Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 621: CHƯƠNG 621: LÒNG TỰ TIN QUÁ LỚN

Nhưng hiện tại ít thằng nào ngu lắm, rất khó có khả năng như vậy.

Vậy khả năng duy nhất có thể giải thích được chính là đối phương thật sự đã chuẩn bị trước khi đến.

“Thiên Hoang thánh địa, Lâm Phàm.” Lâm Phàm từ tốn đáp.

Hắn tu luyện Thiên Yểm thuật, cũng không phải để dùng đi lén lút diệt tông, mà chủ yếu là dùng để rèn luyện, hãm hại lừa gạt, làm những việc hơi ảnh hưởng đến danh tiếng của bản thân.

Nhưng bây giờ hắn tiêu diệt một Vạn Độc môn độc ác như vậy, đâu cần phải khiêm tốn làm gì.

“Sao chứ?”

Ngay khi Mãnh Trướng nghe thấy tên đối phương.

Mặt gã biến sắc.

Kinh ngạc tột độ.

Gã là biết Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa, dạo gần đây, lực lượng phía đông đột nhiên xuất hiện một thiên kiêu mới, trấn áp dòng huyết mạch sót lại của Thiên Tôn, Tần Trăn.

Trấn áp cả Khuê Dương của Thiên Yêu tộc.

Tiếng tăm lan truyền khắp Thần Võ giới.

Không ngờ tên trước mắt này lại chính là hắn.

Nếu nhìn kỹ.

Có lẽ gã đã sớm nhận ra, nhan sắc và mị lực của đối phương, đúng thật là độc nhất vô nhị, hiếm ai có thể sánh bằng.

Lúc này, sắc mặt Mạnh Trướng không tính là dễ coi.

Gã không ngờ thánh tử Lâm Phàm tiếng tăm lẫy lừng của Thiên Hoang thánh địa thế mà lại xuất hiện ở Vạn Độc môn.

Quả nhiên.

Sau khi nghe thấy Lâm Phàm báo cáo tên tuổi, rất nhiều đệ tử Vạn Độc môn đều ồ lên nguyên tràn, tuy bọn chúng chưa từng nhìn thấy gương mặt thật của Lâm Phàm, nhưng tất cả đều đã từng nghe qua về danh tiếng của hắn.

Vài tên đệ tử Vạn Độc môn dứt khoát lùi về sau.

Bọn chúng thật sự đã bị dọa khiếp vía.

Danh tiếng đồn đãi bên ngoài của hắn, ai mà không sợ hãi.

Có ai có thể không hốt hoảng chứ?

Mạnh Trướng nói với vẻ mặt nghiêm trọng: “Hình như Vạn Độc môn chúng ta chưa từng đắc tội với ngươi, cũng chẳng đắc tội với Thiên Hoang thánh địa.”

“Phải, quả thật là chưa từng đắc tội, nhưng Vạn Độc môn các ngươi lại dính líu tới vài chuyện làm ta ngứa mắt, cho nên không phải các ngươi gây thù với ta, mà bởi vì ta muốn chuốc oán với Vạn Độc môn các ngươi.” Biểu cảm Lâm Phàm vô cùng dửng dưng, không có quá nhiều biến hóa, tựa như đang nói một việc thật đơn giản.

“Đây cũng gọi là nguyên nhân à? Ngươi muốn huỷ diệt Vạn Độc môn, không phải quá ngang ngược rồi chứ?”

Lâm Phàm cười lên tiếng: “Có lẽ ngươi cho rằng lý do của ta rất nực cười, vậy thì ta nói trắng ra luôn, chính là cá lớn nuốt cá bé, ta thấy các ngươi chướng mắt, nên muốn tiêu diệt thôi, lý do này hẳn là có thể khiến ngươi thản nhiên tiếp nhận rồi nhỉ?”

Yên ắng!

Mọi thứ đều có vẻ cực kì yên lặng.

Các đệ tử Vạn Độc môn hít thở thật nhịp nhàng, đều đã bị lời nói của Lâm Phàm làm cho kinh động.

Có đệ tử vẻ mặt âm trầm đáng sợ.

Có đệ tử thì sắc mặt lại rất khó coi, hết sức khó chịu với hành vi của Lâm Phàm, hận không thể dẫm nát đầu hắn, để đối phương biết rằng, kẻ dám to gan đến Vạn Độc môn làm càn rốt cuộc sẽ có kết cục thế nào.

Nhưng cũng có đệ tử có vẻ rất sợ hãi, dù sao thì thanh danh bên ngoài của Lâm Phàm, có thể nói là thiên kiêu trong thiên kiêu, khủng bố cực kì.

Hai tay Mạnh Trướng siết chặt, trong lòng phẫn nộ, cảm giác bị người sỉ nhục trước mặt mọi người thật là không thể chịu đựng nổi.

“Được, nếu đã như vậy, thế thì tới đây, người ta đồn rằng ngươi rất lợi hại, trấn áp người người, nhưng theo ta thấy, kẻ chưa qua tay Mạnh Trướng ta, đều chẳng ra giống ôn gì, để ta xem thử ngươi có thể mạnh tới cỡ nào.”

Mạnh Trướng chuẩn bị động thủ với Lâm Phàm.

Tuy tiếng tăm của đối phương vang dội, nhưng trong lòng gã lại không phục, cái gì mà thiên kiêu trong thiên kiêu, cái gì mà trấn áp dòng huyết mạch Thiên Tôn Tần Trăn.

Cũng chẳng biết lòi đâu ra.

Mạnh Trướng gã tu luyện tuyệt học Độc Công, giết người vô hình, tự nhận là có thể ngang cơ với mọi thiên kiêu trong thiên hạ.

Dù đối phương là người của Thiên Hoang thánh địa thì đã sao?

Hắn chủ động tìm đến đây khiêu khích mà.

Giết có sao đâu.

Theo lời nói của Mạnh Trướng, lòng tin của các đệ tử Vạn Độc môn cũng tăng vọt, hò hét hô to.

“Đại sư huynh, dẫm chết hắn đi, cho hắn biết Vạn Độc môn chúng ta cũng không phải loại dễ chọc vào.”

“Đúng vậy, cho dù hắn là người của Thiên Hoang thánh địa thì sao nào, đại sư huynh của chúng ta cũng không phải dễ chọc, tu hành Độc kinh lại càng vô địch thiên hạ.”

“Ta sớm đã thấy hắn chướng mắt, thế lực khủng thì đã sao, cũng đâu phải hắn lợi hại, hắn trấn áp Tần Trăn thì thế nào, đúng rồi, Tần Trăn là ai vậy?”

“Tên ôn dịch đó chính là dòng huyết mạch Thiên Tôn gì đó, ta không quen, hắn ta cũng giống với tên oắt này, đều tự dưng xuất hiện, trước kia chưa từng tồn tại.”

Một đám đệ tử xung quanh nói chuyện với nhau, theo sự tự tin của Mạnh Trướng, niềm tin của bọn họ cũng tăng vèo, đã đạt lên tới một độ cao mới.

Dù sao thì đại sư huynh cũng anh dũng như thế.

Bọn họ thân là sư đệ, mắc gì phải sợ hãi.

Chỉ là khi vài nữ đệ tử bôi son xanh lục trong nhóm đệ tử Vạn Độc môn nhìn thấy Lâm Phàm, xuân tâm nhộn nhạo, sớm đã muốn hung hăng chà đạp Lâm Phàm dưới háng.

Một số nữ đệ tử tu hành đến mức trở nên biến thái, đã sớm trống mái khó phân, chỉ thích hưởng thụ loại cực lạc này.

Trần Uyên đứng bên cạnh Lâm Phàm, mắt thấy đệ tử Vạn Độc môn từng người đều hết sức tự tin, từng người một trở nên điên cuồng, đúng là cạn lời, thậm chí hắn ta còn chẳng biết dùng lời lẽ nào để diễn tả.

Thật sự là khá khùng.

Khiến hắn ta hoàn toàn nín lặng.

Các ngươi thật sự là không có đầu óc, hay giả bộ không có não, quên đi, chẳng thèm nhiều lời, cứ coi đại sư huynh các ngươi biểu diễn đi.

Nhưng vào lúc này.

Mạnh Trướng động, ngang nhiên ra tay, thủ đoạn sắc bén tột cùng, hoàn toàn không để Lâm Phàm có bất kì cơ hội nào để chuẩn bị.

“Chịu chết đi.”

Sau khi gã gầm lên một tiếng, Lâm Phàm chỉ thấy gã đột ngột vung tay áo lên, một chiếc tháp ba chân màu đen hiện ra, trên hắc đỉnh này còn có đính các loại độc vật chứa độc tính cực mạnh.

Độc vật chen chúc chui ra từ trong độc đỉnh.

Tiếng sột soạt vang không ngừng.

Dường như có món đồ đáng sợ nào đó đang được ẩn chứa trong những độc vật này.

“Đây là Vạn Độc Đỉnh của đại sư huynh, cuối cùng ta cũng được chiếm ngưỡng một lần rồi.”

“Quả là bá đạo, chỉ cảm nhận luồng khí thế này thôi, ta đã có cảm giác không rét mà run rồi.”

“Mạnh dữ.”

Các đệ tử Vạn Độc môn đều tràn ngập niềm tin đối với đại sư huynh.

Trái lại thì bên cạnh Lâm Phàm.

Trần Uyên lại bình tĩnh đứng đó, móc ráy tai, hoàn toàn không coi một màn trước mắt ra gì.

Chương 621 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!