Sau khi Mạnh Trướng tế hắc đỉnh ra, một bầu không khí âm trầm quái dị đáng sợ bao trùm lên tất cả mọi người.
Vị đại hán đứng cạnh Lâm Phàm run lên bần bật, đồng tử hắn ta dãn ra, hình như là đang nhớ đến chuyện gì đó vô cùng ghê sợ, lúc trước hắn ta đã từng nhìn thấy hắc đỉnh này rồi.
Có lẽ vốn dĩ hắn ta sớm đã đi chầu trời.
Nhưng nhờ tốt số, hắn ta đã tránh được một kiếp nạn, có rất nhiều người cũng bị bắt tới giống hắn ta, nhưng bọn họ đều đã bị Mạnh Trướng hút vào đỉnh, trở thành thức ăn cho những con độc trùng trong đó.
Quá khủng khiếp, quá ghê rợn, loại chuyện này thật sự có thể hù chết người.
Hiện giờ hắn ta lại nhìn thấy một màn khủng bố như vậy, sao có thể không sợ hãi, không hoảng loạn.
Vù vù!
Tiếng động quái dị truyền đến.
Lâm Phàm lập tức thấy hắc đỉnh lơ lửng trên không trung, miệng đỉnh trút ngược xuống, độc trùng ồ ạt bò ra từ bên trong, có con rết đen thùi toàn thân, cũng có con bò cạp đen như mực, có cả con linh xà toàn thân đỏ sậm, những thứ đó đều là độc vật nổi danh trong Thần Võ giới.
Trải qua sự bồi dưỡng, độc tính không biết đã tăng vọt gấp bao nhiêu lần.
“Chỉ có bấy nhiêu?”
Lâm Phàm nhíu mày, ngược lại hơi xem thường kĩ năng của đối phương, lúc nhìn thấy đối phương tế ra hắc đỉnh, hắn còn tưởng sẽ có loại thủ đoạn kinh thiên động địa nào ghê gớm lắm, nhưng ai ngờ đâu, thế mà lại chỉ có một đám bò sát nhỏ bé xuất hiện, ngoại trừ số lượng xem như tạm ổn ra, những điểm khác đều chẳng ra cái thá gì.
Đám độc trùng này có được linh tính, dưới sự chỉ huy của Mạnh Trướng, chúng chen chúc tới, vọt về phía Lâm Phàm.
“Chỉ là vài con rệp hèn mọn nhỏ nhoi mà cũng dám làm càn ư?”
Lâm Phàm bước lên trước một bước, rồi không di chuyển tiếp, mà chỉ có hư ảnh Thiên Long quấn quanh người, một luồng hơi thở oai hùng của Thiên Long trút xuống, trực tiếp bao phủ lên đàn độc trùng kia.
Dưới sự chèn ép của hơi thở Thiên Long.
Độc trùng đang ồ ạt bò ra bị dọa cho sợ, dừng chân không bước, chẳng dám tiếp tục đi lên.
Trần Uyên thật sự bội phục kĩ năng của Lâm sư đệ, quả nhiên là rất phi phàm, nếu để hắn ta đối phó với cảnh tượng trước mắt này, cũng chỉ có thể dùng hết sức mạnh để đánh chết đám lúc nhúc kia.
Chứ nhất định là không thể làm được loại việc chỉ dựa vào khí thế mà đã ngăn được đàn độc trùng như Lâm Phàm.
Hơi thở Thiên Long của Lâm Phàm càng đáng sợ.
Bầy độc trùng lại càng thêm sợ hãi, chúng điên cuồng chạy về lại hắc đỉnh, muốn vào trong né tránh.
Các đệ tử Vạn Độc môn há hốc miệng, không thể tin được một màn trước mắt.
Những độc vật này đều là được đại sư huynh tỉ mỉ lựa chọn, mỗi một con đều có độc tính và thực lực siêu mạnh, nếu đại sư huynh muốn giết bọn họ, căn bản là không cần sử dụng nhiều độc vật đến vậy.
Chỉ cần một con là có thể đưa bọn họ đi bán muối rồi.
Nhưng hiện tại đại sư huynh thả nhiều độc trùng đến thế, hơn nữa đối phương cũng chưa làm gì.
Thế mà trái lại đám độc trùng này lại hốt hoảng muốn bỏ trốn.
Sắc mặt Mạnh Trướng hết sức âm trầm, đôi tay thi triển thủ ấn, thúc giục hắc đỉnh, một vũng máu tanh hôi xộc ra từ hắc đỉnh, tưới lên vô số độc trùng.
Vũng máu tanh hôi đó đặc sệt, vô số độc trùng bị bao vây, cựa quậy, dần dần, vũng máu phồng lên, dường như có thứ gì đó muốn xuất hiện.
Chỉ khoảng nửa khắc.
Trùng người được tạo ra từ máu và vô số độc trùng xuất hiện.
“Thật ghê tởm.”
Trần Uyên chịu không nổi tuyệt học của Vạn Độc môn, ôi mẹ ơi quá ớn, nếu trong thánh địa có người tu luyện tuyệt học ghê tởm như vậy, đời này hắn ta vĩnh viễn sẽ không dây vào.
Chỉ sợ ngày nào đó đang ăn cơm, bản thân vừa cúi đầu, đã phát hiện trong đồ ăn xuất hiện côn trùng.
Lúc này.
Trùng người há mồm gào rống, sóng âm bùng nổ, đinh tai nhức óc, tiếng gào chấn động lòng người, thế nên các đệ tử Vạn Độc môn cũng đều cảm thấy cực kì hốt hoảng, nhưng lại càng có loại cảm giác hưng phấn nhiều hơn.
Thủ đoạn của đại sư huynh nhiều vô số kể, trùng người là một trong số đó.
“Sư đệ, ta thấy nên nhanh lên đi, đám sâu quái này quá mắc ói.” Trần Uyên lên tiếng, hắn ta muốn chủ động ra tay, tiêu diệt trùng người, thứ quỉ quái này xuất hiện trước mắt, thật sự là quá buồn nôn.
“Biết rồi.”
Lâm Phàm trả lời, hắn cũng cảm thấy hơi ghê tởm, sau đó hắn nói với Mạnh trướng: “Đây là thủ đoạn mạnh nhất của ngươi sao?”
“Ngươi có ý gì?”
Mạnh Trướng tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra nội tâm lại hơi hoảng loạn, dù sao thì người mà hắn đối mặt cũng là thiên kiêu rất có uy vọng ở Thần Võ giới.
Gã biết mình không có khả năng thắng.
Nhưng sự tự tin luôn giúp gã nghĩ rằng mình chưa chắc sẽ thua, mọi người đều là người trẻ tuổi, dựa vào đâu mà ta lại không bằng ngươi, hơn nữa gã cũng rất có lòng tin với tuyệt học tu luyện của mình.
Từ nhỏ gã đã có cảm giác thân thuộc với các loại độc trùng, đây là biệt tài mà người khác không có, ngay cả các trưởng bối của Vạn Độc môn cũng nói gã trời sinh đã là một loại độc, tuyệt đối có thể dẫn dắt Vạn Độc môn nghênh ngang trong Thần Võ giới.
Được khen suốt khoảng thời gian dài.
Suy nghĩ của gã sớm đã thầm xảy ra sự biến hóa.
Đúng vậy, đó chính là lòng tự tin.
“Không có gì, buổi trình diễn của ngươi đến lúc hạ màn rồi.”
Vừa dứt lời.
Chân mày Lâm Phàm chau lại, ra quyền trong chớp mắt, quyền thế cực mạnh, đâm thẳng lên trời cao, hắn còn chưa chạm vào trùng người, trùng người đã bị quyền kình phá hủy, nó rên lên một tiếng, sau đó hóa thành một vũng nước đen vương vãi đầy đất.
Quyền kình vẫn chưa tiêu tán, tiếp tục xỏ xuyên qua, Mạnh Trướng đứng từ xa mà còn cảm nhận được luồng uy thế này, mặt gã dần trở nên méo mó, tay chân lạnh toát, đã bị đối phương khóa trụ, ngay trong lúc này, gã mới phát hiện, độ chênh lệch giữa mình và đối phương, thật sự là quá lớn.
Toàn thân gã đều không thể nhúc nhích.
“Không… Ta không thể chết được.”
Mạnh Trướng rống lên giận dữ, gã dùng hết toàn lực, thúc giục hắc đỉnh, hắc đỉnh tan ra trên không, vô số độc trùng bao vây lấy, dung hợp cùng nhau, biến thành một bộ trùng giáp mặc lên người gã.
Chương 622 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]