Đây là chuyện mà thánh chủ lo lắng nhất.
Tình yêu trái với luân thường đạo lý giữa đồ nhi có tiềm năng Thiên Tôn và sư tôn?
Nghĩ một chút cũng cảm thấy rất đáng sợ.
Chỉ sợ đến lúc đó, toàn bộ Thần Võ giới đều bị loại chuyện này làm cho kinh ngạc. Hơn nữa đây còn là chuyện xảy ra ở Thiên Hoang thánh địa, sao có thể đơn
giản như vậy.
"Chiến tâm ngưng tụ thành rồi, con đường của hắn được lát thành công. Từ nay về sau, con đường của hắn đầy gập ghềnh trắc trở." Thánh chủ cảm nhận được một luồng chiến ý kinh khủng, lão ta biết rõ hắn đã thành công.
Tu luyện rất nhanh.
Không ngờ nhanh như vậy đã bước đầu ngưng tụ thành chiến tâm rồi.
Trong phòng, Lâm Phàm cảm nhận được tâm tạng của bản thân đã thay đổi, đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, thực lực của bản thân đột nhiên tăng mạnh. Còn chưa hoàn toàn bắt đầu, chỉ là ngưng tụ chiến tâm mà có thay đổi to lớn như thế.
Môn tuyệt học này thật sự là kinh thiên động địa, quỷ thần khó dò.
Chỉ là… rất kỳ lạ.
Hắn cảm thấy hai tay rất ngứa, không phải bệnh ngoài da, mà là muốn đánh người, muốn chiến đấu. Hắn nhìn xung quanh, phòng đóng chặt, nghĩ đến tiểu lão đầu ở bên ngoài.
Ừm…
Vậy thì lão đi.
Ngoài cửa.
Tiểu lão đầu rất muốn biết tình trạng của Lâm Phàm, rốt cuộc là hắn đã làm chuyện gì, mà lại khiến lão cảm thấy vô cùng kỳ quái, đặc biệt là có một loại áp lực, tựa như luồng uy thế không biết từ đâu giáng xuống, bao trùm lên người lão.
Kẽo kẹt!
Cánh cửa bị đẩy ra.
Lão ngẩng đầu, phát hiện tinh khí thần của Lâm Phàm thay đổi, toàn thân hắn làm cho lão cảm giác, như có một sự biến hóa cực đại, nói sao đây nhỉ, là kiểu cảm giác mà khó có thể dùng ngôn ngữ để diễn đạt.
“Ngươi đã trải qua những gì?” Tiểu lão đầu hỏi.
Lâm Phàm đáp: “Giúp ta rèn luyện được không?”
Rèn luyện?
Lão thầm kinh ngạc, rèn luyện quái gì, có gì mà rèn luyện, ngươi không biết thực lực của ta căn bản là không đánh lại ngươi sao, thân là người bảo hộ thế mà không đánh lại người được bảo hộ, nói ra đúng là làm người chê cười.
Nhưng lão không thể mạnh dạn thừa nhận mình yếu được.
“Rèn luyện? Không cần, tuy tu vi của ngươi không tồi, nhưng vẫn là khá chênh lệch so với lão phu, quên nói với ngươi, khoảng thời gian trước hồn phách của lão phu đã hợp nhất, sắp bước vào Thiên Nhân cảnh, ngươi không phải đối thủ của ta.”
Tiểu lão đầu nói đầy nghiêm túc, lão không thể để lộ ra dáng vẻ lúng túng của mình được, chuyện này hoàn toàn không phải là phong cách của lão.
“Thế à?” Lâm Phàm tỏ ra vui mừng: “Vừa hay, lúc trước ta không phải là đối thủ của lão, bây giờ lão đã đột phá, nhất định lại càng mạnh hơn, vậy thì cứ thẳng tay mà rèn luyện cho ta được chiêm ngưỡng nào.”
Chú chim muốn thử.
Tiểu lão đầu chớp chớp mắt, cảm giác da đầu tê rần: “Vẫn là thôi đi, không cần phải làm vậy đâu.”
“Đừng lằng nhằng, tới đây.” Lâm Phàm cực kì sung sức, nỗi lòng kinh hãi của tiểu lão đầu như cuộn trào, lão thấy rất rõ, Lâm Phàm đang vô cùng nghiêm túc, rốt cuộc là tu luyện phải thú vị đến cỡ nào, mà khiến cho một Lâm Phàm mặc kệ đời hưng phấn đến thế, xúc động tới vậy.
“Rèn luyện đó à, chúng ta là rèn luyện thôi nha, ngươi đừng có đòi hỏi nhiều quá.” Tiểu lão đầu cứ nhắc nhở Lâm Phàm mãi.
“Biết rồi.”
Sau đó.
Vẻ mặt tiểu lão đầu nghiêm trọng, lão điều chỉnh hơi thở, sau khi hồn phách lão hợp nhất, thực lực đương nhiên là tăng vọt. Lão thầm suy tính, cho dù lão không phải đối thủ của Lâm Phàm, nhưng xét trong trường hợp rèn luyện, nhất định đối phương sẽ không dùng hết toàn lực, hẳn là có thể kéo dài được một khoảng thời gian. Chờ đến đúng thời điểm, khiến cho hắn dừng tay, rồi trận đấu kết thúc.
“Lão chuẩn bị xong chưa?”
Lâm Phàm hỏi, hắn rất bạo lực, sợ tiểu lão đầu chưa chuẩn bị xong, dù sao thì hắn cũng là người đề nghị rèn luyện, tuyệt đối phải để cho đối phương chuẩn bị xong xuôi.
“Rồi.” Tiểu lão đầu trả lời đại.
Nhưng… Mẹ nó!
Lâm Phàm hóa thành tàn ảnh, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt lão, một quyền tung ra, không khí nổ tung, hình thành uy thế, khiến tiểu lão đầu kinh ngạc sợ hãi, vội vàng cản lại.
Ầm!
Sức lực khủng bố truyền đến, tiểu lão đầu chỉ cảm thấy mình bị một ngọn núi lớn hung hăng đập lên người, lão bay ngược ra ngoài, cơ thể xoay tròn trong không trung, hai chân đáp xuống đất, trượt ra xa hơn mười mét.
Hai tay đau nhức, sắc mặt đỏ bừng, máu trong cơ thể lão cuộn lên dữ dội.
“Đúng là đồ quái vật.”
Sắc mặt tiểu lão đầu cực kì khó coi, làm sao lão có thể ngờ hắn đã khủng bố đến mức độ này, một quyền mới vừa rồi này, phàm là Âm Dương cảnh tầng một tầm thường, e rằng sẽ bị đánh hộc máu.
Tu luyện kiểu gì vậy chứ, sao có thể tu luyện đến mức khủng khiếp thế này.
Phương xa.
“Đây là người bảo hộ mà muội tìm cho hắn sao? Tu vi hơi kém à.” Thánh chủ nói.
Đường Phi Hồng trả lời: “Không ngờ hắn lại tiến bộ nhanh như vậy, nhưng tên đó không phải người bảo hộ, mà là người hầu ta tìm cho thằng nhóc này, người bảo hộ chân chính thì là một người khác.”
“Ồ, thì ra là thế.”
Nếu để tiểu lão đầu nghe được cuộc trò chuyện này giữa bọn họ, nội tâm lão tuyệt đối sẽ muốn bùng nổ, không ngờ đến cuối cùng, ta thế mà lại thật sự là một vai hề.
…
“Oa, oắt con nhà ngươi có thể đừng vừa chiến đã dùng sức lực thật lớn như thế không?” Tiểu lão đầu oán giận, cực kì bất lực, đến bây giờ tay vẫn còn cảm thấy rất nhức.
Lâm Phàm thản nhiên đáp: “Ta cũng chưa dùng xíu lực nào cả, đừng có phân tâm, cho dù là rèn luyện, cũng phải đấu thật nghiêm túc.”
Vừa dứt lời.
Tiểu lão đầu lập tức thấy Lâm Phàm tiến lên một bước, mặt đất rung động, cái tư thế hiên ngang tiến tới đột nhiên bùng phát chiến ý dồi dào này, trong mắt tiểu lão đầu, chiến ý đó quá mãnh liệt, thậm chí nếu ngưng tụ thành một thực thể, nhất định sẽ gây ra ảnh hưởng cực kì lớn cho người giao thủ.
“Rốt cuộc là hắn đã tu luyện tuyệt học gì vậy chứ, sao lại đáng sợ tới thế?”
Lão không dám sơ suất, mà vội tuyệt học thi triển, tu vi và hồn phách hợp nhất, vô cùng huyền diệu, một thần thức mạnh mẽ, tựa như cơn sóng triều, vồ vập tấn công về phía Lâm Phàm.
Lúc này tiểu lão đầu tung ra sát chiêu.
Chương 611 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]