Rất nhanh đã đến tầng cao nhất.
“Ở đây gửi những tuyệt học quan trọng nhất của thánh địa chúng ta nhưng mà đối với người tu hành, nó đòi hỏi ngộ tính cực cao, độ khó tu luyện rất cao, đến thánh chủ và các trưởng lão cũng từng tu hành rồi.” Lão già giới thiệu cho Lâm Phàm.
Tuyệt học ở nơi này đã có thể không chỉ để trưng trong tủ nữa.
Lâm Phàm đứng trước tủ trưng bày nhìn những tuyệt học đơn độc, đôi mắt sáng rực lên.
《Cửu Tiêu Chiến Thần Pháp 》
Lão già thấy Lâm Phàm nhìn môn tuyệt học này, lập tức giải thích: “Môn tuyệt học này do một vị đệ tử mang ra từ trong cấm địa hơn một ngàn năm trước, thuộc về tuyệt học cực mạnh, điều đang tiếc duy nhất chính là tuyệt học này bị thiếu mất một chiêu cuối cùng.”
“Đúng là đáng tiếc.” Lâm Phàm tiếc nuối nói.
Lão già cười nói: “Không, không, tuy nói đáng tiếc nhưng không nên xem thường uy thế của môn tuyệt học này.”
Lâm Phàm gật đầu, tiếp tục xem xét tuyệt học khác.
Bước chân dừng lại, ánh mắt rơi vào một môn tuyệt học.
Lão già làm sứ giả giới thiệu của Lâm Phàm, “Đây là《Thiên Địa Tam Quyền》cái tên rất thô tục là điều không đúng nhưng không nên bị cái tên của nó lừa. Môn tuyệt học này là từng được một vị Thiên Tôn truyền lại, truyền thừa đến cực hạn, rốt cuộc là bao lâu thì không biết được, chỉ có thể nói tuyệt học thế này vô cùng huyền diệu, lĩnh ngộ cái uy của trời đất, quyền mang cái ý của đất trời. Nếu như ngươi tu luyện đến Thiên Nhân cảnh thì chính là hoàn toàn phóng thích uy thế của tuyệt học.”
“Đúng là ra ba quyền?” Lâm Phàm hỏi.
Lão già kinh ngạc, sau đó cười nói: “Ngươi muốn ra mấy quyền đó là chuyện của ngươi, liên quan gì đến ba quyền?”
Lão bị lời nói của Lâm Phàm làm cho buồn cười.
Đừng vì tên là《Thiên Địa Tam Quyền》mà thật sự cho rằng chỉ có thể ra ba quyền, nếu đúng là như vậy thì chẳng phải đánh xong ba quyền liền ngơ ra đó hay sao?
Lâm Phàm nhớ kỹ《Thiên Địa Tam Quyền》, đúng là một môn tuyệt học không tệ, hoặc dùng hết lời mà nói thì môn tuyệt học này là do Thiên Tôn sáng tạo, đương nhiên uy thế kia khó mà tưởng tượng nổi.
Rất nhanh.
Hắn bị một môn tuyệt học thu hút.
《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp 》
“Tiền bối, môn tuyệt học này là?” Lâm Phàm hỏi.
Cái tên này quá bá đạo.
Lão già nhìn môn tuyệt học này, rơi vào trầm tư, vẻ mặt có hơi buồn, thở dài nói: “Môn tuyệt học này rất bá đạo, rất vô địch, rất lợi hại nhưng cũng rất hại người. Lúc tu luyện môn tuyệt học này ngươi sẽ ngưng tụ được một viên chiến tâm, đây là một con đường không có lối về, chỉ có thể một đường đi đến tăm tối, không thể thất bại, nếu thất bại một lần sẽ thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ, đề nghị ngươi chớ học.”
Lão già nói rất chân thành.
Hy vọng Lâm Phàm có thể hiểu ra.
“Có người từng tu luyện sao?” Lâm Phàm hỏi.
“Có, có người từng tu luyện nhưng không thành công, hắn thất bại, hoàn toàn nhụt chí, chán chường.” Lão già từ từ giảng giải, không nóng không vội, dường như nghĩ đến vị kia, lão có chút mất mát, có chút tiếc nuối.
Đương nhiên Lâm Phàm cảm nhận được.
“Có thể nói cho ta nghe chút được không?”
Lão già nói: “Được, nói qua với ngươi. Hai nghìn bốn trăm năm trước, người tu luyện môn tuyệt học này từng là đệ tử thiên kiêu nhất, sáng chói nhất của Thiên Hoang thánh địa. Hắn ưu tú như ngươi vậy, ngay cả trong thời đại mà thiên kiêu hoành hành, cũng xuất sắc nhất, thậm chí đã có rất nhiều người chờ mong hắn đạt được vị trí Thiên Tôn.”
Nghe tiền bối nói những lời này, Lâm Phàm khao khát vô cùng.
Trong đầu đã có thể hiện ngay ra hình ảnh lúc đó, chắc chắn kinh người đến khó mà tưởng tượng được.
“Sau đó thì sao?” Lâm Phàm không đợi được, hỏi. Hắn đã biết chắc là thất bại nhưng mà vẫn muốn biết.
Lão già nói: “Thất bại, một trận tỷ thí thiên kiêu khiến hắn bại, ngưng tụ chiến tâm có thể làm cho ngươi bộc phát chiến ý gấp trăm lần, nghìn lần, có tiến không lùi, càn quét hết tất cả ý chí. Nhưng thất bại, chiến tâm tan nát, loại ảnh hưởng tiêu cực này là vạn lần không thể tưởng tượng nổi, tựa như là nước biển ngập trời hoàn toàn bao phủ lấy ngươi, từ nay về sau không còn có ý chí chiến đấu.”
Lâm Phàm khiếp sợ.
Thế mà chỉ có một cơ hội.
“Cho nên lão phu khuyên ngươi bỏ đi thôi, ngươi là hạt giống tốt biết bao, đừng mạo hiểm.” Lão già hy vọng Lâm Phàm có thể chọn tuyệt học khác.
Đừng cảm thấy hứng thú với môn tuyệt học này.
Một tuyệt học này đúng là nguy hiểm, thánh địa từng muốn niêm phong nó, cất vào kho nhưng người đã tu luyện nó thật sự mở ra tiền lệ thiên kiêu tại Thiên Hoang thánh địa, cứ như vậy cất đi cũng không đành lòng.
Lão già nói: “Đây là con đường bất khả chiến bại, không có đường để quay đầu nhưng nếu có thể đạt được vị trí Thiên Tôn thì đúng là không tưởng tượng nổi, cũng không phải chỉ mạnh đôi chút đâu.”
Lâm Phàm trầm tư.
“Học, ta học nó.”
Giọng điệu rất kiên định, không có chút do dự nào.
“Được, can đảm lắm, giao lại môn tuyệt học này cho ngươi. Vốn là không cho phép bất cứ kẻ nào mang bản độc nhất rời đi nhưng ngươi thì khác, môn tuyệt học này cũng không cần ở lại nữa.” Lão già nói rồi quả quyết lấy tuyệt học ra nhét vào tay Lâm Phàm, không hề do dự.
Dáng vẻ này hoàn toàn khác với lúc trước.
Vẻ mặt của Lâm Phàm kỳ dị.
Cảm giác tiền bối này, hình như là cố ý… muốn để mình học.
Mặc dù có nghi ngờ.
Nhưng hắn không nghĩ nhiều như thế, đây là lựa chọn của chính hắn, ta đây có được tiểu phụ trợ bạo kích, nếu như còn không thể tìm ra toàn bộ con người thì đúng là tu luyện uổng phí.
Bên ngoài màn ánh sáng!
Hắn mơ màng đứng giữa đất trời, quay đầu nhìn về phía tòa bảo tháp, trầm mặc hồi lâu rồi cúi đầu nhìn tuyệt học trong tay.
Cái này cho ta rồi?
Hắn luôn cảm thấy rất kỳ diệu, rất quái dị, như thể hắn đã bị gài bẫy ngay từ đầu.
Lâm Phàm lắc đầu, thở dài một tiếng.
Hắn nắm chặt tuyệt học, không dừng lại mà trực tiếp rời đi.
Bên trong tàng thư.
"Đường trưởng lão, thật sự để cho hắn tu luyện 《 Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》ư? Môn tuyệt học kia đúng thật là tuyệt học lợi hại nhất, nhưng nếu thất bại, hậu quả thật sự khó có thể tưởng tượng." Lão già nhìn vị nữ tử trước mắt này, trong ánh mắt có kinh ngạc, cũng có khó hiểu. Đó chính là đồ nhi của ngươi, ngươi không cảm thấy lo lắng sao?
Chương 609 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]