ngươi, muốn cứu các ngươi. Các ngươi sẽ không sao cả.” Phục Bạch an ủi.

“Sư huynh, nhanh lên.” Lâm Phàm thúc giục.

Chương 595 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!