Ngược lại, tiếp tục nghe người khác tám chuyện cũng rất thú vị.
…
U Tử phong.
Ban đêm, Lâm Phàm vẫn đang tu luyện như mọi hôm, bỗng nhiên cửa phòng bị đẩy ra. Hắn nhìn sư tôn một cái, rõ ràng có chút ngây người. Đêm hôm khuya khoắt xuất hiện ở đây khiến hắn rất khẩn trương.
Sư tôn đứng ở chỗ kia, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt không có chút gợn sóng. Dung nhan tuyệt mỹ cũng không vì nét quạnh quẽ mà suy giảm, ngược lại còn trở nên kiều diễm hơn.
“Sư tôn, có việc gì sao?” Lâm Phàm nhẹ giọng hỏi.
“Không có việc gì thì không thể tới tìm ngươi sao?” Đường Phi Hồng liếc Lâm Phàm một cái. Một cái liếc mắt này lại khiến cả người Lâm Phàm run lên. Sư tôn có chút thay đổi. Trước kia khi bà ta đối diện với hắn sẽ không có hành vi như vậy, càng đừng nói đến cái giọng điệu này.
Lâm Phàm không rét mà run.
Hắn cảm giác sư tôn không muốn ẩn giấu nữa.
Đây là một chuyện rất đáng sợ.
“Không có, sư tôn tìm đồ nhi tất nhiên là vì có chuyện quan trọng muốn nói với đồ nhi rồi.” Lâm Phàm biểu hiện rất ngoan ngoãn.
Đường Phi Hồng nói: “Người từng gặp ngươi không nhiều lắm nhưng người biết ngươi lại không ít. Đối với ngươi mà nói, sau này khi rời khỏi thánh địa có thể sẽ rước tới phiền toái. Ngươi có nghĩ tới chuyện giải quyết như thế nào chưa?”
“Đồ nhi còn chưa nghĩ tới.” Lâm Phàm trả lời.
Đường Phi Hồng nói: “Đây là Thiên Yểm thuật, có thể thay đổi dung mạo của ngươi, giúp ngươi tránh bị người nhận ra. Có thời gian phải tu luyện cho thật tốt.”
Lâm Phàm tiếp nhận Thiên Yểm thuật sư tôn ném tới, trong lòng hắn thật sự nhẹ thở phào.
Là tới để tặng đồ thôi.
Thật là, dọa hắn nhảy dựng. Hắn còn tưởng là sư tôn thấy sắc trời đã muộn, tịch mịch khó nhịn nên muốn động thủ với hắn chứ.
Hắn thậm chí còn nghĩ tới bản thân cuối cùng nên phản kháng hay là yên lặng thừa nhận.
Bây giờ xem ra không cần thiết.
“Đã biết, sư tôn.” Lâm Phàm trả lời.
Thời điểm Đường Phi Hồng rời đi, ánh mắt bà ta đặt lên người Lâm Phàm, mà vừa vặn là ánh mắt Lâm Phàm cũng đối diện với bà ta.
Bốn mắt nhìn nhau.
Lâm Phàm có chút khẩn trương.
Mãi đến sau khi sư tôn rời đi hắn mới từ từ nhẹ nhàng thở dài. Đều là vì Nhân Quả Chi Hỏa cả. Nếu không có Nhân Quả Chi Hỏa, hắn cũng không nhìn ra sợi chỉ nhân quả của sư tôn với hắn.
Quá dọa người.
Mấy ngày sau!
Trong lòng các sư tỷ của Thiên Hoang thánh địa cùng có một chuyện vui!
Lâm sư đệ được đề bạt làm Thánh tử.
Vốn dĩ là chuyện khiến người ta phấn khởi nhưng vì liên quan đến Lâm Phàm nên các sư tỷ nhất định phải tuyên truyền, chúc mừng đoàng hoàng.
“Tiểu tử, ngươi cũng được đấy, thân phận Thánh tử đến tay, thành tựu trong tương lai có triển vọng.” Tiểu lão đầu chúc mừng.
Là người hộ đạo, thấy người mà mình bảo vệ thăng tiến không ngừng, nhất định lão rất vui vẻ.
Trước kia lão trở thành người hộ đạo của Lâm Phàm, chắc chắn là có hơi miễn cưỡng.
Dẫu sao cũng vì bị uy hiếp.
Dù nói thế nào, ở Thần Võ giới này, lão cũng là người có máu mặt thế mà lại làm người hộ đạo cho một kẻ trẻ tuổi không có tiếng tăm, tu vi gì.
Nói ra còn sợ mất thể diện.
Nhưng hiện tại… thật sự khác xưa.
“Thánh tử hay không Thánh tử, ta chẳng coi trọng chút nào.” Lâm Phàm nói.
Hắn chỉ muốn xem qua tuyệt học của Thánh địa.
Phải có thân phận mới có thể xem được những tuyệt học đó.
Tiểu lão đầu liếc nhìn Lâm Phàm vài lần, không muốn nói chuyện với hắn, thế mà hắn lại giả vờ với lão, còn nói không hề coi trọng thân phận Thánh tử, thật đáng giận.
Chẳng biết có bao nhiêu người tranh nhau cái thân phận Thánh tử này đến đầu rơi máu chảy?
Thế mà ngươi lại nói mấy lời nhảm nhí này.
Đúng là phục bà mẹ nó luôn.
Nhưng lão không phản bác, không cần thiết, tránh cho Lâm Phàm lại có cơ hội giả vờ.
“Lão không tin?” Lâm Phàm hỏi.
Tiểu lão đầu không hề do dự nói: “Ta tin…”
Không hề có sự phủ nhận hay nghi ngờ.
Là tin tưởng.
Tin hết, chẳng thèm quan tâm ngươi nói cái gì.
“Ngươi đi đâu?” Tiểu lão đầu thấy Lâm Phàm muốn rời đi thì hỏi.
“Ra ngoài một lúc.”
Lâm Phàm chuẩn bị đi dạo chơi khắp thánh địa, bởi vì phải trở thành Thánh tử, cũng không thể cứ ở trong U Tử phong mãi được. Tuy rằng hắn không hề quan tâm đến thân phận Thánh tử nhưng tận hưởng loại cảm giác này một chút, có vẻ như không thành vấn đề.
Tiểu lão đầu không nói thêm.
Từ sau khi hồn phách của lão hợp nhất thì bắt đầu nghĩ cách đột phá lên Thiên Nhân cảnh, cái cảnh giới này mới thật sự bá đạo.
Trong thánh địa.
Theo sự xuất hiện của Lâm Phàm, thánh địa vốn tương đối yên bình giờ đã hoàn toàn sục sôi lên.
“Lâm sư đệ…”
“Lâm sư đệ, nhìn sang đây này.”
Các sư tỷ kêu gào ra sức vẫn tay, là hy vọng có thể thu hút sự chú ý của sư đệ, mà các sư tỷ nhận nuôi đứa trẻ kia còn ôm đứa nhỏ chạy đến.
Bé gái này chính là bé gái mà hắn đã cứu sau khi trấn áp được Khuê Dương của Thiên Yêu tộc.
Cùng họ Lâm với Lâm Phàm.
Do các sư tỷ cùng nuôi, các sư tỷ đều rất vui lòng nuôi dưỡng, thậm chí còn có sư tỷ đề nghị rằng nhiều người nuôi đứa trẻ như vậy, về phương diện giáo dục chắc chắn sẽ không được tốt, cứ giao cho một mình ta là được rồi.
Nhưng lại rơi vào sự phản đối của các sư tỷ khác.
Ai mà không muốn nuôi dưỡng đứa trẻ với Lâm Phàm nhưng đứa bé này chỉ có một muốn độc chiếm vốn là chuyện không thể nào, vì vậy chỉ có thể chia sẻ cùng nhau.
Lập tức.
Lâm Phàm đã bị các sư tỷ vây quanh, trên mặt mang nụ cười xán lạn đối mặt với từng vị sư tỷ. Những nam đệ tử kia của thánh địa có cảm giác rất phức tạp với Lâm Phàm.
Có hâm mộ, có ghen ghét, cũng có không thoải mái.
Nhưng loại khó chịu này đã tan thành mây khói từ lâu rồi, từ sau khi Lâm Phàm từng bước hùng mạnh, bọn họ chỉ có sự sùng bái, ngoại trừ cảm giác này ra thì không còn cái khác.
“Chúc mừng Lâm sư đệ trở thành Thánh tử.” Thôi Mộng đứng bên cạnh Lâm Phàm, chúc mừng.
Rất lâu rồi nàng ta không nhìn thấy Lâm sư đệ, rất nhớ, hôm nay đứng bên cạnh Lâm sư đệ, nàng ta cảm thấy tâm trạng của mình đột nhiên tốt lên.
Toàn bộ thế giới ngập tràn ánh sáng.
“Đa tạ Thôi sư tỷ.” Lâm Phàm mỉm cười nói.
Chương 603 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]