Hồn phách hợp nhất, hình thành thần thức, tạo thành đòn công kích tinh thần.
Tiểu lão đầu rất có tự tin với chiêu này, dù sao thì Lâm Phàm tuy rất lợi hại, nhưng cảnh giới của hắn chưa tu tới, chưa tu luyện đến thần thức, sao có thể ngăn được uy thế như vậy.
Lão chính là muốn cho Lâm Phàm hiểu rõ.
Tuy nói lực chiến của ngươi vô song, nhưng cảnh giới chính là đường ranh giới, ngươi ẩu đả với mấy tên ranh Âm Dương tầng một tầng hai tầm thường thì có là gì, đụng phải người tới Âm Dương tầng ba, ngưng tụ thành thần thức, nhiêu đó đã đủ để ngươi chưa chắc có thể ngăn cản.
Nghĩ đến đây.
Trong lòng tiểu lão đầu cười đầy khinh bỉ.
Cười xán lạn như kem đánh răng Colgate.
Nhưng ngay sau đó.
Lão đã không thể cười nổi.
Lâm Phàm đấm đá loạn xạ, vung quyền trấn áp, luồng uy thế đó quá mãnh liệt, cùng đã hoàn toàn trở nên điên cuồng, bất chấp tất cả, hoàn toàn phóng thích bản thân, cái dáng vẻ điên cuồng này, đã hoàn toàn khiến người ta kinh sợ.
Quyền kình và thần thức va chạm.
Tiếng va chạm nặng nề bùng nổ.
“Sao có thể?” Tiểu lão đầu ngạc nhiên kinh hãi, thần thức vô hình vô thể, không thể ngăn cản, nhưng nào ngờ thằng oắt này lại bộc phát chiến ý đáng sợ đến vậy, thế mà lại có thể chống lại thần thức.
Má ơi!
Rốt cuộc là hắn đã tu luyện thứ quái quỷ gì, sao có thể sẽ biến thành như vậy?
Ầm!
Một đợt tấn công khủng bố ập tới.
Tiểu lão đầu bị đánh bay, hai chân trượt trên mặt đất, lão khom lưng, chống hai tay xuống đất, mồ hôi đổ đầm đìa, trong lòng vô cùng hoang mang, lão ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Phàm.
Dây thần kinh run lên.
Thay đổi rồi.
Khí chất của thằng oát này thật sự đã thay đổi, lão chưa từng nhìn thấy hắn có khí chất như vậy, Lâm Phàm đứng ở nơi đó, tựa như một người khổng lồ sừng sững, khiến người ta phải ngước nhìn, cúng bái.
“Không thể nào, hắn còn chưa thi triển Lục Tí Lôi Phật Thân mà, còn có những thủ đoạn khác nữa, thế mà đã khiến cho ta khó có thể ngăn cản, ghê gớm đến thế sao?”
Tiểu lão đầu tự biết mình là cường giả Âm Dương cảnh tầng ba, tuy không định mạnh dạn xông ra, nhưng lão cũng tuyệt đối không muốn làm một bắp cải trắng thối nát trên đường, mặc người xâu xé.
Không thể tiếp tục.
Nếu không sẽ thua rất thảm hại.
Mã cha nó.
Biết ngay là thằng ranh này đòi rèn luyện với ta, chính là muốn chỉnh ta mà, tuyệt đối không thể để hắn như ý được.
Đầu hàng, đến lúc kết thúc trận chiến rồi.
Chắc chắn là vậy.
Nhưng…
Ngay khi lão vừa chuẩn bị mở miệng, Lâm Phàm thế mà lại vọt tới trước mặt lão, gương mặt lạnh lùng đó, ánh mắt có thần tràn ngập chiến ý hoàn toàn gây áp lực cho tiểu lão đầu.
Lâm Phàm vung quyền, một quyền đánh vào bụng lão, phịch một tiếng, kình đạo xỏ xuyên qua, vẻ mặt tiểu lão đầu bắt đầu nhăn nhó, trực tiếp ngã xuống bất động trên mặt đất, lão run rẩy giơ tay lên, chỉ vào Lâm Phàm.
“Thằng nhóc nhà ngươi thật sự đánh tới cùng à?”
Đến cả mật cũng đã bị phun ra.
Trái lại, Lâm Phàm đứng ở trước mặt tiểu lão đầu, nắm tay siết chặt, ánh hào quan bao phủ quanh người, tạo thành hình ảnh khắc sâu trong lòng lão, đây chính là một vị chiến thần.
“Tiến bước không lùi, con đường vô địch này, bắt đầu từ lão trước, sau này sẽ không lùi bước trước bất kì ai.”
Lâm Phầm lẩm bẩm.
Đôi mắt tiểu lão đầu trừng lớn, thoáng sững sỡ không hiểu lắm về ý nghĩ của Lâm Phàm.
“Ngươi không sao chứ?”
Lão phát hiện Lâm Phàm có vấn đề.
Tuyệt đối là rất có vấn đề.
Nếu không hắn sẽ chẳng làm ra hành động khó hiểu đến vậy, thật sự thật rất giống có vấn đề.
Lâm Phàm cúi đầu nhìn lão.
“Đau không?”
“Ngươi đoán xem?” Tiểu lão đầu liếc xéo.
Lâm Phàm nói: “Đau là được rồi, nhưng lão quá yếu, ta không thấy thú vị gì cả.”
Tiểu lão đầu:…
Nói tiếng người giùm cái đi.
Bị ngươi trêu đùa, còn bị ngươi châm chọc.
Có thể đừng quá đáng như vậy không?
“Sư muội, ngươi thấy sao?”
Thánh chủ bình luận về tình hình hiện tại ở chỗ Lâm Phàm, trong lòng lão ta đương nhiên đã sớm có phán đoán, nhưng lão ta chưa muốn nói, mà muốn thăm dò xem thái độ của sư muội.
“Chiến tâm mới thành lập, chiến ý dạt dào, thông thường, nếu là đệ tử khác trong thánh địa, e là phải chịu khổ một chút, một trong những biện pháp tốt nhất để chiến tâm mạnh hơn, đó là trấn áp toàn cục.”
Đường Phi Hồng nhìn về phía Lâm Phàm, sau đó lại nhìn về phía tiểu lão đầu, lắc đầu ngao ngắn, quá yếu, đầy tớ như vậy nhiều nhất cũng chỉ sống được bằng việc bưng trà rót nước mà thôi.
Muốn bảo vệ được an nguy của Lâm Phàm ở Thần Võ giới.
Lão hoàn toàn không đủ khả năng, một đầu ngón tay thôi cũng đủ bị người ta đè bẹp.
“Biến thái, thật sự quá biến thái.”
Tiểu lão đầu thầm rủa trong lòng, lão không định quyết một trận sống mái với Lâm Phàm, nếu bản thân muốn liều mạng với hắn, nhất định lão có thể tiếp tục ứng chiến, tất nhiên là có thể đấu được hơn vài chiêu.
Nhưng đây cũng là suy đoán của lão mà thôi.
Nào ngờ sự việc lại thật sự như lão nghĩ.
Nghĩ đến Lâm Phàm còn chưa dùng hết sức lực, lão lập tức biết, trận chiến này không thể đánh được nữa, quả thực chỉ là tự mình tìm chết mà thôi, quên đi, thua thì thua, nhưng mà mẹ ơi đau quá đi mất, nắm tay của hắn hệt như có bao cát vậy, sức nặng quá đáng sợ.
“Đang nghĩ gì vậy?” Lâm Phàm hỏi.
Tiểu lão đầu tử vội vàng lắc đầu: “Không, có nghĩ gì đâu.”
Lúc này, Lâm Phàm rất hài lòng với tình hình hiện tại, thật sự vô cùng thoải mái, loại cảm giác toàn thân đều tràn ngập chiến ý, cả cơ thể đều căng tràn năng lượng này.
Tựa như luôn có một luồng sức mạnh khó có thể bộc phát ra ngoài.
Loại cảm giác ấy khiến hắn nôn nóng muốn cùng người khác rèn luyện.
“Ta ra ngoài một lát.”
Lâm Phàm rời khỏi U Tử phong, tiểu lão đầu không đi theo, mà chỉ nhìn theo bóng lưng rời đi của Lâm Phàm, trong đầu lão hiện lên rất nhiều hình ảnh, dựa theo tình trạng lúc này của tên nhóc, hắn rời khỏi U Tử phong tuyệt đối là không có gì tốt đẹp.
Chẳng lẽ…Hắn lại muốn ra ngoài tìm người rèn luyện sao?
Đừng làm loạn nữa.
Với loại thực lực hiện tại này của ngươi, trong hàng Thánh tử ai mà là đối thủ của như ngươi được chứ?
Uyên Hành phong.
Trần Uyên tu luyện như mọi ngày, thân là Thánh tử, áp lực của hắn ta là rất lớn, thường ngày thì cười hi hi ha ha, nhưng một khi đã tập trung vào tu luyện, biểu hiện sẽ cực kì nghiêm túc, thật sự rất nghiêm túc.
Chương 612 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]