Từ trong U Tử phong truyền ra một giọng nói.
Ngay sau đó, chỉ thấy một tia ánh sáng lập lòe. Tia sáng cắt qua trời cao, toàn bộ không trung tựa như đều đang vỡ ra.
Phụt một tiếng.
Bàn tay khổng lồ vươn ra từ trong hắc động ngay lập tức bị chặt đứt, phần bị chặt đứt rớt xuống nhưng bị một lực lượng bao trùm lại, luyện hóa nó ngay lập tức. Nó không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng biến mất không còn chút tăm tích.
Mà từ trong hố đen truyền ra tiếng rên rỉ.
“Đường Phi Hồng, ngươi lợi hại.”
Vừa dứt lời, hố đen tan đi, trời đất lại khôi phục vẻ bình tĩnh.
Ngay vào lúc mọi người cho rằng mọi chuyện đều đã kết thúc, từ U Tử phong lại truyền ra một giọng nói:
“Đồ nhi của bản tọa có được trứng Thiên Long chính là cơ duyên của hắn. Các ngươi ai muốn nhúng tay vào thì đừng trách bản tọa đánh chết các ngươi. Đừng tưởng rằng bản tọa không tìm thấy các ngươi. Dưới Thiên Tôn, các ngươi đều là những con kiến. Ai không phục có thể thử một lần, xem bản tọa có chặt đứt con đường tương lai của các ngươi không.”
Thanh âm hùng hậu, khiến tất cả mọi người đều cả kinh, sợ hãi.
Trời đất thực yên lặng.
Đột nhiên.
“Đường Phi Hồng, bản tọa không tin, muốn thử một lần xem sao.”
Từ hư không truyền ra một thanh âm.
Đường Phi Hồng không nói nhiều, chỉ thấy đột nhiên từ U Tử phong có một tia sáng quét ra, tia sáng kia rõ ràng là một thanh tiên kiếm. Tiên kiếm nhanh như chớp đánh vào hư không.
Tiếng rung chuyển truyền ra.
Chỉ trong khoảng nửa khắc, khắp nơi đều yên lặng lại.
Thanh tiên kiếm kia quay về theo đường cũ. Nhưng mà vào lúc này, trời đổ mưa máu. Từng giọt mưa máu đều ẩn chứa linh khí mạnh mẽ, lúc chúng rơi xuống thánh địa đã bị hấp thu bởi một lực lượng vô hình.
“Người không phục cứ tiếp tục.”
Động tĩnh đột nhiên xảy ra đã sớm kinh động đến Lâm Phàm.
Hắn đã thấy toàn bộ mọi chuyện.
Trong mắt hắn là vẻ khiếp sợ dày đặc.
“Sư tôn bá đạo như thế sao?”
Hắn biết sư tôn rất mạnh nhưng cũng không ngờ bà lại đáng sợ như vậy, hắn vỗ đùi, thầm cảm thán vận may của mình.
Không ngờ người phụ nữ như sư tôn lại đáng sợ như vậy.
Trước kia hắn đã biết là bản thân không nhìn lầm
Bây giờ xem ra càng không phải là nhìn nhầm mà kiếm lời rồi.
“Sư tỷ không phải là gặp phải phiền toái trong khi tu luyện sao? Sao chiến lực biểu hiện ra bên ngoài lại đáng sợ như vậy, còn mạnh hơn cả lúc trước.”
Dịch Vân rất khiếp sợ.
Thủ đoạn của sư tỷ vốn bá đạo nhưng những gì biểu hiện ra lúc này lại càng kinh người. Nói thật, lão thật sự có chút không dám tin.
Lúc này, trong trời đất cực kỳ yên lặng.
“Hừ! Bọn chuột nhắt giấu đầu lòi đuôi.” Đường Phi Hồng cười khinh miệt.
Lớp cường giả người già xuất hiện ở Thiên Hoang thánh địa đều không lộ ra chân thân. Không phải là bọn họ không muốn mà là không dám, một khi bọn họ lộ ra chân thân, chắc chắn sẽ bị Thiên Hoang thánh địa trấn áp ngay tại chỗ.
Đột nhiên.
Hư không chấn động, một lưỡi kiếm sắc bén hiện lên, chỉ thấy trong không trung dày đặc kiếm khí chói lọi che trời, bao phủ khắp nơi.
“Đường Phi Hồng, người cũng quá không để mọi người ở Thần Võ giới vào mắt rồi.”
Vẫn giấu đầu lòi đuôi như trước, không thấy chân nhân, chỉ nghe được giọng nói không biết truyền lại từ khoảng cách bao xa, giọng nói đó mạnh mẽ, hùng hồn.
Người còn chưa đạt tới loại cảnh giới này gặp phải tình huống vậy đầu tiên sẽ bị dọa đến vỡ tim, thậm chí còn nghĩ thầm gặp phải địch nhân như vậy xem như là xui tám đời.
“Bản tọa biết ngươi là ai. Đã tu luyện đến bậc cảnh giới này lại còn muốn cướp đoạt trứng Thiên Long với tiểu bối, thật sự là không biết xấu hổ.”
“Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh biểu hiện rõ đối phương rất không vui.
Đối phương cũng không muốn nhiều lời vô nghĩa thêm một câu nào nữa.
Vô số lưỡi kiếm từ trên trời giáng xuống, khí thế kinh người, tựa như tận thế buông xuống vậy. Vô số lưỡi kiếm tựa như sóng gió động trời lao tới, rập rạm kinh người.
Các đệ tử của Thiên Hoang thánh địa chưa lúc nào gặp phải tình huống như vậy, ai nấy đều bị cảnh trước mắt làm cho kinh sợ.
Trong lòng bọn họ đều đang nghĩ không biết khi nào mới có thể có uy thế như vậy.
Thật sự quá chấn động.
Cũng không biết tu luyện đến thực lực này cần tu luyện tới năm nào tháng nào, có lẽ đây là chuyện cả đời cũng không có khả năng.
Lúc này.
Một trận văn từ U Tử phong bay lên trời, trận văn phức tạp, ẩn chứa hoa văn huyền diệu mà người chưa bước vào cảnh giới này khó có thể lĩnh ngộ. Những hoa văn này phảng phất đang cất giấu quy tắc đại đạo trong thiên địa vậy.
Vô số lưỡi kiếm rớt xuống trận văn bị bào mòn trong nháy mắt.
Triệt để bị ngăn cản.
“Kiếm đạo, bản tọa cũng biết.” Đường Phi Hồng từ tốn nói.
Chỉ thấy từ trung tâm trận văn lóe sáng lên, một cây kiếm phóng lên cao, chém vào chỗ sâu trong hư không. Ai cũng không biết một kiếm kia cuối cùng như thế nào, dù sao vị cường giả thần bí kia chưa hề nói qua một câu nào.
Trong U Tử phong.
Lâm Phàm ngẩng đầu xem rất cẩn thận.
Khuôn mặt hắn đỏ bừng.
Máu trong cơ thể hắn đang sôi trào.
Hắn bây giờ đúng là nhiệt huyết sôi trào, cả người hắn đều tràn ngập một loại lực lượng. Thường thường chuyện này dễ mang tới cho người khác một loại ảo giác rằng ta lên ta cũng làm được, cho dù không phải là đối thủ của đối phương nhưng sau khi nhìn thấy sư tôn động thủ, hắn thật sự tràn ngập lực lượng.
Hâm mộ thì hâm mộ.
Nhưng hắn vẫn luôn tin rằng bản thân một ngày nào đó cũng có thể phát triển đến tình trạng này, có được lực lượng khổng lồ như thế.
Yên lặng.
Trong trời đất không có bất kỳ dao động nào.
Đường Phi Hồng thu hồi lực lượng.
Bà ta biết tất cả đều đã kết thúc nên tiếp tục ẩn nấp ở sâu trong U Tử phong, tiếp tục luân hồi. Mấy người Thánh chủ đều cho rằng Đường Phi Hồng đang phá vỡ ma chướng trong lòng, thực ra bà ta vẫn luôn luân hồi, muốn mượn luân hồi để chân chính thực hiện không phá thì không xây được, phá rồi mới lập.
Nhưng mà kết quả thật sự như thế nào cũng chỉ có một mình bà ta biết…
“Kết thúc.”
Lâm Phàm cân nhắc đến những chuyện sau này cần phải chú ý, vậy mà lại thật sự có cường giả đánh tới tận cửa, đều là vì trứng Thiên Long.
Chương 601 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]