Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 600: CHƯƠNG 600: MẠNH NHƯ VẬY SAO? (2)

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

“Ngươi bây giờ có trứng Thiên Long trên người. Tin này e là đã truyền ra bên ngoài từ sớm. Cũng không biết có bao nhiêu người nhớ thương ngươi. Ngươi chỉ cần rời khỏi Thiên Hoang thánh địa, chưa tới nửa ngày, số lão già nhìn chằm chằm vào ngươi đã có thể đếm hết trên đầu ngón tay.”

Nghe mấy lời Trần trưởng lão nói mà xem.

Tận tình khuyên bảo, uy hiếp, đe dọa. Dù sao dọa người chừng nào thì nói chừng đó. Nếu như gặp phải một vài người có tâm thái không tốt, đúng là có thể bị Trần trưởng lão hù dọa.

Nhưng Lâm Phàm là ai?

Hắn có thể nào bị dọa sợ sao?

“Trần trưởng lão, ta không sợ.” Lâm Phàm chắc như đinh đóng cột.

Trần Tường vốn định nói thêm vài lời nữa thì khựng lại, lão ta dùng khuôn mặt khiếp sợ nhìn Lâm Phàm: “Ngươi nói cái gì?”

Tựa như là lão ta đang nghe lầm vậy.

Lão ta tận tình khuyên bảo, nói với hắn nhiều như vậy là để cho hắn hoàn toàn tỉnh ngộ, biết rõ bản thân khi có bảo vật sẽ gặp nguy hiểm. Mẹ nó hắn vậy mà lại nói ra được lời như thế với lão ta?

Hắn không sợ?

Đây không phải là chuyện có sợ hay không. Vấn đề là lão ta nói với hắn nhiều như vậy mà hắn lại không có chút tự biết sao?

“Lâm Phàm, ngươi đây là không hiểu rõ ý của lão phu rồi.” Trần Tường có chút thất vọng. Nếu như là đệ tử khác, nghe thấy lão ta thân là trưởng lão lại quan tâm bản thân như vậy thì đã sớm khóc lóc thảm thiết. Ai có thể giống như tên tiểu tử trước mặt không biết chút tốt xấu nào.

“Trưởng lão, ta biết rõ.”

“Ta thật sự biết rõ.”

Ngay tức khắc, không khí trở nên có chút yên lặng, lại thoáng có thêm chút xấu hổ.

Trần Tường đã từng bảo đảm với sư tỷ rằng lão ta chỉ có thể khuyên giả Lâm Phàm, không thể cưỡng ép hoặc là cướp đoạt.

“Trưởng lão.”

Lâm Phàm mở miệng, đánh vỡ bầu không khí yên lặng. Hắn không muốn bầu không khí xấu hổ như thế, hắn cứ tưởng thái độ Trần trưởng lão sẽ rất ác liệt, lão ta sẽ ỷ vào địa và thân phận của bản thân mà bắt ép hắn.

Nhưng căn cứ vào tình huống bây giờ, lý do tất nhiên là nhờ sư tôn nên Trần trưởng lão không dám quá mức cưỡng ép hắn.

“Hửm?” Trần Tường nghi hoặc nhìn Lâm Phàm, không lẽ là tên tiểu tử này đã nghĩ thông suốt?

Lâm Phàm thở dài một tiếng, khuôn mặt hắn đầy chân thành: “Lòng quan tâm của trưởng lão dành cho đệ tử, đệ tử biết rõ. Nhưng trưởng lão có thể còn chưa biết, đệ tử đã trải qua không biết bao nhiêu nguy hiểm ở bên ngoài. Ví dụ như ở Thông Thiên hải vực, đệ tử từng bị cường giả cấp Đạo cảnh đuổi giết. Đối với đệ tử mà nói, đây là chuyện thập tử vô sinh, nhưng mà đệ tử vẫn còn sống nên tu vi mới có tiến bộ.”

“Trải qua chuyện này, đệ tử phát hiện, chỉ khi nào ở mãi dưới áp lực không có chừng mực mới có thể phá kén trọng sinh, trở nên càng mạnh hơn.”

“Hảo ý của trưởng lão, đệ tử ghi nhận trong lòng.”

Thái độ của Lâm Phàm rất kiên quyết.

Chính là hắn tuyệt đối sẽ không giao trứng Thiên Long ra, hắn lại còn nói cho Trần Tường trưởng lão biết hắn cực kỳ thích áp lực, áp lực càng lớn càng tốt.

Trần Tường bình tĩnh nhìn Lâm Phàm.

Lão ta không biết nên nói cái gì cho tốt.

Có cảm giác không thể nề hà.

Lão ta muốn trực tiếp ra tay đoạt lấy nó, nhưng lão ta không dám. Tuy rằng không biết sư tỷ có chú ý lão ta hay không, nhưng chắc chắn vào thời điểm lão ta động thủ, bà sẽ ném lão ta văng ra ngoài.

“Ngươi thật sự muốn một mình đối mặt sao?” Trần Tường hỏi.

Lâm Phàm nói: “Đúng vậy, đệ tử đã chuẩn bị tốt tất thảy mọi thứ. Kể từ sau khi đạt được trứng Thiên Long, đệ tử đã không còn sợ bất kỳ khó khăn nào nữa.”

“Ngươi sẽ gặp phải rất nhiều nguy hiểm.”

“Đệ tử không sợ.”

Trần Tường: …

Mẹ nó.

Câu này khiến lão ta không biết mở miệng như thế nào cho tốt. Lão ta đã nói rành mạch như vậy, nhưng mà Lâm Phàm củi gạo mắm muối gì cũng không chịu nghe vào, khiến lão không thể nề ha, cũng không biết nên nói gì cho tốt.

Cuối cùng…

“Vậy được, ngươi suy xét cho kỹ đi.”

Trần Tường cho Lâm Phàm cơ hội suy xét rồi xoay người rời đi.

Lâm Phàm trầm tư nhìn bóng lưng rời đi của Trần trưởng lão. Đối với hắn, sẽ có chuyện không thể thoái nhượng.

Bà mẹ nó, người khác đã mơ tưởng tới trứng Thiên Long của hắn, há có thể tùy tiện trưng ra.

Đánh chết hắn cũng không được.

Còn may là hắn nhận sư tôn tốt.

Nếu như hắn không có địa vị gì, Trần Tường trưởng lão có thể dùng lời ngon tiếng ngọt như vậy được. Chỉ sợ là lúc đó, hắn sẽ trở thành một trong các đệ tử kêu oan của Thiên Hoang thánh địa mà thôi.

Loại chuyện này rất bình thường.

Trước mặt thực lực tuyệt đối, tất cả đạo lý đều không đáng nhắc tới.

Chờ đến sau khi Trần Tường rời đi, tiểu lão đầu bước vào nhà: “Vừa nãy là trưởng lão của các ngươi sao? Ta nghe thấy khi hắn rời đi còn đang hùng hùng hổ với ngươi. Tiểu tử ngươi lại đắc tội một vị đại lão rồi.”

“Bình thường.” Lâm Phàm rất thản nhiên, hắn cũng không để chuyện này trong lòng.

Hắn bây giờ rất chờ mong trứng Thiên Long nhanh chóng nở ra thành công. Chỉ cần Thiên Long nhận chủ, hắn cũng không tin còn có người thầm muốn Thiên Long của hắn nữa.

Ngày tiếp theo.

Trời trong nắng ấm, cảnh sắc trên bầu trời thánh địa rất đẹp, trời quang mây tạnh, cho người ta cảm giác rất an tâm.

Trong phút chốc, một bàn tay khổng lồ, rắn chắc xuất hiện, uy thế đáng sợ quấn quanh. Năm ngón tay mở ra, hướng về phía U Tử phong, uy thế cực kỳ mạnh, mênh mông cuồn cuộn, hơn nữa còn là tấn công có mục đích.

Các đệ tử thánh địa ngẩng đầu nhìn lên trời.

Trên khuôn mặt bọn họ là nét kinh hoảng.

Bọn họ chưa bao giờ gặp phải tình huống này.

Ai mà có thể ngờ được lại có người dám có can đảm xâm phạm thánh địa.

Đường Phi Hồng đang bế quan bừng mở mắt.

Bà ta quát lớn một tiếng. Một tiếng quát này vang vọng khắp trời đất, một ánh sáng cầu vồng từ trong một góc nào đó của U Tử phong phóng lên cao, đánh thẳng vào bàn tay khổng lồ.

Rầm một tiếng, bàn tay khổng lồ run rẩy, xung kích làm run rẩy cả đất trời. Nếu như không nhờ thánh địa đột nhiên bùng nổ một quầng sáng ngăn cản dư chấn, thì chỉ sợ sẽ có một đám đệ tử chết chỉ vì đợt dư chấn này.

“Dám có gan tác loạn ở đây, để lại một cánh tay ngươi đi!”

Chương 600 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!