Tuyệt đối không cười cợt như khi ở ngoại giới.
“Cuối cùng Thánh tử sư huynh cũng đã trở lại.”
Nghiêm Thụy rất hài lòng với thái độ hiện giờ của Trần Uyên, Uyên Hành phong bọn họ cũng là đã phải trải qua các loại sóng to gió lớn, Thánh tử sư huynh từng đối địch với Lâm Phàm, từ đó mà hình tượng của Uyên Hành phong trong lòng các đệ tử thánh địa cũng xuống dốc không phanh.
Cuối cùng dẫn tới vô số đệ tử rời khỏi, tìm kiếm con đường khác để đi, vậy nên Uyên Hành phong hoàn toàn suy bại.
Chỉ còn mỗi gã và một số đệ tử ít ỏi là kiên trì ở lại.
Gã là người trông coi Uyên Hành phong, phụ trách tất cả mọi việc từ trên xuống dưới, những người khác có thể đi, nhưng gã thì tuyệt đối không thể, thề sống chết trông coi Uyên Hành phong.
Đột nhiên.
Gã nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.
Nghiêm Thụy buông việc đang làm dở trong tay xuống, hấp tấp chạy lại, cung kính nói: “Hoan nghênh Lâm Thánh tử đại giá quang lâm Uyên Hành phong, không đến tiếp đón từ xa, sư huynh vẫn còn đang tu luyện, mong Thánh tử chờ một lát, bây giờ ta lập tức đi thông báo cho sư huynh.”
Nếu những người khác tới.
Nhất định Nghiêm Thụy sẽ không khách sáo như vậy.
Nhưng người tới lại chính là Lâm Phàm, người từng dựa vào thực lực của bản thân, suýt chút nữa đã diệt sạch Uyên Hành phong, đối với loại người này, làm sao mà gã dám thất lễ, huống hồ Trần sư huynh còn rất thân với đối phương, nếu để sư huynh biết gã thất lễ với Lâm Phàm, tuyệt đối sẽ nghiêm khắc răn dạy.
“Được, vất vả rồi.” Lâm Phàm mỉm cười đáp.
Nghiêm Thụy vội rời đi, không dám chậm trễ nửa bước, trái lại thì Lâm Phàm đứng yên tại chỗ, lặng lặng chờ đợi, hắn nhìn ngắm xung quanh, phong cảnh ở Uyên Hành phong quả thật không tồi, nhưng lại chẳng ăn khớp gì với tâm trạng lúc này của hắn.
Hiện tại chiến ý của hắn đang rất sôi trào, đã sớm không thể áp chế được nữa.
Vì sao hắn tới tìm Trần Uyên ư?
Tuy thực lực của Trần Uyên đúng là không giỏi lắm.
Nhưng hắn sợ Trần Uyên biết, biết mình đi tìm người khác để rèn luyện, mà lại không đi tìm hắn ta, sợ trong lòng hắn ta suy nghĩ lung tung, cảm thấy khó chịu, bởi vậy hắn mới trực tiếp đối xử công bằng, tuyệt.
Không lâu sau.
Trần Uyên đã xuất hiện.
Ngay khi hắn ta nghe báo Lâm sư đệ đến tìm mình, trong lòng vô cùng vui vẻ, âm thầm cảm thán, quan hệ giữa mình và Lâm sư đệ quả thật cực kì tốt, dù là đang tu luyện, hắn ta cũng tức tốc hoãn lại để tới gặp mặt Lâm Phàm.
“Lâm sư đệ, đúng là việc mong ngóng ngươi đến Uyên Hành phong, thật sự không dễ dàng mà.” Trần Uyên cười tươi roi rói, thực lực của hắn ta không tính là rất lợi hại trong số những Thánh tử của thánh địa, trừ tính cá biệt và đặc biệt biến thái ra, hắn ta cũng xem như không tồi.
Nhưng lại chẳng tài nào sánh với đám người Lâm Phàm, Phục Bạch và Tiêu Chấn được.
“Trần sư huynh, lần này đến đây, là do ta muốn rèn luyện với ngươi một trận.” Lâm Phàm đi thẳng vào vấn đề, không che giấu bất kì điều gì.
“Ể…” Trần Uyên kinh ngạc, trong đầu tràn ngập nghi ngờ.
Rèn luyện?
Rèn cái con khỉ.
Làm như ta không biết thực lực của ngươi vậy, rèn luyện với ngươi rõ ràng chính là bị ngươi đè lên mặt đất giày vò, ôi mẹ ơi ai mà chịu nổi.
Thế nhưng…
“Lâm sư đệ, tu vi của vi huynh không phải là đối thủ của ngươi, rèn luyện với ngươi, chẳng phải là tự rước lấy nhục sao?” Trần Uyên bất lực nói
Lâm Phàm trả lời: “Sư huynh hà tất phải khiêm tốn, dạo gần đây ta có tu luyện một môn tuyệt học, cần được rèn luyện với sư huynh, chúng ta lấy việc rèn giũa làm chủ yếu, đánh đến ngưng thì thôi.”
Trần Uyên nghe thấy lời nói của Lâm Phàm.
Hắn ta lựa chọn tin tưởng, đánh đến ngưng thì thôi chẳng phải là rèn luyện lẫn nhau sao, căn bản sẽ không sứt đầu mẻ trán, hẳn là như vậy, đây là suy nghĩ của hắn ta, có lẽ Lâm sư đệ cũng có ý như thế.
“Được, một khi đã như vậy, rèn luyện thì rèn luyện, chúng ta thử một lần cũng được, ta rất có hứng thú đối với sự nghiệp tu hành tuyệt học của sư đệ đó nha.”
Trần Uyên cười toe toét, vẫn luôn duy trì nụ cười.
Từ đầu đến cuối đều không chú ý để tính nghiêm trọng của sự việc.
Lâm Phàm mỉm cười gật đầu.
“Trần sư huynh, chúng ta đến khu đất trống bên kia đi.”
Trần Uyên nhìn về phía khu đất trống cách đó không xa, thản nhiên đồng ý: “Được thôi, vậy tới đó đi.”
Nghiêm Thụy cảm thán.
Mối quan hệ của Lâm Thánh tử và Trần sư huynh thật tốt.
Đồng thời hắn ta cũng rất chờ mong.
Không biết tình huống sẽ diễn ra thế nào.
Tuy rằng, hắn biết Trần sư huynh tuyệt đối định không phải là đối thủ của Lâm Thánh tử, nhưng trận rèn dũa này, nhất định sẽ rất gây cấn, có thể thưởng thức trận tranh đấu giữa hai vị Thánh tử, đối với hắn ta mà nói, thật sự quá là mỹ mãn rồi.
Lúc này.
Lâm Phàm và Trần Uyên đứng đối diện nhau, biểu cảm của hắn hết sức nghiêm trọng, đối với rèn luyện, hắn đặc biệt nghiêm túc, tuyệt đối sẽ không lơ là.
Trái lại thì Trần Uyên vô cùng thoải mái.
Chung quy là trong đầu hắn ta đều chỉ nghĩ đây là rèn luyện.
Mà rèn luyện thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?
Một lát sau.
Bốp!
Bụp!
Ầm!
Bum!
Những tiếng động kỳ quái phát ra, thật lạ lùn, rất khó tưởng tượng, tựa như đã xảy ra chuyện gì kỳ lạ lắm vậy.
Lâm Phàm đã không còn ở Uyên Hành phong.
“Hắn đi chưa?” Trần Uyên đưa lưng về phía Nghiêm Thụy hỏi.
“Đi rồi.”
Nghiêm Thụy đơ như cây cơ một hồi, hắn ta nhìn đến mức đôi mắt hoàn toàn trợn trừng lên.
Sau khi nghe thấy Lâm Phàm đã rời đi.
Trần Uyên mới xoay người lại, Nghiêm Thụy lập túc thấy mặt mũi hắn ta bầm dập, đôi mắt thì đen như gấu trúc, nghiến răng chịu đựng.
“Đau, thật sự quá đau quá, nói là rèn luyện, mà hắn lại xuống tay tàn nhẫn như vậy đấy.”
Hắn ta cảm thấy toàn thân đều đau nhức.
Rất đau, lại cảm giác cực kì đau này.
Khiến hắn muốn rớt nước mắt.
Rốt cuộc là Lâm sư đệ muốn làm gì, tại sao lại muốn rèn dũa với mình, hắn ta nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, hình như mình đâu có trêu chọc gì tơi hắn.
Cũng đâu có đắc tội.
Càng đừng nói đến tình cảm biết nhường nào.
Rốt cuộc là sao đây?
“Sư muội, xem ra là hắn muốn một lần trấn áp hết nguyên nhóm Thánh tử thánh địa, chiến tâm của hắn quá khủng khiếp, nhưng đâu cần phải vậy, thực lực của hắn đã được công nhận, hà tất phải làm thế?”
Chương 613 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]