Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 616: CHƯƠNG 616: ĐÂY LÀ CÁCH CŨ Ở QUÊ CHÚNG TA

Hơn nữa còn không phải quái vật bình thường, hoàn toàn là gà chọi trong quái vật, điều này được công nhận, hắn đến Thiên Hoang thánh địa mới bao lâu?

Không chỉ trở thành Thánh tử.

Thậm chí còn trở thành Thánh tử mạnh nhất của Thánh địa, đúng là không thể không phục.

“Đa tạ Lâm sư đệ, cách này tốt thật.”

Bạch Vũ là bị buộc phải đến Lương Sơn*, đã không còn đường để quay đầu, chỉ có thể kiên trì trả lời Lâm Phàm.

*buộc phải đến Lương Sơn ý chỉ bị ép buộc phải làm điều không muốn.

Lâm Phàm nói: “Kỳ lạ? Bạch sư huynh, ngươi đừng nén không thả ra, lúc táo bón mà dùng sức cần phát ra um… ừ tiếng mới có hiệu quả.”

Bạch Vũ:…

Hắn ta đã hoang mang, rốt cuộc Lâm sư đệ là nhân tài từ đâu tới đây.

Đệ tử bên cạnh nén cười nhưng lại thấy đáng thương cho sư huynh nhiều hơn, sư huynh đúng là quá đáng thương, bị chặn trong nhà xí.

Bạch Vũ ở trong nhà xí nghe thấy những lời mà Lâm Phàm nói.

Trầm mặc trong chốc lát.

Hắn ta không phải người dễ tiếp thu cách này.

Ôi!

Quên đi.

Không cần nữa, luận bàn thì luận bàn, bị đánh thì bị đánh, nếu không thì còn cách nào đâu, thật là muốn nói như vậy với Lâm sư đệ. Hắn ta dùng sức phát ra âm thanh, không còn chút thể diện nào.

Đẩy cửa đi ra ngoài.

Sửa sang lại quần áo.

Biểu hiện giống như thật sự đi vệ sinh mà không phải trốn tránh ở trong đó. Mùi hương kia thật là tuyệt mỹ, đúng là người bình thường không thể chịu nổi.

Quá kích thích.

“Sư huynh, được chưa?” Lâm Phàm hỏi.

Bạch Vũ mỉm cười: “Được rồi, cách mà sư đệ nói tốt thật.”

“Tốt là được rồi, đây là cách xử lý ở quê hương của ta, có hiệu quả không tệ. Lần này sư đệ mạo muội đến đây chính là muốn luận bàn với sư huynh một trận.” Lâm Phàm nói.

Bạch Vũ mím môi, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lâm Phàm, thật ra hắn ta có rất nhiều lời muốn nói, chỉ là những lời này đều bị hắn ta chôn giấu thật sâu trong lòng, chưa từng mở lời.

Hắn ta nhìn ra.

Lâm sư đệ thật sự muốn luận bàn với hắn.

Không hề có ý đùa giỡn.

“Được.” Bạch Vũ đồng ý, cũng đã bình tĩnh, nếu như không thể nào tránh được thì chỉ có thể chấp nhận, đây chính là lựa chọn của hắn ta. Hắn ta là Thánh tử, ẩn nấp tránh né là hành động bình thường, trong tình huống hiện tại thôi cứ luận bàn cho đoàng hoàng chút vậy.

Qua tình hình của những người kia, hắn ta đã rất có kinh nghiệm, phất phất tay để các đệ tử rời đi, còn hắn ta dẫn Lâm Phàm đi vào nơi so tài. Nơi đó khép kín, chắc chắn có vách ngăn, đảm bảo sẽ không để cho người bên ngoài biết được tình hình bên trong.

Đệ tử dẫn Lâm Phàm tới rất muốn ở lại xem kết quả thế nào.

Đương nhiên.

Hắn ta biết kết quả.

Chỉ là muốn nhìn bộ dạng Thánh tử sư huynh nhà mình khi bị Lâm Thánh tử đánh, có phải là rất thảm không.

Dù sao cũng là nghe người khác nói, chưa từng thấy tận mắt.

Có điều, sao Bạch Vũ có thể cho hắn ta cơ hội như thế.

Xem cái gì.

Thánh tử nhà mình bị người khác đánh, thật sự đẹp đến thế sao?

Không một ai biết chuyện gì đã xảy ra trong trận chiến này, hắn ta thấy sau khi Lâm Thánh tử bước ra thì vẫn đứng đợi Thánh tử nhà mình nhưng hắn không đợi đến lúc Thánh tử đi ra.

Cứ như vậy mà biến mất.

Mãi đến lúc Thánh tử truyền âm cho hắn ta, trong khoảng thời gian này cần bế quan tu luyện, không cho phép bất cứ kẻ nào quấy rầy.

Hắn ta biết chắc chắn sư huynh đã bị thương.

Nếu không tuyệt đối sẽ không như vậy.

Giống như hắn ta nghĩ.

Bạch Vũ ở trong phòng bế quan, sờ mặt, khoé miệng hơi co giật, đúng là đau thấy mẹ luôn. Lâm sư đệ ra tay tàn nhẫn thật, đâu thể ra ngoài với cái bộ dạng này được, trước hết chỉ có thể bế quan để dưỡng thương.

“Ôi, đây đúng là tai hoạ của Thánh tử chúng ta mà.”

Xem tình hình của Lâm sư đệ, e là không đánh tất cả Thánh tử của thánh địa một trận thì việc này chắc chắn sẽ không xong.

Lâm Phàm lên Vũ Hoá phong.

Sau đó Bạch Vũ Thánh tử tuyên bố bế quan, việc này đã khiến một vài Thánh tử sư huynh chưa phải chịu thủ đoạn thâm độc của Lâm Phàm mang lòng hốt hoảng.

Hận lại không hận được.

Lâm Phàm sư đệ người ta đến để so tài.

Không phải cố ý đến quấy rối.

Một vài Thánh tử sau khi biết được chuyện này.

Bọn họ không hề nghĩ ngợi, quyết định thu dọn đồ đạc, đi ra ngoài để tránh đầu sóng ngọn gió.

“Lâm Thánh tử, khoảng thời gian trước sư huynh nhà ta đã đi xa rồi.”

“Lâm Thánh tử, sư huynh nhà ta về quê rồi.”

Sau khi chuyện Lâm Phàm không ngừng khiêu chiến các Thánh tử ở khắp nơi được truyền ra ngoài, hành trình sau đó trở nên không mấy suôn sẻ.

“Lại không có đây?”

Lâm Phàm bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Có thể làm gì?

Hắn biết hành động của mình đã khiến không ít Thánh tử cảm thấy sợ, cuối cùng chọn cách bỏ chạy để tránh tình trạng bị đánh.

U Tử phong!

Tiểu lão đầu nhìn Lâm Phàm trở về, mặc dù khoảng thời gian này lão luôn ở lại đây nhưng vẫn có thể biết được rốt cuộc những Thánh tử kia của thánh địa đang trong nước sôi lửa bỏng cỡ nào.

Thật là làm người nghe đau lòng.

Người hóng chuyện rơi lệ.

Mẹ nó, quá là thê thảm.

Điều đáng sợ hơn là các vị cấp cao của thánh địa lại còn mặc kệ không quản, hoàn toàn buông thả, rốt cuộc ai là con ruột nhìn cái là biết, đúng là có chỗ dựa tốt, muốn làm gì thì làm.

Trở về phòng.

Lâm Phàm khoanh chân cảm nhận được thay đổi trong cơ thể, qua sự cố gắng trong khoảng thời gian này, chiến tâm đã nâng cấp lên rất nhiều, cũng không biết cường hãn hơn bao nhiêu so với lúc mới bắt đầu ngưng tụ.

Luồng chiến ý kia, luồng sức mạnh kia đột nhiên tăng mạnh.

Trái tim đó bị đường cong thần bí quấn quanh, tựa như đường cong chịu sự dẫn dắt, lan tràn ra khắp toàn thân, ăn sâu bén rễ, hình thành một loại liên lạc.

Có thể cảm nhận được sức mạnh ngập tràn ẩn chứa trong đó.

Đây chính là tác dụng kỳ diệu của《Chiến Thiên Đấu Địa Pháp》.

Hắn không biết tu luyện đến cảnh giới cao hơn thì sẽ có thay đổi gì.

Với thực lực của bản thân bây giờ, hắn có hơi mông lung, rõ ràng chỉ là Quy Nguyên tầng hai nhưng lực chiến vô song, đừng so sánh Quy Nguyên cảnh với hắn, người có loại cảnh giới này, đến bao nhiêu đánh bất nhiêu, hoàn toàn tựa như bóp chết một con kiến.

Chương 616 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!