Hắn có chút lo lắng, sau này bản thân xuất môn có khi nào sẽ bị người ta đánh tơi bời hay không.
Nghĩ thôi cũng cảm thấy rất đáng sợ.
Nhưng sư tôn đúng là rất bá đạo. Hắn đã nhìn thấy sư tôn ra oai như thế nào. Quả nhiên, chỉ có thực lực mạnh mẽ mới có thể có tư cách ra oai. Nếu không thì cũng chỉ có thể giống hắn vậy, đứng một bên quan sát kêu trâu bò…
Sau khi trải qua chuyện này, Trần Tường lại xuất hiện trước mặt Lâm Phàm. Cả hai nhìn thẳng vào nhau một lúc, ai cũng không nói chuyện, giống như là đang dùng ánh mắt để giao lưu vậy.
“Có thấy không?”
Sau một hồi, Trần Tường chủ động mở miệng, lão ta chỉ vào không trung vừa mới xảy ra một trận chiến lớn: “Nhìn thấy cảnh tượng kia không? Ngươi cho rằng ngươi có thể giữ được sao?”
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn trời xanh không chút nào chịu ảnh hưởng, hắn buồn bã: “Thấy được, rất lợi hại, giúp ta có động lực rất lớn. Ta vẫn luôn tin tưởng ta chắc chắn có thể trở thành cường giả như vậy.”
Trần Tường nói lại: “Tin tưởng cái gì? Lão phu tất nhiên là tin tưởng ngươi có thể trở thành cường giả như vậy, nhưng đó là chuyện của sau này. Ngươi bây giờ thân có trứng Thiên Long, ngươi cho rằng bản thân ngươi có thể an toàn sao?”
“Trưởng lão…” Lâm Phàm nhìn Trần Tường đầy chân thành, tựa như là đang muốn nói chuyện gì quan trọng vậy. Trần Tường thấy vậy, biểu cảm của lão ta cũng dần trở nên nghiêm túc hơn, cẩn thận lắng nghe, không nói thêm một lời vô nghĩa nào nữa. Ngươi có gì thì cứ nói đi, ta đang rất nghiêm túc nghe đây.
“Sao?”
“Không lừa gạt trưởng lão, đệ tử ăn ngay nói thật. Ta chuẩn bị sau này ở mãi trong thánh địa, nơi nào cũng không ra. Mãi đến khi trứng Thiên Long nở ra mới thôi. Điểm này còn mong trưởng lão tin vào ta, đệ tử có quyết tâm như vậy.” Lâm Phàm nói.
Muốn hắn giao trứng Thiên Long ra đã là chuyện không thể nào.
Đừng làm ồn.
Ngươi nghĩ Lâm Phàm ta có thể từ bỏ thứ tốt vì một chút phiền toái sao?
Chắc chắn là không có khả khăng.
Trần Tường trợn to mắt nhìn Lâm Phàm, hô hấp lão ta trở nên dồn dập. Hiển nhiên là lão không ngờ được Lâm Phàm lại kiên quyết như vậy. Cho dù hắn có tận mắt nhìn thấy những nguy hiểm đó nhưng hắn không đặt ở trong lòng.
Lão ta không thể chấp nhận được.
“Ngươi thật sự cho rằng những người đó đang nói đùa sao? Những người tới đây tùy tiện một chút cũng có thể bóp chết ngươi.” Trần Tường cỡ nào hy vọng Lâm Phàm bị mấy người cường giả này làm cho kinh sợ.
Nhìn cảnh tượng chiến đấu lúc đó mà xem, chẳng sợ ngươi chỉ chú ý một vài chi tiết nho nhỏ cũng có thể hiểu rằng, loại chiến đấu này chắc chắn không phải là thứ ngươi có thể tưởng tượng.
Lâm Phàm gật đầu: “Trưởng lão, những gì ngươi nói ta đều hiểu rõ, nhưng ta không sợ.”
Biểu cảm nghiêm túc.
Hắn nói cho Trần Tường rất rõ ràng, ta cái gì cũng không sợ. Mà bởi vì ta không hề sợ hãi nên ta không thể giao trứng Thiên Long ra cho người.
Biểu cảm của Trần Tường rất phong phú, lão ta hơi mở miệng ra, có rất lời lão ta muốn nói.
Nhưng lúc này… Lão ta thật sự là không nói nổi lời nào.
Có một cảm giác như đang đánh vào bông vậy, không có tác dụng gì.
Lâm Phàm muốn cười, hắn biết một màn khua môi múa mép của mình đã hoàn toàn đánh gục Trần Tường trưởng lão.
Nhưng mà hắn vẫn luôn nghĩ tới chuyện Vạn Ma lão quân nhắc nhở bản thân phải chú ý Trần Tường trưởng lão.
Nhưng mà bây giờ, xem tình huống này, Trần Tường cũng chỉ thích dùng chuyện khác để đe dọa hắn mà thôi, cũng không làm ra chuyện gì khác người.
Cẩn thận nghĩ lại.
Hẳn là nhờ vào chỗ dựa của hắn, có sư tôn bảo vệ nên Trần Tường trưởng lão không dám làm ra bất kỳ chuyện gì khác người.
Trần Tường vỗ bả vai của Lâm Phàm, lão ta nhấp miệng, khuôn mặt nghiêm túc bây giờ lại có nét bất đắc dĩ, có cảm giác nề hà không thể nói nên lời.
“Được, nếu ngươi đã suy nghĩ kỹ thì đó là lựa chọn của ngươi. Quan tâm của lão phu dành cho ngươi cũng chỉ có thể dừng ở đây.”
Thật đáng tiếc.
Thật bất đắc dĩ.
Giống như có thất vọng không nói nên lời vậy.
Lâm Phàm cứ có cảm giác ánh mắt Trần Tường nhìn hắn có cảm giác như nhìn con thành tài, nhưng mà con cái lớn lên lại không nghe lời nữa.
…
Thần Võ giới, phía Đông, một tòa thành nào đó.
Quốc sư ở trong trà lâu, uống trà cúp hạt dưa, nghe mọi người xung quanh đàm luận, nhìn mặt lão như không có cảm xúc nhưng thực ra trong lòng lão đã sớm có sóng to gió lớn.
Trong giọng nói của mấy người tuổi trẻ tuấn kiệt đều là hâm mộ.
“Gần đây nổi tiếng nhất phía đông chúng ta chính là Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa, tuổi còn trẻ mà đã có thực lực không tầm thường. Hắn vậy mà có được trứng Thiên Long từ núi Đoạn Long, quả thực là có thiên mệnh trong người mà.”
“Đúng vậy, ta đã từng nghe một lão giả nói rằng Thiên Long đã sớm tuyệt tích, càng đừng nói tới trứng Thiên Long. Tương lai khi Thiên Long nở ra, sau khit trưởng thành, cảnh giới thấp nhất cũng phải là Đạo cảnh. Đó là cảnh giới mà bao nhiêu người tha thiết ước mơ.”
“Chênh lệch giữa người với người thật sự là quá lớn. Mệnh của người ta thật sự là rất tốt, hâm mộ không nổi. Sư tôn là Đường Phi Hồng của thánh địa, lại còn có được trứng Thiên Long. Thật đúng là người đệ nhất của phía Đông, ta thấy kể cả có so sánh trong Thần Võ giới, hắn cũng là người xuất sắc.”
“Hâm mộ!”
“+1!”
Quốc sư ở một bên uống trà không nói một lời, lão nhìn ra bên ngoài có cảm giác ưu thương nhàn nhạt.
Lão tới Thần Võ giới đã mấy năm nhưng không có thu hoạch gì đáng kể. Khoảng thời gian trước, lão đi tới một thế lực có thể xem như là tạm được, muốn trở thành đệ tử của bọn họ.
Nhưng người ta vừa mới nhìn thấy tuổi và bộ dáng của lão đã vội lắc đầu.
Nói cái gì cũng không chịu nhận.
Khiến cho lão tràn ngập hoài nghi với tương lai.
Thậm chí lão còn suy nghĩ, lão đi vào Thần Võ giới tìm kiếm cơ duyên có thật sự là một lựa chọn sáng suốt không?
Còn về người bạn lúc trước lão kết giao.
Người ta cũng đã bỏ lão mà đi.
Quá thực dụng.
Quốc sư cũng không để chuyện này ở trong lòng. Lúc còn ở phế địa, lão thân là quốc sư đã sớm nhìn thấu mọi thứ, phản bội và rời xa, lão cũng đã tập mãi thành thói quen.
Chương 602 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]