Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 599: CHƯƠNG 599: MẠNH NHƯ VẬY SAO? (1)

Trần Tường nói: "Sư tỷ biết rõ còn hỏi, ta tới đây đương nhiên là muốn gặp Lâm Phàm lấy được trứng Thiên Long một lần."

"Ngươi muốn trắng trợn cướp đoạt?" Đường Phi Hồng cau mày, ánh mắt nhìn Trần Tường khiến lão ta hơi sợ hãi. Đây là sư tỷ đang cảnh cáo lão, đối với việc này, lão ta chỉ có thể kiên trì đến cùng.

"Sư tỷ, sao ta lại cướp đoạt, chỉ là muốn tìm hắn trò chuyện một chút, nếu hắn bằng lòng giao ra trứng Thiên Long, chẳng phải là chuyện tốt mà tất cả đều vui vẻ."

"Giao ra?"

"Đương nhiên, sư đệ có thể bảo đảm sẽ không nói lời dọa dẫm, cũng nhất định sẽ không dùng thân phận tạo áp lực, mà thật sự muốn trò chuyện chút với hắn, nếu không trong lòng sư đệ không cam lòng."

Đường Phi Hồng nhìn Trần Tường.

Mà Trần Tường cũng mắt đối mắt với Đường Phi Hồng, không hề nhượng bộ.

Một lát sau.

"Được, vậy ngươi đi nói chút đi." Đường Phi Hồng từ tốn mở miệng nói.

Bà ta biết rõ tính của Trần Tường.

Nếu không khiến lão ta hết hy vọng thì không biết đằng sau sẽ nghĩ ra cách gì.

Trần Tường ôm quyền nói: "Đa tạ sư tỷ."

Trong phòng.

Lâm Phàm đang tu luyện, bạo kích phụ trợ kể từ sau khi thức tỉnh thì tức giận phấn đấu. Chỉ cần hắn nỗ lực, bạo kích phụ trợ sẽ không khiến người thất vọng.

[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp ba trăm lần!]

[Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Tủy tính +300!]

Có sự giúp đỡ của đan dược, tuy rằng tăng không nhiều nhưng tích góp theo thời gian, thu hoạch cũng không tính là ít.

Tiếng gõ cửa truyền tới.

Lâm Phàm tạm dừng tu luyện. Không biết là ai tới gõ cửa, không lẽ là sư tôn? Chẳng lẽ sư tôn đã sắp xếp xong mọi chuyện?

Hắn vô cùng chờ mong đẩy cửa ra nhưng lại phát hiện người đứng trước cửa lại là một người hoàn toàn xa lạ.

Từ khuôn mặt có thể thấy đối phương hình như rất nghiêm túc. Mới nhìn một cái đã cho hắn cảm giác người này không giống người tốt. Nhưng nếu người này có thể xuất hiện ở U Tử phong, chỉ có thể là đã được sư tôn đồng ý.

Nếu không, với năng lực của sư tôn, tất nhiên không để người này có khả năng xuất hiện ngay trước mặt mình được.

“Xin hỏi, ngươi là…” Lâm Phàm dò hỏi.

“Lão phu là Trần Tường, trưởng lão ở thánh địa, sư đệ của sư tôn ngươi.” Trần Tường mở miệng.

Nghe thấy tên đối phương, trong lòng Lâm Phàm đã kinh hoảng rồi. Lúc chưa về sơn môn đã từng nghe có người nói cẩn thận try, sau đó lại nghe thấy sư tôn nói có người nhớ thương trứng Thiên Long.

Không ngờ người thật đã xuất hiện rồi.

“Ngươi không chào đón lão phu sao?” Trần Tường nói.

Lâm Phàm thầm mắng.

Hoan nghênh cái đầu ngươi.

Tất nhiên, nụ cười trên mặt hắn vẫn xán lạn như cũ: “Nào dám, không biết Trần trưởng lão tìm ta có chuyện gì?”

“Vào trong rồi nói.” Trần Tường đánh giá Lâm Phàm. Hắn đúng là bất phàm. Khuôn mặt của người này cho lão ta cảm giác không giống như là người thường, có vẻ giống các tuyệt thế thiên kiêu của các thế lực siêu cấp.

Dù sao điểm cộng khuôn mặt thật sự là quá cao.

Trong lòng Lâm Phàm có chút do dự.

Cuối cùng, hắn vẫn mời Trần Tường vào nhà.

Hắn vẫn luôn tin rằng sư tôn chắc chắn sẽ chú ý tình huống bên này. Đối phương nếu như dám có gan ra tay với hắn, sư tôn chắc chắn sẽ đánh bể đầu lão ta.

Đừng hỏi sư tôn có bận tâm tới tình nghĩa sư đệ hay không, dù sao sư tôn có ý nghĩ không an phận với hắn, tình nghĩa trước mặt tình yêu thì tính là cái thá gì?

Sau khi đi vào trong phòng, Trần Tường đánh giá khắp nơi.

“Lâm Phàm, trứng Thiên Long ngươi có được từ núi Đoạn Long có đây không? Cho lão phu xem xem.” Trần Tường hỏi thẳng vào vấn đề, vừa mở miệng ra đã muốn nhìn trứng Thiên Long.

Lâm Phàm sợ ngây người, không ngờ lão ta mới tới đã nói trắng ra như vậy, bây giờ trưởng bối đều như thế này sao?

Hắn nhìn Trần Tường.

Chỉ muốn nhìn một chút xem đối phương có tâm thái như thế nào, biểu cảm rất bình tĩnh, không có thay đổi gì. Giống như là đang nói chuyển rất thông thường, không có gì kỳ quái.

Lâm Phàm nghĩ thầm trong lòng, ngươi đã có thể không biết xấu hổ như vậy, Lâm Phàm ta có thể thua dưới tay ngươi sao?

“Trần trưởng lão, thật sự là ngại quá. Trứng Thiên Long đang được sư tôn ta giúp ta để khiến nó nở ra, hiện tại nó đang trong quá trình ấp dưỡng, không thể tùy tiện lấy ra, còn mong trưởng lão thông cảm.”

Hắn không thể lấy trứng Thiên Long ra được.

Lỡ như đối phương ra tay ngay lập tức, hắn có muốn cướp về lại cũng không có cách nào, không lẽ lại làm như mấy đứa nhỏ bị người lớn cướp kẹo, với lên lấy à?

Trừ khi sư tôn ra hỗ trợ.

“Ai, Lâm Phàm, ta với ngươi tuy rằng mới gặp mặt lần đàu tiên nhưng lão phu đã sớm nghe qua về ngươi. Bây giờ gặp thì thấy ngươi cho ta cảm giác rất phi phường, thành tựu vô hạn lượng.” Trần Tường thong thả nói.

“Đa tạ trưởng lão đã khích lệ, đệ tử tự nhận không đủ nên vẫn luôn cố gắng nỗ lực.” Lâm Phàm khiêm tốn.

Hắn đã có cảnh giác với Trần Tường từ sớm.

Người khác khen, hắn còn có thể bình tĩnh. Nhưng vị trưởng lão trước mắt khen lại khiến hắn cảm giác chuyện này không đơn giản như vậy.

Vừa nói xong, đã nghe thấy Trần Tường cảm thán:

“Ngươi có được trứng Thiên Long vốn là cơ duyên trong cái mệnh của ngươi. Nhưng ngươi không nghĩ tới giá trị tồn tại của trứng Thiên Long, tuyệt đối không phải là thứ ngươi có thể tưởng tượng. Mấy lão già điên của Thần Võ giới nếu biết tất nhiên sẽ tới tìm ngươi. Lão phu vốn không muốn làm ác nhân, cũng không muốn mang tiếng dòm ngó bảo vật của đệ tử thánh địa, nhưng vì Thiên Kiêu như ngươi, lão phu không thể không nói.”

“Nếu ngươi tin lão phu, không bằng ngươi giao trứng Thiên Long cho thánh địa trước, để thánh địa khiến cho nó nở giúp ngươi, để nó thành thánh thú của thánh địa, che chở thánh địa. Mà ngươi lúc đó sẽ lập công lao lớn cho thánh địa.”

Trần Tường sử dụng giọng điệu ôn hòa kết hợp với khuôn mặt nghiêm túc của mình.

Lâm Phàm nghe mà trợn mắt há hốc.

Trời ạ!

Không lẽ Trần trưởng lão thật sự xem hắn như là thằng ngốc vậy sao?

Ngay cả lời nói dối này cũng nói ra được?

“Trần trưởng lão, người đang suy nghĩ cho sự an toàn của ta sao?” Lâm Phàm hỏi.

Trần Tường trả lời: “Đúng vậy, đều là vì an toàn của ngươi. Ngươi có thể nhìn xem, Thần Võ giới bao nhiêu năm từ xưa tới nay xuất hiện bao nhiêu thiên kiêu, có cả Thiên Tôn chi tư. Nhưng mà ngươi nhìn xem có bao nhiêu người trong bọn họ có thể đi tới cuối cùng? Còn không phải là vì đạt được bảo vật quý trọng nên bị người khác nhớ thương, cuối cùng lại ôm hận chết thảm.”

Chương 599 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!