Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 619: CHƯƠNG 619: TRẺ CON CÓ THỂ NHẮM MẮT RỒI (2)

"Không quan trọng chúng nuôi cái gì, bọn chúng chết chắc rồi, Vạn Độc môn không cần tồn tại." Sát ý của Lâm Phàm sôi trào, vô cùng nồng nặc, Trần Uyên ở bên cạnh cảm nhận được luồng sát ý này thì rùng mình.

Trần Uyên biết rõ Lâm sư đệ ghét ác như thù nhưng hắn ta biết Lâm sư đệ vốn cũng không phải là người nương tay, giết người cũng nhiều vô cùng, mà cái 'ác' mà Lâm sư đệ chán ghét chính là hành vi của đám người trước mắt.

Từ từ chạm đất, Lâm Phàm buông đứa bé ra, đứa bé lập tức chạy đến chỗ người đàn ông vạm vỡ: "Cha…"

Mà ngay lúc này, một đệ tử Vạn Độc môn nổi giận, hung hãn ra tay, muốn đánh chết đứa nhỏ này, nhưng ngay trong giây phút gã ta ra tay, một cỗ uy thế kinh khủng đánh tới, ép hắn không thể động đậy.

Cơ thể gã ta giống như bị một ngọn núi lớn đè lên, mồ hôi lạnh túa ra.

Gã ta muốn vùng vẫy thoát khỏi tình huống này nhưng sức không đủ, mồ hôi trên trán nhỏ xuống. Ngay khi gã ta muốn gào lên giận dữ thì một áp lực kinh khủng mạnh mẽ áp chế thân thể của gã.

Xoạt xoạt!

Cơ thể của gã ta như chìm sâu mấy ngàn mét, vạn mét dưới biển, áp lực cực lớn ép gã ta biến dạng, nội tạng, xương cốt phát ra tiếng rắc rắc, trực tiếp vỡ vụn.

Rầm!

Đệ tử Vạn Độc môn này tê liệt ngã xuống đất, cả người mềm nhũn giống như một đống bùn nhão.

Lâm Phàm dùng thủ đoạn như thế trấn áp các đệ tử còn lại của Vạn Độc môn.

Hai người xuất hiện trước mắt này chắc chắn không phải người bình thường.

"Các ngươi là ai? Bọn ta là đệ tử Vạn Độc môn." Một đệ tử tự giới thiệu.

Lâm Phàm híp mắt, khóe miệng lộ ra ý cười.

"Cũng tốt, vậy bắt đầu diệt môn từ các ngươi đi."

"Cảnh tượng tiếp theo, có lẽ có phần không quá làm người ta thích ứng."

"Trẻ con có thể nhắm mắt rồi."

Trần Uyên biết cảnh tiếp theo sẽ rất tàn nhẫn.

Quả nhiên.

Bước chân Lâm Phàm giẫm mạnh, kéo ra một dư ảnh, trong nháy mắt không thể nào thấy rõ động tác của Lâm sư đệ bằng mắt thường. Nhưng hắn ta biết rằng mấy vị đệ tử của Vạn Độc môn đã kết thúc hành trình tu luyện của bọn họ.

Có thể vui sướng nói lời tạm biệt với thế giới này.

Ầm!

Ầm!

Tiếng đấm vào thịt nặng nề truyền đến.

Trần Uyên nhìn kết cục của đệ tử Vạn Độc môn, bị Lâm sư đệ bắt được, vẻn vẹn một quyền đã bị đánh cho cơ thể sụp đổ, rõ ràng có thể giải quyết bằng động tác rất tao nhã.

Nhưng chẳng hiểu tại sao, Lâm sư đệ vẫn luôn thích cách chiến đấu này.

Rất khó hiểu, nghĩ không ra.

Những người bình thường mà Vạn Độc môn định chuyển đến đầm lầy đen nhằm nuôi dưỡng một sự tồn tại thần bí nào đó, họ trợn to mắt rồi phản ứng lại, phấn khích hoan hô.

Bọn họ đã được giải cứu.

“Đa tạ, đa tạ…”

Đứa con được cứu, vị đại hán kia cảm động đến rơi nước mắt, tiếc là không thể làm trâu làm ngựa cho Lâm Phàm. Nhưng hắn ta biết cách báo đáp này không tiện nói ra.

Nếu như đối phương thật sự thu nhận hắn ta.

Vậy thì hắn ta không phải đang báo ơn mà là một loại lợi ích, rõ ràng người ta cứu được ngươi, sao còn có thể chiếm lợi từ người ta chứ.

Đây là lòng tốt của người nông dân.

“Ừ, ta hỏi các ngươi, trong Vạn Độc môn còn có những người giống các ngươi không?”

Hắn phải hỏi rõ.

Nếu không một khi mở ra chiêu thức lớn thì cảnh tượng này có hơi đáng sợ, đến lúc ấy liên luỵ đến người vô tội, cũng không phải điều mà hắn muốn thấy.

“Có, còn rất nhiều, đều là do bọn chúng bắt cóc từ các nơi đến.” Đại hán vội vàng nói.

Hắn ta phải nói tình hình thật cho đối phương biết.

Mới có thể cứu được nhiều người hơn.

“Biết họ bị giam giữ ở nơi nào không?”

“Biết.”

“Được, nếu như ngươi không thấy sợ, có thể dẫn bọn ta qua đó.” Lâm Phàm nói.

Dẫn theo người vẫn tốt hơn.

Đối với hắn, chỉ cần biết những dân chúng kia bị giam giữ đâu là có thể buông tay buông chân đánh một trận lớn ác liệt.

Nhìn những người bình thường đáng thương ở trước mặt này.

Từ trong ánh mắt của bọn họ, ý nghĩ tiêu diệt Vạn Độc môn của hắn càng thêm kiên định, dù ai đến nói giúp cũng không được.

“Sư huynh, đợi lát nữa phiền ngươi xem một chút.” Lâm Phàm nói khẽ.

Trần Uyên gật đầu, đồng ý chuyện này. Hắn ta ngẩng đầu nhìn về Vạn Độc môn như ẩn như hiện ở phương xa, trong lòng mặc niệm cho môn phái này mấy giây, bất hạnh cho các ngươi, e là còn chẳng biết nguy hiểm đã lặng lẽ đến rồi.

Cũng là do các ngươi tự mình gây nghiệt.

Đang êm đẹp đừng nên chọc vào Lâm sư đệ này của ta làm gì, ta cũng đã quên chuyện muốn tiêu diệt các ngươi. Sao mà ngờ được Lâm sư đệ lại nhớ rõ, tại lúc thực lực đột nhiên tăng mạnh, có tiến bộ rất lớn, lập tức chuẩn bị đến dọn dẹp các ngươi.

Coi như các ngươi không may.

Trong bóng tối.

Tiểu lão đầu quan sát tình hình xung quanh, lúc này bên trong đầm lầy đen có sinh vật đáng sợ. Chắc là đồ chơi mà Vạn Độc môn nuôi, chỉ là nơi này có độc tính rất mạnh, cực kỳ nguy hiểm. Dù là lão, lão cũng không muốn liều lĩnh xông vào bên trong.

Lâm Phàm muốn diệt Vạn Độc môn, e là sẽ có chút khó khăn.

Cũng không phải vì Vạn Độc môn có bao nhiêu cao thủ hay có một vị cổ xưa tồn tại mà là Vạn Độc môn ở gần khu đầm lầy này, hiển nhiên có mánh khoé, muốn nói không có mánh khoé e là rất khó khiến người ta tin tưởng.

Vạn Độc môn, cổng sơn môn.

Nơi này là Độc môn chân chính, cho dù là đồng môn, giữa hai bên đều phải cẩn thận. Người ở đây hành động có hơi kỳ quặc, nói không chừng một giây trước còn cười toe toét với ngươi, một giây sau đã trực tiếp muốn mạng nhỏ của ngươi.

Lúc này, một vị đệ tử canh giữ tại cổng sơn môn.

Với hắn ta, chuyện kiểu này thật sự rất buồn tẻ, điều khiến hắn mong đợi duy nhất chính là trong lúc canh giữ ở đây, chỉ cần có người đến là có thể vươn tay ra, chọc ngón tay yêu cầu phí lên núi của đối phương.

Tiếc là bình thường có thể có bao nhiêu người sẽ đến Vạn Độc môn.

Dù sao tính chất của Vạn Độc môn cũng đã xua tan suy nghĩ của rất nhiều người. Cho dù đến Vạn Độc môn học nghệ, một khi trên người đối phương có đồ tốt gì gây nên sự chú ý.

May mắn một chút, trái lại có thể được như mong muốn, thành công trở thành đệ tử của Vạn Độc môn.

Chương 619 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!