Thôi Mộng nhìn thấy nụ cười của Lâm Phàm, trong lòng tựa như ăn mật ong, ngọt ngào, vui thích, có một loại vui vẻ không nói nên lời.
Ngay sau đó.
Thôi Mộng nhíu mày, sư muội phía sau cứ chen lên phía trước, rất không vui nhưng vẫn nói với giọng điệu vẫn ôn hoà: “Các sư muội không nên chen lấn, đằng trước đã không còn chỗ rồi.”
Nếu như là trước kia, e là Thôi Mộng đã trực tiếp phun ra, đâu có để cho mấy ả đàn bà này có cơ hội chen lấn. Nhưng sư đệ đang ở bên cạnh, nhất định phải để lại ấn tượng tốt trong lòng sư đệ.
“Các vị sư tỷ đừng chen vào nữa, ta ở ngay đây, không đi chỗ khác đâu.” Lâm Phàm mở lời, hy vọng các vị sư tỷ có thể giữ lại lý trí.
Hắn biết bởi vì ngoại hình và sự quyến rũ của bản thân, bảo các vị sư tỷ giữ gìn lý trí cũng khó, sự xuất hiện của hắn đã tạo thành ảnh hưởng kinh thiên động địa, khó mà tưởng tượng được.
Cho dù những chàng trai trẻ ở kiếp trước có ăn phân trước mặt mọi người cũng chưa chắc đã gây ra được động tĩnh như hắn.
Dưới sự xuất hiện của Lâm Phàm, nữ đệ tử Thiên Hoang thánh địa từ khắp nơi chen chúc nhau đến. Các nam đệ tử đã quen với cảnh này từ lâu, có lẽ trước kia còn chưa quen nhưng hiện tại ai mà không biết.
Thánh địa xảy ra loại động tĩnh này, ngoại trừ Lâm sư đệ xuất hiện ra còn ai có sự hấp dẫn như vậy?
Sự xuất hiện của hắn, thường thường chỉ đứng ở nơi đó, im lặng không động lại có thể khiến toàn bộ nữ đệ tử của thánh địa rung động. Chuyện này ai có thể làm được chứ? Trừ hắn ra thì không ai làm được.
Bọn họ từng ghen ghét, bây giờ chỉ có thể bội phục.
Không còn cách nào khác.
Hễ ai dám nói xấu Lâm sư đệ trước mặt các nữ đệ tử thì đúng là muốn xấu hổ đến không còn mặt mũi nhìn người tại thánh địa, từ nay về sau không còn bất cứ duyên phận gì với nữ đệ tử của thánh địa, coi như xong chuyện.
Bởi vậy, bây giờ nam đệ tử của thánh địa không còn chút ý kiến nào với Lâm Phàm, tất nhiên là ca ngợi một trận.
Nơi xa.
Một nhóm Thánh tử, Thánh nữ xúm lại một chỗ để quan sát.
“Thấy chưa, hắn đã trở thành Thánh tử, tốc độ thăng tiến quá nhanh. Ai mà tưởng tượng được, hắn vào thánh địa có hai năm ngắn ngủi đã đến được loại trình độ này, đúng là đáng sợ.”
“Đúng vậy, bây giờ ba vị Trần Uyên, U Liên, Phục Bạch đều có quan hệ không tệ với hắn. Nhất là Phục Bạch, là Thánh tử đứng đầu trong chúng ta, có tu vi mạnh nhất tuy nhiên cũng qua lại thân thiết với người kia, các vị không có ý kiến gì sao?”
“Ha ha ha, có thể có ý kiến gì, vậy chắc chắn là qua lại với đối phương rồi, chẳng lẽ còn ai không phục muốn khiêu chiến với hắn ta? Ta sợ kẻ đó sẽ có kết quả giống Trần Uyên, cuối cùng chỉ đành thừa nhận sai lầm.”
“Ê! Quan hệ của ta với Trần Uyên huynh không tệ, đừng nói xấu huynh ấy trước mặt ta.”
“Không hề nói xấu, chỉ nhắc qua chút thôi.”
Mọi chuyện đã như thế, đã không còn cách thay đổi, ai mà đối đầu với Lâm Phàm thì đúng là một lựa chọn rất không sáng suốt. Thánh tử ở đây không có bất kỳ mâu thuẫn hay xích mích gì với Lâm Phàm, đương nhiên không thể nào gây chuyện vô cớ, tự chuốc lấy nhục.
“Vậy chúng ta…?”
“Còn phải nói sao, đương nhiên là đứng ở trước mặt chúc mừng hắn khi hắn thật sự trở thành Thánh tử.”
Ngày tiếp theo!
Lâm Phàm nhận lệnh từ Thánh chủ của thánh địa, chính thức trở thành Thánh tử. Người khác cần mười mấy năm, vài chục năm để cố gắng mà hắn chỉ vẻn vẹn gần hai năm ngắn ngủi.
Tốc độ này là quá nhanh, đã khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.
Điều duy nhất khiến mọi người nghi ngờ là Lâm Phàm trở thành Thánh tử mà lại không có sơn phong của riêng mình. Trong lòng mọi người đều biết rõ, là Đường Phi Hồng không chịu thả người mà giới hạn hắn tại U Tử phong.
Trong mắt Lâm Phàm, trở thành Thánh tử thì chắc chắn phải tổ chức rất lớn, mời thế lực khắp chốn đến xem, bây giờ xem ra là suy nghĩ nhiều rồi.
Có điều như vậy cũng tốt, đỡ cho có quá nhiều người thấy được diện mạo thật của mình.
U Tử phong!
Phong ba của danh hiệu Thánh tử vẫn chưa tạo nên ảnh hưởng quá lớn cho Lâm Phàm. Đường Phi Hồng vốn không chuẩn bị cử hành nghi thức Thánh tử quá long trọng. Chuyện này không cần thiết, huống hồ còn rất dễ đem tới phiền toái.
Lâm Phàm có trứng Thiên Long đã khiến rất nhiều người chú ý rồi.
Nếu như tiếp tục khoe khoang, chưa chắc đã là chuyện tốt.
Việc này chỉ cần truyền trong nội bộ là được rồi.
“Có chút không giống ta tưởng.” Tiểu lão đầu cảm thán.
Lão vốn tưởng khi Lâm Phàm trở thành Thánh tử sẽ phô trương thanh thế, mời các thế hệ trước ở khắp Thần Võ giới tới dự lễ. Thánh tử khác có lẽ không có địa vị như vậy, nhưng hắn lại là đệ tử của Đường Phi Hồng, tất nhiên có thể phô trương như vậy.
Lâm Phàm liếc tiểu lão đầu một cái, hắn đứng khoanh tay nhìn về nơi xa xăm: “Có gì mà không giống?”
“Phô trương.” Tiểu lão đầu thể hiện khuôn mặt ngươi đã biết rồi còn cố hỏi.
Lâm Phàm cười, hắn rất bình thản, nhẹ giọng nói: “Thứ giống như phô trương đối với người có lòng hư vinh cực lớn thật đúng là phải có. Nhưng với ta thì hoàn toàn không cần thiết. Huống hồ khi ta có được trứng Thiên Long, đã có cường giả dám đến thử. Bây giờ vẻ ngoài của ta thế nào cũng chỉ có thánh địa biết, ngoại giới không biết nhiều lắm. Hà tất cần phải làm cho mọi người đều biết đâu?”
Tiểu lão đầu chớp mắt. Thật hay đùa vậy? Lão thật sự không ngờ Lâm Phàm lại nói như vậy. Kể cả người khác chưa từng gặp hắn nhưng chỉ cần nghe miêu tả sơ qua cũng có thể biết ai là hắn.
Chỉ cần với cái khuôn mặt này của hắn, nếu không muốn bị người biết thì chỉ còn cách hủy dung.
“Ngươi có thể có suy nghĩ vậy là tốt rồi.”
Không biết khi nào, Đường Phi Hồng đã lặng yên không một tiếng động mà xuất hiện ở phía sau. Giống như ma quỷ vậy. Tiểu lão đầu sợ hãi Đường Phi Hồng trong lòng, không dám trêu chọc. Xuất hiện không có chút tiếng động nào rất đáng sợ.
“Sư tôn.” Lâm Phàm cung kính.
Đường Phi Hồng đáp lại một tiếng, sau đó phảng phất chợt nghĩ tới cái gì: “Ta đã biết chuyện ngươi mang về một bé gái, sau này không cần phải làm như vậy. Không cần nảy sinh xung đột với Thiên Yêu tộc ở Bắc bộ, càng không cần phải xen vào những Nhân tộc đã bị thuần hóa đó.”
Chương 604 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]