Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 610: CHƯƠNG 610: HIỆN GIỜ TA RẤT NGỨA TAY (1)

Đường Phi Hồng dửng dưng nói: "Đường hắn đi, các ngươi không thể hiểu được, cũng không cách nào tưởng tượng. Ngươi không hiểu."

Lão già tự bế, không nói gì. Sao lão ta có thể xem hiểu cách nghĩ của Đường Phi Hồng. Lão ta chính là cho rằng 《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》rất đáng sợ, người nào tu luyện thì người đấy xui xẻo. Hơn hai nghìn năm trước thật sự có thiên kiêu tu luyện.

Tất cả mọi người cho là hắn ta có thể luyện thành nhưng cuối cùng, hắn ta thật sự đã thất bại.

Đường Phi Hồng biến mất trước mặt lão già.

Lão già cảm thán, hy vọng Lâm Phàm có thể có thành tựu. Dù sao bây giờ ở Thiên Hoang thánh địa, thiên kiêu mạnh nhất không ai khác chính là hắn, tuổi còn trẻ mà kêu một tiếng ai nấy đều kinh ngạc, làm chấn động Thần Võ giới.

U Tử phong.

Trong phòng, Lâm Phàm không lập tức vùi đầu vào tu luyện.

Hắn bắt đầu trù tính con đường đi sau này.

《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》, trứng Thiên Long, cảnh giới.

Tạm thời không nói đến trứng Thiên Long, nó đang ở thời kỳ ấp trứng, khi nào phá vỏ đi ra thì phải xem lúc nào Thiên Long muốn ra.

Hiện giờ, cảnh giới của hắn đạt tới Quy Nguyên tầng hai, còn chưa tu luyện viên mãn. Đây cũng là con đường nhất định phải đi.

Đột nhiên, hắn nghĩ đến vẫn chưa đạt được hai hỏa khác trong Thiên Địa Nhân Tam Hỏa, không phải hắn không muốn mà là thực lực hiện giờ vẫn không cách nào đụng tới hai đóa hỏa diễm kia, thậm chí cũng không dám chắc chúng có tồn tại hay không.

Tuy sư muội An Đình ở thánh địa có được Phần Thiên Tử Hoả nhưng hỏa diễm này rất quan trọng với sư muội, hắn đương nhiên không thể muốn được.

Bỏ đi.

Vẫn là tu luyện《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》ngưng tụ một viên chiến tâm, tăng cường thực lực của bản thân trước.

Trong phòng, Lâm Phàm yên lặng lật xem tuyệt học, môn tuyệt học này còn sâu sắc, lợi hại hơn những gì vị lão già kia nói. Trong đó có ghi lại 《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》 không phải do vị Thiên Tôn nào tạo ra mà là đột nhiên xuất hiện giữa trời đất.

Về phần là nguyên nhân gì thì không ai biết.

" Đúng là sâu sắc."

Lời bình của Lâm Phàm với 《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》 vẻn vẹn chỉ có bốn chữ mà thôi.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Tiểu lão đầu, người vẫn luôn ở bên ngoài trông coi tu luyện, phát hiện Lâm Phàm thường xuyên vài ngày, nửa tháng ra ngoài hít thở không khí trong lành một lần, sau đó quay người trở lại trong phòng. Điều này khiến lão rất nghi ngờ.

Rốt cuộc tên nhóc này đang làm gì?

Lão biết Lâm Phàm đã đi chọn tuyệt học, từ sau khi trở về thì biến thành như vậy. Rốt cuộc là chọn được loại tuyệt học gì mà lại mê muội đến mức này.

Nếu nói hắn đang tu luyện thì cũng rất kỳ lạ.

Không hề có chấn động gì, theo lý thuyết, nếu như tu luyện, lão ở gần như thế, chắc chắn sẽ có thể cảm nhận được.

Chẳng lẽ…

Lão đã nghĩ đến một chuyện không dám tưởng tượng.

Về phần là chuyện gì thì lão không thể nói, chỉ có thể chôn giấu ở trong lòng.

Trong lúc bất chợt, tiểu lão đầu vẻ mặt ngạc nhiên, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ, ánh mắt lão ta tập trung vào căn phòng Lâm Phàm đang ở. Lão vốn còn tưởng rằng Lâm Phàm đang làm chuyện gì đó, nhưng ai có thể ngờ lại xảy ra động tĩnh to lớn như vậy.

Chỉ thấy căn phòng Lâm Phàm đang ở, trên không ngưng tụ thành vòng xoáy, cho dù U Tử phong có đại trận bảo hộ, vẫn không cách nào ngăn được luồng sức mạnh kia trút xuống giữa trời đất.

"Uy thế này, tình huống này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi?"

Tiểu lão đầu sợ hãi, uy thế đó khiến lão e sợ.

Như thể trong bóng tối, một luồng sức mạnh thần bí đã đâm xuyên xuống, tất cả ngưng tụ ở trong phòng.

Tuy thực lực của Lâm Phàm lợi hại hơn tiểu lão đầu rất nhiều, nhưng có thể làm cho tiểu lão đầu cảm thấy được uy thế sợ hãi kinh khủng thì đúng là hiếm có.

Xoát xoát!

Một góc ở U Tử phong, Đường Phi Hồng đứng đó, ánh sáng lóe lên trong đôi mắt xinh đẹp, lộ ra vẻ kinh ngạc cùng chờ mong, bà ta không nói lời nào.

Ngay sau đó, lại có một bóng dáng xuất hiện.

Thì ra là thánh chủ đang bế quan cũng bị kinh động, lão ta nhìn về phía căn phòng không hề bắt mắt chút nào đang bị sức mạnh đất trời bao quanh kia, sắc mặt khó mà bình tĩnh nói: "Sư muội, ngươi thật sự cho hắn tu luyện 《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》."

"Ừ, hắn là đệ tử xuất sắc nhất mà ta từng thấy. Ta vốn cũng không ôm lấy hy vọng quá lớn nhưng hắn đã khiến ta kinh ngạc hết lần này đến lần khác. Ta phát hiện hắn không tầm thường." Đường Phi Hồng nói.

Thánh chủ nói: "Đúng là như thế, lúc đầu ta thật sự nhìn lầm rồi. Chỉ là 《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》không có đường quay đầu, hoặc là một đường hát vang, hoặc là bình thường, hoàn toàn phai mờ trong phàm tục."

Động tĩnh ở nơi này đối với người bình thường mà nói, cũng không có gì, nhưng đối với cường giả như bọn họ mà nói, bất kỳ chấn động nào đều khó thoát khỏi cảm nhận của bọn họ.

"Ta tin tưởng hắn." Giọng điệu Đường Phi Hồng rất kiên định, không hề do dự, giống như sự tín nhiệm của một vị nữ nhân với nam nhân đã đạt đến cực hạn.

Thánh chủ nhìn sư muội, có lời muốn nói, chỉ là lời đến khóe miệng lại khó có thể nói ra được.

"Sư huynh, ngươi muốn nói gì thì nói đi." Ánh mắt Đường Phi Hồng luôn nhìn chằm chằm vào căn phòng Lâm Phàm đang ở nhưng bà ta vẫn để ý đến vẻ mặt của thánh chủ.

Thánh chủ thở dài một tiếng nói: "Sư muội, nếu không thì cắt đứt đi, tình huống hiện giờ của ngươi, loại cảm giác cấm kỵ này, đối với ngươi…"

"Bỏ đi, ngươi vẫn nên ngậm miệng đi." Đường Phi Hồng nói.

Thánh chủ còn chưa nói xong đã bị Đường Phi Hồng ngắt lời khiến lão ta rất khó chịu. Nghĩ tới lão ta thân là thánh chủ, chưa từng gặp phải tình huống như vậy, cũng chưa bao giờ có người dám cả gan nói chuyện như thế với lão.

Nhưng sư muội… là trường hợp đặc biệt.

Đường Phi Hồng lẩm bẩm, thật không biết nói chuyện, sớm biết thế đã không cho lão ta cơ hội mở miệng, sẽ không nói lời không nên nói, tỏ ra như thể hiểu lắm vậy.

Bản thân bà ta cũng không nhận ra luân hồi đã có một số ảnh hưởng tới tính cách của bà ta.

Điểm này, bà ta không nhìn ra nhưng thánh chủ thân là sư huynh đã nhìn ra rồi.

Chương 610 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!