Thánh chủ vô cùng bất đắc dĩ, sau khi khiêu chiến một vòng, lão ta phải công nhận rằng, Lâm Phàm thẳng thắn thì thẳng thắn thật, nhưng chỉ khổ cho mấy tên Thánh tử khác thôi.
Dựa theo tình trạng của đối phương.
Rõ ràng là hắn muốn biến bọn họ trở thành đá kê chân, hung hăng mà dẫm lên để đi.
“Được công nhận và trấn áp là hai chuyện khác nhau, hắn lựa chọn rất đúng.” Đường Phi Hồng nhận xét.
Thánh chủ nói: “Đúng gì mà đúng, ngươi cho rằng hắn có thể vượt qua sao? Hơn hai ngàn năm trước vị thiên kiêu tiền bối tu luyện môn tuyệt học này, thật sự cũng chẳng thua gì hắn, nhưng cuối cùng…”
“Sư huynh, nếu không vì là đồng môn của nhau, ta còn tưởng rằng ngươi là gian tế do tông địch phái tới ẩn núp trong thánh địa đấy, cớ gì lại không tin tưởng đệ tử thánh địa như vậy?” Đường Phi Hồng nhìn về phía thánh chủ, ánh mắt đó cực kì quái dị, chẳng khác gì đang nhìn tên gian tế.
Thánh chủ không nói thêm lời nào, tính cách sư muội là vậy đó, lão ta có thể nhìn ra được, nguyên nhân mà sư muội coi trọng đối phương đến thế, là vì bà ta sớm đã không còn đơn thuần yêu thích thiên phú của đối phương nữa, mà là…
Không thể nói, nói ra sẽ không hay, huống hồ cũng không cần thiết.
Hiện giờ.
Lâm Phàm hệt như cái máy ủi đất, hắn đi lên tất cả các đại sơn phong, vốn dĩ mọi người đều không quen hắn, nhưng khi hắn trở thành Thánh tử, mọi người đều có tới tặng lễ, dựa vào mối quan hệ này, hắn tự mình tới cửa chào hỏi, cũng là có lý có cớ đàng hoàng, không hề gây ra vấn đề.
Lôi Quân phong!
Đây là ngọn núi của Thánh tử thánh địa Tiêu Chấn, hắn ta nhìn thấy Lâm Phàm đến, đương nhiên vẻ mặt tràn đầy hớn hở, chỉ xếp dưới Phục Bạch, hắn ta là vị Thánh tử có địa vị cực cao.
Nhưng trước nay hắn ta lại không có giao tình thân thiết với Lâm Phàm.
Không phải hắn ta không muốn, mà là vì quan hệ của Phục Bạch và Trần Uyên với đối phương tốt như vậy, hắn ta chủ động chen vào, vẫn là cảm thấy không ổn lắm, cứ như đang cố ý thấy sang bắt quàng làm họ vậy.
Chuyện này khiến lòng tự trọng của hắn ta không cách nào tiếp nhận nổi.
Bây giờ Lâm Phàm lại tự mình tìm đến.
Hắn ta vô cùng nghi ngờ, nhưng lại vui mừng nhiều hơn, không ngờ Lâm sư đệ thế mà lại chủ động tìm tới, tất nhiên là hắn ta rất nhiệt tình tiếp đón, bồi dưỡng quan hệ, nói đủ thứ chuyện.
Ngay sau đó.
Khi hắn ta biết được Lâm sư đệ tới đây là muốn tìm mình để rèn luyện, trong lòng hắn ta hiển nhiên là mừng khôn xiết, loại chiến đấu rèn dũa này thông thường đều là chuyện hay làm giữa những bằng hữu.
Lâm sư đệ có thể tìm đến hắn.
Chứng tỏ rằng hắn tương đối xem trọng hắn ta, nghĩ đến khả năng này, đương nhiên Tiêu Chấn lại càng nhiệt tình.
Rèn luyện thì rèn luyện.
Việc làm này là việc mà rất nhiều đệ tử tương đối thích, đôi bên đều có lợi, có thể gia tăng thực lực của chính mình, đồng thời còn phát hiện ra khuyết điểm của bản thân, lấy thừa bù thiếu, càng tiến bộ thêm một bước.
Sau một hồi.
Lâm Phàm rời khỏi Lôi Quân phong, chỉ để lại một mình Tiêu Chấn ngây ngốc đứng ở tại chỗ, nhìn trời xanh mây trắng, chậm rãi giơ tay, vuốt mặt.
Ai da!
Đau quá.
Hắn ta không ngờ rèn luyện trong lời nói của Lâm sư đệ, thế nhưng lại là loại rèn luyện này, hoàn toàn chẳng khác gì con chó điên, vung quyền như núi, thô bạo đáng sợ, nhìn thấy sư đệ vung quyền bùng nổ uy thế, hắn ta lập tức có cảm giác không dám ngăn cản.
Cái này mà gọi là rèn luyện sao?
Cái này mẹ nó chính là đánh lộn đó, hơn nữa lúc Lâm sư đệ đánh lộn, vẻ mặt cực kì nghiêm túc, hệt như có mối thâm thù đại hận gì đó, thật sự dọa cho người ta sợ muốn chết.
Hắn ta rất khó chịu.
Trong đầu hiện lên biểu cảm của Lâm sư đệ khi nãy, hết sức nghiêm nghĩ, nghiêm túc vô cùng, cứ như có mâu thuẫn với nhau vậy đó.
“Là ta làm sai gì sao?”
“Hay là do ta đưa lễ vật không tốt?”
Hắn ta chìm sâu vào trạng thái hoài nghi chính mình, xoa xoa mặt, vuốt vuốt ngực, thật sự rất đau, có còn lý lẽ không vậy, ta nhiệt tình với ngươi như thế, nói rèn luyện, thế thì rèn luyện sương sương là được.
Sao phải nghiêm túc tới thế.
Thật là khổ quá mà.
Trong thánh địa.
“Quả nhiên, chiến đấu có thể giúp chiến tâm của càng thêm lớn mạnh.” Lâm Phàm lẩm bẩm trong miệng, tràn đầy tin tưởng với tình trạng của chính mình, dần dần hắn đã có thể nhận ra rốt cuộc là môn tuyệt học này mạnh đến cỡ nào.
Quả là sâu không lường được.
Khó có thể tưởng tượng.
Nhưng mà thương cho sư huynh quá, hắn không thể quên đi ánh mắt nhìn theo của Tiêu Chấn sư huynh lúc mình rời đi, ngập tràn sự oán trách, cảm giác đó thật sự không thể diễn tả bằng ngôn từ được.
Thật ra mà nói…
Hắn hy vọng sư huynh có thể thông cảm cho mình, rèn luyện, chính là loại rèn luyện đánh đến ngừng mới thôi, nhưng loại đánh đến ngừng mới thôi này rất khó nói cụ thể, sao có thể tùy ý đánh mấy chưởng rồi kết thúc được.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng.
Chờ đến khi khiêu chiến hết tất cả các vị sư huynh trong thánh địa, hắn sẽ nhanh chóng bắt đầu chăm chỉ tu luyện cảnh giới, Quy Nguyên tuy tốt, nhưng chung quy vẫn không bằng Âm Dương.
Dần dần.
Chuyện nhóm Thánh tử trong thánh địa bị đánh đập te tua đã hoàn toàn bị rò rỉ ra ngoài, rất nhiều người đều khiếp sợ, mấy chuyện này đều là bọn họ gom góp được từ những thông tin nhỏ nhặt.
Lúc mới đầu họ còn hơi không tin.
Nhưng sau khi vài tình huống cụ thể xảy ra, dần dần bọn họ đã thật sự tin, Lâm Thánh tử đi đâu cũng đòi rèn luyện với nhóm Thánh tử, rõ ràng nói là rèn luyện, thật ra lại là chiến rất hăng máu.
Từng quyền đánh vào thịt, mặt mũi bầm dập, thế cho nên vài vị Thánh tử không còn mặt mũi bước ra ngoài, sợ bị người khác nhìn thấy bộ dạng chằng chịt vết thương của mình.
…
Thánh chủ và Đường Phi Hồng đứng cạnh bàn luận về chuyện này, lão ta hy vọng bà ta có thể khuyên Lâm Phàm một câu, bảo hắn không cần phải vậy, có chuyện gì thì từ từ nói, đâu cần để Lâm Phàm rèn luyện với các đại Thánh tử như vậy.
Việc này sẽ gây ảnh hưởng đến hình tượng của bọn họ.
Thế lực nào có thể để chuyện thế này xảy ra, cũng chỉ có Đường Phi Hồng của Thiên Hoang thánh địa là dung túng được thôi, để hắn biến những Thánh tử khác thành đá kê chân.
Chương 614 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]