Nếu xui xẻo… Chắc chắn là âm thầm xử lý, vơ vét đồ tốt trên người đối phương.
Lúc này.
Hắn ta nhìn thấy một nhóm người đi về phía này.
Trong lòng mừng rỡ.
Nghĩ cái gì là cái đó đến.
Thật sự rất tốt.
Nhưng hắn ta nhanh chóng phát hiện tình hình có gì đó không ổn. Trong nhóm người kia, đa số đều giống như những mồi thịt trước đó đã rời khỏi sơn môn để đưa đến đầm lầy đen.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Hắn ta có chút không hiểu cho lắm.
Giữ bình tĩnh, chuẩn bị chờ lúc đối phương đến gần để nhìn cho kỹ.
Rất nhanh.
Lâm Phàm dẫn một nhóm người đi đến trước mặt hắn ta, ngẩng đầu nhìn môn bài.
Ba chữ lớn Vạn Độc môn được sơn vàng rất loá mắt, tuy rằng treo lủng lẳng nhưng làm cho người ta cảm thấy hơi u ám.
“Các ngươi là ai?”
Ngay sau đó.
Hắn ta có thể xác định những người đi theo phía sau chính là những người mà lúc trước Vạn Độc môn bọn chúng bắt đến. Hắn ta không khỏi biến sắc, chỉ vào Lâm Phàm nói: “Ngươi dẫn bọn chúng về đây làm gì? Người trông coi của chúng đâu?”
Đã phát hiện ra có vấn đề.
Rất là không đúng.
Hắn ta chưa từng nhìn thấy Lâm Phàm và Trần Uyên, có thể xác định hai người trước mặt này chắc chắn không phải đến từ Vạn Độc môn của chúng.
“Nhanh chóng thông báo cho môn chủ các ngươi, nói là người hành hiệp trượng nghĩa, chuyên làm ra thảm kịch diệt môn, Lâm Phàm Lâm đại gia tới đây.” Lâm Phàm nói.
Nghe thấy lời này, đệ tử canh giữ sơn môn hơi biến sắc, vẻ mặt không bình tĩnh, cau mày. Hắn ta muốn tức giận quát to rằng đối phương không biết trời cao đất rộng, thế mà đến đây càn rỡ.
Nhưng hai người trước mặt này mang lại cho hắn ta một cảm giác không bình thường.
Hắn ta không liều lĩnh ra tay.
Mà nhanh chóng quay người chạy vào trong sơn môn, gặp phải chuyện kiểu này, chắc chắn là để cho những cường giả trong sơn môn kia đối phó.
Nhỡ đâu đối phương là cường giả, bản thân chủ động đá lên thì chẳng phải đá vào tấm sắt sao, lúc đó hối hận cũng không kịp.
Bởi vậy dứt khoát rút lui.
Không cần nghĩ.
Trần Uyên hít một hơi sâu, trong lòng có hơi nghiêm túc, lần đầu đến diệt môn nói thật hắn ta có chút căng thẳng, trước kia chưa từng trải qua chuyện như vậy.
Nếu như không phải Lâm sư đệ kéo theo hắn ta đến đây.
E rằng cả đời này của hắn ta cũng không trả qua chuyện thế này.
Nhóm người bình thường đi theo phía sau Lâm Phàm đều rất căng thẳng. Nơi này mang lại cho bọn họ sự sợ hãi, là quá khứ khó mà tưởng tượng của họ, đã ăn sâu bén rễ từ lâu.
“Người ở đâu?” Lâm Phàm hỏi.
Đại hán chỉ về nơi xa nói: “Đằng sau đó, bên đó có một toà địa lao rất lớn, mọi người đều bị giam ở đó. Có rất nhiều người bị dùng để thử độc, từ lâu đã thảm thương không nỡ nhìn, coi như chúng ta may mắn, có thể giữ được sự bình thường mà đi đến đầm lầy đen. Bọn họ không may mắn được như chúng ta.”
“Ừ, hiểu rồi.”
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn, hai mắt bùng cháy lên Nhân Quả Chi Hoả, thực sự thấy được vài thứ mà người thường không thấy được. Đó là một tuyến nhân quả, vẫn luôn kết nối với Vạn Độc môn.
Đây chính là một loại nhân quả.
Đại hán nói không sai.
Tuyến nhân quả bên kia dày đặc như thế, xem ra thật sự giam giữ rất nhiều người.
Mà điều khiến Lâm Phàm hơi kinh ngạc chính là thậm chí có một tuyến nhân quả vẫn luôn kết nối với hắn, rất kỳ diệu, rất thần kỳ. Hắn suy ngẫm, chẳng lẽ là chứng minh rằng hắn có liên hệ với những người bị giam giữ kia sao.
Cơ hội để bọn họ có thể sống sót là ở phía mình.
“Thật là kỳ diệu.”
Trần Uyên lặng lẽ đến bên cạnh Lâm Phàm, “Sư đệ, ngươi sao vậy?”
Hắn ta thấy sư đệ ngây người còn tưởng rằng dường như có phát hiện đáng sợ gì đó. Đúng là thực lực của hắn ta không tệ nhưng nếu khiến cho Lâm sư đệ cảm thấy sợ hãi thì trên cơ bản đó không phải thứ mà hắn ta có thể kiểm soát.
“Không có gì, chỉ là nghĩ đến Vạn Độc môn sắp biến mất trong dòng chảy lịch sử, có chút cảm thán thôi.” Lâm Phàm nói.
Trần Uyên không phản bác được, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì mới tốt.
Chỉ có thể nói…
Sư đệ, ngươi thật là lợi hại.
Không ngờ trong lúc vô tình lại để ngươi thể hiện ra mình ngầu.
“Đứng lại, các ngươi là ai?”
Phía trước, có mấy bóng dáng nhanh chóng đánh úp lại, tên cầm đầu chính là một nam tử, vẻ mặt gã âm trầm, ánh mắt u tối nhìn chòng chọc vào Lâm Phàm, theo sau gã là mấy tên đệ tử, bắt chước y chang phong thái của gã.
“Hắn là Mạnh Trướng, đại sư huynh của Vạn Độc môn, rất nhiều người của chúng ta đều chết thảm trong tay hắn, chuyên môn của hắn là dùng người để tu luyện tuyệt học.” Đại hán nhìn người nọ, rùng mình một cái, dường như rất e sợ.
Phản ứng này đương nhiên là không thoát khỏi tầm mắt của Lâm Phàm.
Trong lòng hắn hiểu ra.
Xem chừng kẻ mang tên Mạnh Trướng này, tên khốn ấy đã gây ra bóng ma tâm lý rất lớn, nếu thủ đoạn của gã không quá tàn nhẫn, e rằng cũng sẽ không gây hậu quả đáng sợ đến vậy.
Lâm Phàm nhìn đối phương, cười nói: “Tới diệt môn.”
“Ha ha, mạnh miệng thật đó, chỉ một đám tạp nham này của các ngươi mà cũng dám tới Vạn Độc môn làm càn?” Mạnh Trướng tức giận quát lớn, gã thân là đại sư huynh của Vạn Độc môn, từng gặp qua rất nhiều tên hách dịch ngang tàn, nhưng gã chưa thấy ai kiêu ngạo đến thế.
“Có phải đám tạp nham hay không đợi lát nữa ngươi sẽ biết, cách thức tu luyện của Vạn Độc môn các ngươi quá tàn ác, trước kia không ai đối phó các ngươi là do các ngươi ăn may thôi, nhưng hôm nay các ngươi đã bị ta bắt được, cũng đừng hòng sống sót.” Lâm Phàm thản nhiên tuyên bố.
Ánh mắt hắn hết sức bình tĩnh, không hề coi đối phương ra gì.
Đối với hắn mà nói.
Thực lực của đối phương quá yếu.
Cho dù gã là đại sư huynh Vạn Độc môn, có thể tiếp cận với tuyệt học của Vạn Độc môn, nhưng chung quy thì sức lực này vẫn còn kém lắm, chẳng lẽ tuyệt học mà gã tu luyện còn có thể mạnh hơn《 Trấn Long Kinh 》 và 《 Chiến Thiên Đấu Địa Pháp 》của hắn sao?
Chuyện này đương nhiên là không có cửa.
Độ chênh lệch giữa hai người khác nhau như một trời một vực.
“Rốt cuộc ngươi là ai?” Mạnh Trướng nghiêm túc, gã biết đối phương tất nhiên là đã có chuẩn bị mới đến, chỉ dựa vào những người này mà đòi tiêu diệt Vạn Độc môn, không phải hắn ngốc, thì là đã có chuẩn bị.
Chương 620 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]