Lão ta xem xét tình hình hiện tại.
Đã có mười vị Thánh tử bị bầm dập mặt mày, nói là rèn luyện, nhưng theo thánh chủ thấy, đó sao có thể gọi là rèn luyện, ngoại trừ lực khống chế khá tốt ra, những điểm khác đều chẳng khác nào đang liều mạng.
Vũ Hóa phong.
Phong cảnh của đỉnh núi này tuyệt đẹp, hoa thơm chim hót, tựa như chốn tiên cảnh trần gian, từ đây có thể thấy, Thánh tử ở phong này nhất định là một vị Thánh tử tao nhã.
Bạch Vũ bưng tách trà lên thổi thổi, chóp mũi khẽ động, ngửi hương trà thơm, tỏ ra hết sức hài lòng, hắn ta thong thả nhấp một ngụm, hương trà thơm ngát, mỹ vị vô cùng, thật sự là uống rất ngon.
Cuộc sống như vậy khiến hắn vô cùng thỏa mãn.
Rầm!
Cửa phòng bị đẩy ra.
Bạch Vũ nhíu mày, thoáng bất mãn: “Chuyện gì mà hốt hoảng thế?”
“Sư huynh, Lâm Thánh tử tới, hắn muốn tìm huynh.”
Giọng nói của tên đệ tử này hết sức hoảng hốt, dạo này thánh địa có đồn về việc này, gã biết, Lâm Thánh tử vẫn luôn rèn dũa với các vị Thánh tử khác, trông thì giống như là rèn luyện.
Nhưng lại gây hậu quả khá lớn.
Các Thánh tử từng rèn luyện với hắn đều bị đấm cho bầm dập mặt mũi, hổ thẹn không dám ra khỏi cửa.
“Hả?”
Bạch Vũ sợ ngây người, hắn ta đột nhiên đứng dậy, tách trà trong tay bắn nước lên mặt bàn, sắc mặt cực kì khó coi, hắn ta vội rời đi: “Đừng nói ta đang rảnh, cứ nói ta đi đại tiện rồi nha.”
“Sư huynh, chuyện này…”
Chưa đợi gã hỏi thêm, Bạch Vũ đã gấp rút rời đi, tựa như một cơn gió, vội đến rồi vội đi, không chút do dự, chuồn đi thật nhanh, cứ như hắn ta sợ đi chậm thêm giây nữa, sẽ bị Lâm Phàm bắt lại mất.
…
“Bạch sư huynh, huynh ấy đi đại tiện rồi?” Lâm Phàm nhìn tên đệ tử trước mắt hỏi.
“Lâm Thánh tử, sư huynh nhà chúng ta thật sự đã đi đại tiện.”
“Không sao, đại tiện là chuyện sinh lý bình thường, ta chờ một lát cũng được.” Lâm Phàm nói.
“Việc này…”
Gã hết sức khó chịu, sư huynh nhà mình chính là muốn né khỏi Lâm Phàm, không muốn rèn luyện với hắn, nhưng xem ra với thái độ hiện tại này của Lâm Thánh tử, hắn hoàn toàn không có ý định rời đi.
Thời gian trôi qua như chó chạy ngoài đồng.
Lâm Phàm hỏi: “Bạch sư huynh đi đại tiện ở đâu?”
“Hả?”
“Ta thấy thời gian trôi qua cũng lâu rồi đó, Bạch sư huynh không phải là bị táo bón đấy chứ?”
“Lâm Thánh tử, chắc là không có chuyện này đâu.”
“Ngươi dẫn ta đi gặp Bạch sư huynh cái đi.”
“Hở?”
“Ngươi hở cái gì?”
Lâm Phàm híp mắt, săm soi vẻ mặt hoảng loạn của đối phương, dường như là muốn nhìn ra một số vấn đề nhỏ từ biểu cảm ấy của gã.
Bên trong Vũ Hoá phong.
Vị đệ tử dẫn đường này sống không bằng chết, hắn ta bị ánh nhìn của Lâm Thánh tử làm cho hốt hoảng trong lòng. Sư huynh lại bảo hắn ta đi ngăn cản Lâm Phàm, nói là mình đi đại tiện, không có rảnh. Dựa theo tình huống bình thường, bất cứ ai cũng có thể nghe ra ý khác từ trong những lời này.
Là Bạch Vũ sợ, không muốn luận bàn với ngươi, nếu như đã tìm được lý do rồi thì cho hắn ta một lối thoát đi thôi.
Ai ngờ được…
Thế mà Lâm Phàm thánh tử không nghe thấy, hoặc là dù nghe thấy cũng xem như không nghe thấy, muốn chờ đợi Bạch Vũ.
“Lâm Thánh tử, sư huynh nhà ta thật sự đang đi đại tiện.”
Lúc sắp đến một nơi, vị đệ tử này lớn tiếng kêu lên.
Bạch Vũ đang trốn ở bên trong nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì sợ đến vội vàng đứng dậy. Hắn ta đâu ngờ được lại tìm đến tận đây, có hơi tàn nhẫn quá rồi, cũng đã trốn tránh rồi cần gì phải lôi ta ra chứ.
Nói thật.
Đến lòng muốn chết Bạch Vũ cũng có rồi.
Nhìn trái nhìn phải.
Đã không còn chỗ nào có thể trốn, hắn ta chỉ đành kiên trì đến cùng, đẩy cửa đi ra, chạy đến bên cạnh nhà xí.
Vừa lúc hắn ta trốn vào trong chưa được bao lâu.
Chợt nghe thấy tiếng của Lâm Phàm.
“Bạch sư huynh có đây không?”
Lâm Phàm nhìn thấy nhà xí bên cạnh, đứng bên ngoài gọi.
“Có, Lâm sư đệ à? Bụng sư huynh có chút khó chịu, đang đi đại tiện, ngươi có chuyện gì không?” Tiếng của Bạch Vũ truyền ra từ trong nhà xí, thật sự hắn ta hết cách rồi.
Bị Lâm Phàm chặn hết tất cả đường đi.
Bất lực.
Thậm chí chỉ muốn chết quách cho xong.
Ngửi mùi trong nhà xí, không thể không nói, cái mùi kia thật sự rất kích thích. Chỗ này không phải chỗ ở của Bạch Vũ, hắn ta ở phía sau của Vũ Hoá phong, hàng năm có rất ít người qua lại đây. Nơi đây cũng không có ai quét dọn cho nên cái mùi kia tích luỹ tháng ngày, chắc chắn rất sảng khoái.
“Sư huynh bị táo bón sao?” Lâm Phàm hỏi.
Hắn cảm thấy chắc là như vậy, nếu không thì đâu có người nào đi đại tiện mà cần nhiều thời gian như vậy, quá giả tạo, quá là không thể.
“Đúng vậy.”
Bạch Vũ vừa chịu đựng mùi hương vừa đáp lời, hắn ta có thể làm gì đây, Lâm sư đệ chờ ở bên ngoài hoàn toàn chặn mất đường ra của hắn.
Lâm Phàm rất là bất lực, nếu có Khai Tắc Lộ* thì chuyện thật đơn giản nhưng điều khiến hắn càng không hiểu chính là tu vi của Bạch sư huynh cũng không kém, sao vẫn bị táo bón được?
*Khai Tắc Lộ là một phương thuốc phổ biến để điều trị táo bón.
Đây là chuyện rất kỳ lạ.
“Bạch sư huynh đừng nóng vội, hãy nghe theo sự chỉ dẫn của ta, hít sâu một hơi, nâng bờ mông lên, kìm lại rồi dùng thế nhanh như chớp bỗng chợt dùng sức mới có hiệu quả được.” Lâm Phàm truyền thụ kinh nghiệm lúc xưa cho Bạch Vũ.
Đệ tử bên cạnh bất đắc dĩ.
Hắn ta có thể hiểu được Bạch sư huynh đau khổ đến mức nào, xem tình hình hiện tại của Lâm Thánh tử rõ ràng không muốn rời đi, tiếp tục chờ ở chỗ này.
Nghĩ đến gian nhà xí này đã lâu ngày không quét dọn, Bạch sư huynh lại cứ phải ở trong đó, chắc chắn rất đau khổ. Trong lòng hắn ta sẽ rất buồn, sớm biết sẽ như thế, trước đây đã cho người quét sạch sẽ.
Bạch Vũ ở trong nhà xí, sắc mặt chợt đỏ bừng, hắn ta rất xấu hổ, từ sau khi trở thành Thánh tử đâu phải trải qua những chuyện thế này. Nhưng chẳng còn cách nào khác, hắn ta không muốn bị Lâm sư đệ mượn danh nghĩa tỷ thí đánh cho một trận tơi bời đâu.
Đến Tiêu Chấn sư huynh cũng bị đánh đến không xong.
Hắn ta lấy cái gì để luận bàn với Lâm sư đệ.
Đúng là quái vật.
Chương 615 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]