Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 605: CHƯƠNG 605: SƯ TÔN NGẠO KIỀU

“Sư tôn, vì sao?” Lâm Phàm thắc mắc.

Hắn có chút không rõ. Hắn tự cảm thấy thực lực của Nhân tộc rất mạnh, kể cả có phát sinh xung đột với Thiên Yêu tộc thì có thể như thế nào? Không lẽ lại sợ sao?

Khuôn mặt Đường Phi Hồng vô cảm: “Những Nhân tộc đó là do quy củ được định ra từ rất lâu trước kia của Nhân tộc và Yêu tộc. Là quy củ do Thiên Tôn lập ra, nếu phản kháng chính là làm trái ý của Thiên Tôn, ngươi biết rõ hậu quả chuyện này sao?”

“Sư tôn, ngươi nói rằng Yêu tộc có Thiên Tôn?” Biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Phàm thay đổi. Thiên Tôn với hắn mà nói xa xôi đến chừng nào, muốn chạm vào một tầng kia không biết hắn phải tu luyện tới khi nào.

“Ha ha…” Đường Phi Hồng cười.

Bà ta chưa nói có, cũng không nói không có. Tất cả đều để cho tự Lâm Phàm ngộ ra, nhưng mà chỉ cần động não một chút cũng nên biết rằng Bắc bộ có Thiên Tôn tồn tại.

Không chỉ mình Bắc bộ có Thiên Tôn, ngay cả ba bộ khác cũng có.

Nhưng các bộ che giấu rất sâu, ai dám nói những lão già chân chính đó không tồn tại.

Bởi vậy, quy củ do Thiên Tôn lập ra có rất ít người dám có gan đi ngược, cho dù là Đường Phi Hồng bà ta cũng không có cái gan đó.

Dù sao Thiên Tôn cao như trời, dày như đất, sâu không lường được, có thể khống chế âm dương thiên địa, chỉ cần nhấc tay một cái đã khiến mặt trời mặt trăng mất dạng, ảm đạm không chút ánh sáng.

“Sư tôn, người có khả năng làm Thiên Tôn sao?”

Lâm Phàm biết câu hỏi này của bản thân đúng là vô ích, nhưng hắn vẫn muốn hỏi. Hắn không có ý gì khác, chỉ muốn để sư tôn biết rõ.

Sư tôn à, ngươi phải có áp lực, phải biết rằng ngoài trời còn có trời cao hơn, người tài có người tài hơn. Cần phải tiếp tục nỗ lực tu luyện, tu thành Thiên Tôn, mang ta ra oai, mang ta bay cao.

Nghe thấy đồ nhi nhà mình hỏi vậy, Đường Phi Hồng liếc Lâm Phàm một cái, lộ ra nụ cười nhạt ha ha.

Đối với tiếng cười này, Lâm Phàm cứ cảm giác sư tôn đang cho hắn một cảm giác uy hiếp tràn ngập.

Tựa như là bà ta nhìn thấy ý nghĩ sâu trong đầu hắn.

Ngay vào lúc Lâm Phàm chuẩn bị mở miệng, Đường Phi Hồng mở miệng nói: “Ngươi nói xem?”

Nhìn như dò hỏi thực ra là một loại uy hiếp, tựa hồ một khi nói lỡ lời, hắn sẽ gặp phải một tai nạn không thể tưởng tượng được.

Lâm Phàm cười đầy nịnh nọt: “Vậy còn phải nói sao? Một khi sư tôn động thủ, Thiên Tôn cái quái gì còn không phải bị sư tôn đánh đến khóc to hu hu, dễ như trở bàn tay vậy.”

“Ừm!”

Đường Phi Hồng thản nhiên gật đầu, vẫn không phản bác lời của đồ nhi. Giống như là cam chịu, rất hưởng thụ mấy lời ngọt như mía này.

“Vị trí Thiên Tôn tuy rằng thường nhân khó có thể đạt tới, nhưng mà…” Đường Phi Hồng chuyển giọng, khí thế tăng mạnh: “Đối với vi sư, không phải khó như vậy. Ngươi có thể hiểu rõ không?”

“Sư tôn, ta đã rõ.” Lâm Phàm điên cuồng gật đầu, không nói cái gì cả. Chỉ cần là lời của sư tôn, mặc kệ là thật hay là giả cũng không cần phải quá suy xét, cứ coi như là thật là được.

Lâm Phàm phát hiện sư tôn có chút kiêu ngạo. Tuy rằng bà ta biểu hiện ra không quá rõ nhưng hắn chỉ cần nhìn một cái đã có thể nhìn thấu bà ta.

“Tu luyện cho thật tốt đi.” Đường Phi Hồng quăng ra những lời này xong thì rời đi ngay lập tức.

Lâm Phàm phát ngốc nhìn bóng dáng của sư tôn. Với hắn mà nói, hình như hắn lại phát hiện một đặc điểm kỳ quái của sư tôn.

Tuy rằng tình huống này chứng tỏ sư tôn rộng mở một chút nội tâm với hắn.

Nhưng đây cũng là một chuyện càng đáng sợ, hình như ý nghĩ của sư tôn với hắn càng gia tăng.

Thực đáng sợ.

Hắn chỉ sợ có một ngày nào đó, sư tôn không kiềm chế được dục vọng trong lòng nên xuống tay với hắn.

Trường hợp đó hắn thật sự không dám tưởng tượng.

“Tiểu tử, ngươi phát hiện sao?” Tiểu lão đầu hỏi.

Lâm Phàm nghi hoặc: “Phát hiện cái gì?”

Tiểu lão đầu liếc Lâm Phàm một cái: “Tên nhãi này, ngươi rõ ràng biết mà còn cố hỏi.”

“Ta đi tu luyện.” Lâm Phàm không muốn nói nhiều với tiểu lão đầu nữa, hắn xoay người đi, không thèm nhìn lại một lần.

“Đúng là một tên nhóc tuyệt tình.” Tiểu lão đầu bất đắc dĩ.

Lão phát hiện tên nhóc này còn ngạo kiều hơn cả sư tôn của hắn. Hắn nhìn thấy sư tôn của mình rời đi thì không muốn nói thêm với lão câu nào nữa. Cái này gọi là cái gì? Không sai, chính là nhấc quần vô tình. Cho dù như thế nào đi nữa, ta cũng là người bảo hộ của ngươi mà!

Không có chút tôn trọng nào cả.

Trong phòng!

Lâm Phàm chuẩn bị tu luyện Ẩn Tàng thần thuật mà sư tôn truyền cho hắn trước. Thần thuật này có thể thay đổi dung mạo, sẽ có lợi cho hắn khi xuất môn rèn luyện.

Ẩn Tàng thần thuật tuy không có bất kỳ khả năng công kích gì nhưng mà có thể thay đổi dung mạo, che giấu hơi thở của bản thân.

Dựa theo ghi chép của thần thuật, trừ khi cường giả cấp Đạo cảnh chú ý tới hắn, nếu không chỉ liếc mắt một cái chắc chắn không thể nhìn thấu.

Đây chính là điểm lợi hại của thần thuật này.

Trong lòng bình tĩnh, gặp biến bất kinh, cẩn thận lĩnh ngộ.

Sau một hồi.

[Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Ẩn Tàng thần thuật +210!]

Khuôn mặt Lâm Phàm lộ vẻ vui mừng nhưng hắn vẫn bình tĩnh như trước. Chuyện này đối với hắn đã là chuyện tập mãi thành quen.

Nếu như là trước đây, hắn còn có thể lộ ra biểu cảm kích động một chút.

Nhưng bây giờ, hắn thật sự không có chút cảm giác nào.

Tiếp tục tu luyện, vất bỏ toàn bộ, chỉ có tĩnh tâm tu luyện mới có thể có thu hoạch.

Nghĩ lại những lời của sư tôn, còn có cảnh sư tôn đối mặt với những cường giả kia, thật sự là hắn bây giờ không thể chạm đến.

Loại cảm giác này rất khó chịu.

Hắn không thích có người khác ở trên đè ép hắn.

Hắn thích đứng trên người khác.

Bởi vậy, chỉ có nỗ lực tu luyện.

Ẩn Tàng thần thuật không tính là quá khó tu luyện, rất nhanh hắn đã nhập môn. Đồ sư tôn cho chắc chắn là tốt nhất.

Ngoài cửa.

Tiểu lão đầu biết Lâm Phàm lại đang tu luyện, lão rất bội phục.

Có quyết tâm tu luyện như vậy cũng không phải ai cũng có thể làm được. Ít nhất là cho tới bây giờ, người điên cuồng nhất với tu luyện mà lão từng gặp thật sự chỉ có Lâm Phàm.

Chương 605 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!