Không cần quảng bá cho ta, chậm biết mấy, nếu như hắn mà biết mấy thứ này, hắn đã sớm động thủ rồi.
“Được, được.”
Phục Bạch giơ tay, một cái đỉnh từ từ trôi ra. Hắn ta ném mạnh mấy viên đan dược vào trong đỉnh, kích phát đỉnh. Đỉnh quay cuồng, mưa móc rớt ra, bao phủ thôn trang. Những giọt mưa rơi trên người các vị thôn dân, loại trừ Độc Chướng và Ôn Độc trên người bọn họ.
Tốc độ khôi phục có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Sau đó, chỉ thấy Phục Bạch đánh ra một chưởng, hấp thu toàn bộ khói độc trên bầu trời vào trong đỉnh.
Không bao lâu, tất cả đều đã được thu phục.
Bọc mủ trên người các thôn dân biến mất, tinh thần bọn họ khôi phục lại. Nhìn thấy là các đại nhân cứu vớt bọn họ nên quỳ xuống đất, dập đầu, ai nấy cảm động rơi nước mắt.
Trưởng lão mặt lạnh nhìn một màn trước mặt, ông ta có chút xúc độc.
Ông ta trước nay chưa từng trải qua chuyện nào như vậy.
Trong nhận thức của họ, phương thức tu luyện của các thế lực lớn không giống nhau. Cũng không thể vì một vài người thường mà nảy sinh xung đột với các thế lực lớn. Đối với nhóm thế lực, bọn họ nói chuyện dựa trên lợi ích. Nếu không có xung đột về mặt lợi ích, tốt nhất là có thể đứng vững.
Mọi người rời khỏi thôn trang.
Trên pháp bảo phi hành.
“Lâm Phàm, Thần Võ giới quá lớn. Loại chuyện này quản không hết, lại nói chuyện hôm nay, nếu như là hành động của một đệ tử thế lực còn lợi hại hơn cả Thiên Hoang thánh địa, ngươi có thể quản hay không?” Trưởng lão mặt lạnh nói.
“Có.” Lâm Phàm nói chém đinh chặt sắt.
Không hề có một chút do dự nào cả.
“Quản được sao? Có lẽ chúng ta chân trước mới rời đi, sau lưng sẽ có người khác đột kích lại.”
Lâm Phàm nói với ông: “Thật đúng là quản không hết. Nhưng quản không hết và thấy mà mặc kệ là hai chuyện khác nhau. Chúng ta tu luyện ngoại trừ vì truy tìm cảnh giới càng cao, ngoại trừ luận bàn với cường giả còn là để có thể rút đao tương trợ khi gặp chuyện bất bình. Chờ đến khi tu vi mạnh đến một trình độ nhất định, quản không hết thì diệt ngọn nguồn là được.”
Trưởng lão mặt lạnh á khẩu, không nói tiếp được.
Ông bị lời của Lâm Phàm nói cho không biết phản bác như thế nào.
Ông càng nghĩ lại càng cảm giác có đạo lý.
Phục Bạch nói: “Lâm sư đệ, nói rất đúng.”
Trần Uyên nói: “Lâm sư đệ, khi nào đi diệt Vạn Độc môn nhớ kêu ta theo. Ta cảm giác một màn mới nãy khiến ta rung động. Đó vẫn còn là một đứa bé vậy mà tên đó có thể hạ độc thủ như vậy, quả thực nên diệt.”
“Sau này, sư huynh ta chắc chắn gặp chuyện bất bình sẽ rút đao tương trợ.”
Lâm Phàm dùng ánh mắt vui mừng nhìn Trần Uyên, phảng phất như đang nói với đối phương, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không nói ra chuyện vừa nãy của ngươi.
Đặc biệt là lúc đồng môn hơi béo kia tỉnh lại còn không rõ nguyên do mà xoa mông, đi hỏi khắp nơi xem có ai đánh mông cậu ta không.
Các sư tỷ bị cảm động vì hành vi của Lâm Phàm.
“Sư đệ làm tốt lắm.”
“Sư đệ thật đẹp, lại còn tốt bụng nữa. Sau này chúng ta phải học tập theo sư đệ, gặp phải những tên hạ thủ với người thường nhất định phải dùng lời lẽ chính đáng quát bọn họ.”
“Không sai, chúng ta cần phải tiếp tục phát huy tư tưởng của sư đệ.”
Lâm Phàm đột nhiên phát hiện.
Thay đổi ý tưởng của một đám sư tỷ thật sự rất đơn giản.
Đơn giản chỉ cần có dung nhan và mị lực như hắn mà thôi.
Nếu như không có năng lực này, có khuyên giải thế nào cũng vô ích mà thôi.
Phục Bạch, trưởng lão mặt lạnh, Trần Uyên đều có bí mật nằm trong tay Lâm Phàm rồi.
Tuy rằng trưởng lão mặt lạnh cho rằng Lâm Phàm tin vào lời ông nói, nhưng ông cứ có cảm giác tiểu tử này chỉ đang giả vờ tin thôi.
Chỉ cần đừng nói ra ngoài thì chuyện gì cũng dễ nói.
…
Thiên Hoang thánh địa.
Lâm Phàm sau khi trở về thì về ngay trong phòng ở U Tử phong để sửa sang đồ vật. Nhưng khi vào nhà, hắn mở miệng hỏi.
“Ngươi lúc trước có phải cũng thấy hay không?”
Chắc chắn là thấy được.
“Không thấy được.”
Ý chí muốn sống của tiểu lão đầu rất mạnh, lão chắc chắn không muốn những bí mật nguy hiểm, những chuyện không cần biết coi như là lão không biết đi.
“À.”
Lâm Phàm đẩy cửa đi vào.
Lấy ra tất cả những gì thu hoạch được trong lần xuất môn rèn luyện này.
Tám Huyết Mạch Quả.
Địa Hỏa đỉnh, Thiên quạt.
Viên ngọc thần bí trong cơ thể của độc giao.
Trứng Thiên Long.
Thu hoạch rất phong phú, cũng không biết Phục Bạch sư huynh có thu hoạch được gì không. Còn về các đệ tử khác, chỉ là đi xem để mở mang kiến thức về nguy hiểm ở thế giới bên ngoài mà thôi. Muốn đạt được thứ tốt cần phải nỗ lực tu luyện, chỉ có bản thân cường đại mới có thể đạt được thứ tốt.
Hắn chuẩn bị dùng Huyết Mạch Quả trước nhưng không định dùng tất cả. Hắn muốn để lại một chút cho Thiên Long. Thiên Long mới sinh không kích phát được hoàn toàn huyết mạch, chắc chắn phải nghĩ cách để kích phát mới được.
Trưởng lão mặt lạnh báo cáo tình huống lần này.
Có Đường Phi Hồng và mấy người của thánh chủ.
“Trứng Thiên Long? Hắn thật sự phát hiện trứng Thiên Long sao?”
Thánh chủ rất kinh ngạc, giữa mày lão hiện lên sự không tin tưởng. Ở bậc địa vị này, ai lại không biết Thiên Long trân quý. Đó là kỳ vật, sinh vật cổ xưa, vốn tưởng rằng đã hoàn toàn tiêu tán theo năm tháng lịch sử, nhưng không ngờ vẫn còn có thể tồn tại.
Đường Phi Hồng nói: “Tự hắn phát hiện chính là bản lĩnh của hắn. Có cái gì mà ngạc nhiên. Huống hồ kể cả các ngươi có ngạc nhiên cũng vô dụng, trứng kia cũng không phải của các ngươi.”
“Sư tỷ, lời này không đúng.” Một vị trưởng lão lắc đầu, chủ động nói: “Trứng Thiên Long quá trân quý, đã là kỳ trân, một người đệ tử há có thể trông coi được?”
“Trần sư đệ, lời này của ngươi là có ý gì?” Đường Phi Hồng nhíu mày, có chút không vui
Vị trưởng lão nói chuyện khuôn mặt gầy ốm, dung mạo hung dữ, một đôi mắt sắc bén, lão ta nâng phất trần trong tay lên.
Trần Tường nói với thánh chủ: “Thánh chủ, trứng Thiên Long là chí bảo, tất nhiên sẽ gặp phải một vài người mang ý xấu tới đoạt. Hơn nữa trứng Thiên Long khi nở sẽ ra Thiên Long, khó có thể khống chế. Cho dù thời kỳ còn non có thể khống chế được, nhưng một khi Thiên Long thành thục sợ là sẽ phản phệ. Một đệ tử sao có thể không chế? Theo ta thấy, không bằng dùng Khổn Thần Thuật kết nối sinh mệnh của Thiên Long và thánh địa vào với nhau, sau này nó còn có thể trở thành thánh thú của Thiên Hoang thánh địa.”
Chương 596 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]