Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 606: CHƯƠNG 606: HẠ LỄ

Quá biến thái, quá nỗ lực, hắn quăng tất cả mọi người ra phía sau.

Có động tĩnh.

Tiểu lão đầu quay lại thì thấy rất nhiều đệ tử trẻ tuổi đi tới, ai nấy đều khí vũ hiên ngang, khí chất phi phàm. Trong tay bọn họ đều cầm theo đồ vật, xem ra bọn họ chính là Thánh tử và Thánh nữ của thánh địa.

Trong tay bọn họ đều cầm đồ vật, có vẻ là tới để chúc mừng.

“Lâm sư đệ, bọn ta tới rồi.” Trần Uyên tùy tiện, vừa mới tới U Tử phong đã lớn tiếng kêu to. Sau đó hình như hắn ta nhớ ra đây là địa bản của Đường trưởng lão nên đột nhiên câm miệng, rụt cổ lại. Tựa như là hắn ta làm sai một chuyện nào đó vậy, không dám nói tiếp nữa.

Những người khác thấy bộ dạng của Trần Uyên thì cười nhạt. Sao có thể nghĩ tới hắn ta từng nảy sinh xung đột lớn như vậy với Lâm Phàm, bây giờ lại biểu hiện như là quan hệ rất thân với Lâm Phàm vậy.

Thế sự khó lường mà.

Lúc này, Lâm Phàm bước ra từ trong phòng.

Nhìn thấy mọi người xuất hiện, hắn không có biểu hiện gì quá lớn, rất bình tĩnh. Bây giờ hắn trở thành Thánh tử, tuy nói rằng không làm nghi thức để tất cả mọi người đều biết mặt nhưng mà thanh danh hắn ở thánh địa mọi người đều đã biết.

Trong lòng một đám sư tỷ, hắn chính là nhân vật tồn tại như một thần tượng hoàn mỹ.

Huống hồ Lâm Phàm lại còn là đồ nhi của Đường Phi Hồng.

Những Thánh tử Thánh nữ của thánh địa tất nhiên là phải đi tới chúc mừng mộ hồi.

Nếu như không cho Lâm Phàm thể diện, cũng chính là không xem Đường Phi Hồng trưởng lão ra cái gì cả.

“Các vị sư huynh sư tỷ đã tới rồi, không tiếp đón từ xa được.” Lâm Phàm để lộ nụ cười mỉm, ôm quyền nói. Tuy rằng đại đa số hắn chưa từng gặp qua, cũng không quen thuộc, nhưng nếu bọn họ đã tới lại còn mang quà theo, hắn tất không thể thất thố.

“Lâm sư đệ, chúc mừng đệ trở thành Thánh tử. Với tốc độ này ngươi chính người nhanh nhất trong Thiên Hoang thánh địa từ trước tối nay, bội phục.” Trần Uyên mặt đầy tươi cười, đồng thời hắn ta đưa đồ trong tay ra: “Sư huynh không có thứ gì tốt, tặng ngươi một gốc cây Ngưng Thần thụ. Trồng vật này ở trong sân, mùi hương nó tỏa ra có tác dụng rất lớn với việc tu luyện, có thể ngưng thần tụ khí, tinh thần thoải mái, đầu óc minh mẫn.”

“Ai da, Trần sư huynh, thật là làm cho sư đệ xấu hổ mà. Nhưng nếu đây là tâm ý của sư huynh, vậy sư đệ cũng chỉ có thể đành nhận lấy.”

Lâm Phàm không hề ngượng ngùng, tặng quà không phải là một chuyện rất bình thường sao? Xem số lượng người ở ngay tại đây, hắn chắc chắn có thể thu lễ đến mức mềm cả tay.

Trần Uyên vỗ bả vai của Lâm Phàm.

“Giữa ngươi và ta cần gì phải nói mấy cái đó.”

Trần Uyên cố ý, hắn ta muốn để cho đồng môn khác thấy được quan hệ giữa hắn ta và Lâm sư đệ rất tốt.

Nhóm Thánh tử vẫn còn bình thường một chút, chỉ có một vài Thánh nữ nhìn thấy Lâm Phàm gần như vậy, trong lòng bọn họ khó giữ bình tĩnh.

Trước kia đã biết Lâm Phàm có mị lực cực kỳ lớn, dung mạo cũng tuyệt thế vô song, bây giờ nhìn với cự ly gần như vậy, thật sự có cảm giác khó có thể nói rõ.

Các nàng giờ đã biết rõ, đám sư muội cả ngày vây quanh Lâm Phàm, vừa nhìn thấy Lâm Phàm xuất hiện đã thét thất thanh chói tai lúc ấy đang gặp phải chuyện gì.

Ngay cả các nàng cũng có chút luyến tiếc dời mắt, luôn muốn nhìn Lâm Phàm mãi thôi.

Ánh mắt của nhóm Thánh nữ đã bị nhóm Thánh tử phát hiện ra, mẹ ơi, thật sự quá đáng sợ, cần phải lộ ra ánh mắt như vậy sao?

Mỗi vị Thánh tử đều có ý với Thánh nữ.

Bây giờ bọn họ chỉ muốn nhanh chóng tặng đồ, hạ lễ đưa xong là nhanh lẹ dẫn sư muội rời đi, không muốn để sư muội ở chung thêm với Lâm Phàm nữa.

Đối diện với sự nhiệt tình của các sư huynh sư tỷ, Lâm Phàm không nhiều lời nữa. Hắn để tất cả các lễ vật thu được ở trong Âm Dương thần tháp, định sau khi về lại trong phòng mới mở ra xem xem cuối cùng có thứ gì tốt không.

Sau một hồi, chỉ còn lại Phục Bạch và Trần Uyên ở lại.

“Lâm sư đệ, trong khoảng thời gian này ngươi đừng đi ra ngoài. Ta nghe thấy bên ngoài có tin tức, chuyện về trứng Thiên Long mọi người đều biết. Ở các thành khắp nơi đều có người đang truyền bá. Ba lão già của núi Thiên sơn kia không giành được trứng Thiên Long nên đi loan tin khắp nơi, khiếp cho một vài người có ác ý.”

Phục Bạch trầm giọng dặn dò, những cường giả xuất hiện lúc trước đều là lão cường giả chân chính. Mà bây giờ có một vài tán tu ở các nơi trong Thần Võ giới đều đặt ánh mắt lên Lâm Phàm.

Không thể không cẩn thận.

Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.

Lâm Phàm nói: “Đa tạ sư huynh đã thông báo, lòng ta hiểu rõ.”

Hắn không ngờ bên ngoài đã truyền đến ồn ào, náo nhiệt như vậy. Hắn cảm thấy không cần phải như thế? Còn không phải là một quả trứng Thiên Long sao? Hà tất phải làm tới mức này? Tất nhiên, truyền bá thì cứ truyền bá đi.

Hắn sợ hãi những cường giả thế hệ trước.

Nhưng những tán tu thích buôn chuyện… Hừm, chỉ có thể nói rằng ngàn vạn lần đừng tới chịu chết, thật sự không muốn đánh chết bọn họ.

Trần Uyên nói: “Ai, Lâm sư đệ tuổi còn trẻ mà đã có thanh danh như vậy, thật sự là rất hâm mộ.”

Hắn ta thật sự rất hâm mộ.

Không thể nói nổi.

“Không thì chúng ta đổi một chút?” Lâm Phàm hỏi.

Trần Uyên ngây người, sau đó điên cuồng xua tay: “Đừng, đừng, ta còn muốn sống lâu thêm một chút.”

“Hừ…” Lâm Phàm trừng hắn một cái, còn nói cái gì mà hâm mộ. Đến lúc muốn đổi thì lại rụt như con rùa, thật sự là… Khiến người tỏ vẻ tiếc nuối.

“Lâm sư đệ, đệ tu luyện cho thật tốt. Bọn ta đi trước, không quấy rầy ngươi nữa.” Phục Bạch nói với hắn.

“Vâng, hai vị sư huynh thong thả.”

Lâm Phàm cũng gấp không chờ nổi, hắn muốn xem mấy đồ vật mà các sư huynh sư tỷ tặng.

Sau khi tất cả đã rời đi, tiểu lão đầu hâm mộ đi tới cạnh Lâm Phàm: “Mấy sư huynh sư tỷ này của ngươi đúng là rất hào phóng, trong mấy đồ được tặng có không ít thứ tốt đâu.”

“Hâm mộ?” Lâm Phàm hỏi lại, tiếp đó lại lắc đầu: “Đáng tiếc, tuổi của ngươi quá lớn. Nếu không, với thực lực của ngươi hẳn cũng có thể trở thành Thánh tử. Nhưng kể cả ngươi có trở thành Thánh tử cũng chưa chắc sẽ có người tặng quà đâu, ai…”

Chương 606 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!