Tiểu lão đầu muốn đánh người.
Nghe mà xem, đây là lời của người sao?
Lão ở bên cạnh Lâm Phàm luôn có cảm giác u buồn. Ngày thường rất tốt, nhìn thấy Lâm Phàm còn tính là được. Nhưng chỉ cần chủ động giao lưu với hắn, lão chắc chắn có thể bị hắn làm cho tức chết.
Tiểu lão đầu xoay người rời đi, ngồi xổm ở nơi xa, tiếp tục đùa hoa cỏ của lão. Chuyện duy nhất có thể khiến cho lão giết thời gian ở U Tử phong cũng chỉ có chuyện này.
Trong phòng.
Lâm Phàm lấy đồ vật ra, phát hiện có không ít thứ tốt. Những thứ này có thể nói là có tác dụng với cảnh giới bây giờ của hắn. Đồ các vị sư huynh sư tỷ cho phù hợp với tình trạng bây giờ của hắn.
Nếu cảnh giới của hắn tăng đến nỗi cực cao, vậy mấy thứ này đối với hắn chính là phế vật, không có chút tác dụng nào.
Thật đúng là những đồng môn tri kỷ.
Nhưng mà những thứ được tặng đại đa số đều không phải pháp bảo mà chỉ dùng một lần, lại còn có thêm một vài thực vật hiếm lạ cổ quái, có công hiệu không bình thường.
Lâm Phàm cũng không nghĩ nhiều nữa, hắn thu mọi thứ vào, bắt đầu tu luyện.
Trong khoảng thời gian này hắn không xuất môn là được, để mọi chuyện dần hoãn lại một chút, chờ chuyện của trứng Thiên Long dần dần lắng lại đã.
Cuộc sống ở U Tử phong vô cùng thanh tĩnh.
Không hề có sóng to gió lớn, mọi thứ đều có vẻ rất yên bình.
Đường Phi Hồng bế quan tu luyện, hiếm khi xuất hiện, mà cảm giác hiếm khi này, chỉ là một loại ảo giác của Lâm Phàm mà thôi, tiểu lão đầu đã thấy có rất nhiều lần, Đường Phi Hồng canh me lúc nửa đêm lẻn vào phòng Lâm Phàm.
Mỗi lần vào là bà ta phải ở trong đó rất lâu, mới nảy sinh cảm giác mỹ mãn.
Tiểu lão đầu không rét mà run, trong đầu hiện lên rất nhiều suy nghĩ lung tung bậy bạ, Đường Phi Hồng đây là muốn bước vào ranh giới cấm của tình thầy trò sao?
Thật sự quá đáng sợ.
Đối với chuyện này, lão vẫn luôn giữ sự lý trí và khách quan, lão muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại không đủ can đảm để hỏi.
Ngày đêm luân phiên.
Thời gian thấm thoắt trôi mau.
Lâm Phàm đã bế quan được mấy tháng, thường thì qua mấy ngày nữa, hắn sẽ ra khỏi cửa để hít thở bầu không khí trong lành, sau đó là xoay người về phòng, tiếp tục tu luyện, tuyệt đối không trì hoãn dù chỉ một giây.
Đối với bất cứ ai, việc làm này của hắn đều là điều khó có thể tưởng tượng, tu hành quá chăm chỉ, nhưng đối với tiểu lão đầu mà nói, lão đã sớm nhìn mãi thành quen, ít nhất trong nhận thức của lão, lão chưa từng gặp ai khổ tu như thế này.
Nếu là cường giả Đạo cảnh, có lẽ sẽ rất bình thường, vì dù sao thì họ đến được cảnh giới này, đã sớm không còn là bế quan tu luyện đơn giản nữa, mà đó là một loại cảm ngộ. Thông thường mỗi lần cảm ngộ đều phải mất rất nhiều thời gian, năm tháng đối với bọn họ mà nói, vẫn chẳng khác nào một con dao mổ heo, mãi dí theo sau lưng.
Nhưng mỗi lần cảm ngộ, mất mấy tháng, mấy năm hay thậm chí là mấy chục năm thì cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng đối với loại cảnh giới như Lâm Phàm mà nói, bế quan cực kì buồn tẻ, khi bế quan xong, tâm thần sẽ loạn, suy nghĩ không yên, khó có thể ổn định.
《 Thiên Yểm Thuật 》không tính là tuyệt học khó tu luyện.
Chỉ là một loại kĩ năng ẩn nấp mà thôi.
Trong vỏn vẹn vài tháng, hắn đã tu luyện đến cảnh giới viên mãn, thay đổi diện mạo chỉ bằng một ý nghĩ, hơi thở bản thân cũng có thể tùy ý che giấu, muốn biết diện mạo thật sự, trừ khi là cường giả Đạo cảnh, ngưng thần quan sát, mới có thể nhìn ra hắn đang thi triển《 Thiên Yểm Thuật 》, nếu không thì sẽ không thể phát hiện.
…
Trên một ngọn núi, ma khí ngập trời, không một sinh linh nào có thể sống sót ở đây, ngọn núi này là nơi tu luyện của Vạn Ma Lão Quân, chỉ sợ nếu có sinh linh xuất hiện ở đây.
Theo thời gian trôi qua, sinh linh cũng sẽ bị nhiễm ma khí, trở nên cuồng bạo, hung tàn, cuối cùng kết quả là cắn xé lẫn nhau tận cho đến chết.
“Vạn Ma Lão Quân, ngươi thân là cường giả tiếng tăm lẫy lừng trong Thần Võ giới, làm như vậy không phải quá mất mặt sao?”
Thịnh Lan nén lửa giận trong lòng, nói với bóng lưng của vị đang ngồi thiền định giữa thiên địa kia.
Nàng ta tức giận.
Nhưng lại không quát lớn tiếng, dù sao thì người trước mắt này cũng là một cường giả chân chính, kể cả là lão tổ tiến nhà nàng ta đến, đều phải trịnh trọng nói chuyện mặt trên bàn, mà nàng ta thì hiển nhiên là không dám lớn tiếng trút cơn giận dữ đầy bất mãn trong lòng.
Vạn Ma Lão Quân chậm rãi mở mắt, tức khắc, một luồng uy thế khủng bố phóng ra, khiến Thịnh Lan áp lực đến mức không thở nổi, ngay sau đó, luồng uy thế này đã tiêu tán.
Cái trán Thịnh Lan sớm đã lấm tấm mồ hôi.
Nội tâm khẩn trương đến mức tận cùng.
Nàng ta biết đây là Vạn Ma Lão Quân đang cảnh cáo mình.
Cho nàng ta hiểu rằng, một khi lão muốn bóp chết nàng thì dễ như bóp chết một con kiến.
“Bản tọa đã cho ngươi đi tìm hắn, nhưng người ta có Đường Phi Hồng làm hậu thuẫn, đã giao đấu, nhưng chẳng thể làm gì, hay ngươi thật sự cho rằng một khối ma cốt ngàn năm nhỏ nhoi có thể khiến bản tọa và một vị cường giả Đạo cảnh liều mạng?” Vạn Ma Lão Quân trầm giọng hỏi.
Trong giọng nói không hề có chút cảm tình nào.
Thịnh Lan biết đối phương không muốn tới giúp nàng ta.
“Nhưng mà…” Nàng vẫn hơi không cam lòng.
“Nhưng mà cái gì? Không có nhưng nhị gì hết, Đường Phi Hồng hỏi bản tọa là ai chủ mưu, bản tọa nhưng không khai ra tên ngươi, nếu không với tính nết của Đường Phi Hồng, Thịnh gia ngươi chưa chắc được yên ổn. Mà lão tổ của Thịnh gia ngươi, nếu biết ngươi lén thành lập thỏa thuận với bản tọa, ám sát đệ tử Đường Phi Hồng, e rằng ngươi cũng không yên ổn nổi đâu.”
Vạn Ma Lão Quân chỉ nói vỏn vẹn một câu, đã lập tức khiến Thịnh Lan á khẩu không trả lời được, không biết nên nói gì.
Nàng ta biết những lời Vạn Ma Lão Quân nói đều là sự thật.
Tuy rằng, đợt thiên vệ đầu tiên là lão tổ thay nàng ta báo thù, lão tổ cũng đã nói rồi, thất bại thì thôi, nhưng nàng ta lại chưa từ bỏ ý định, mà lại đi tìm Vạn Ma Lão Quân giao kèo thỏa thuận, đây chính là đi tìm người ngoài.
Chương 607 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]