Mạnh Trướng có được trùng giáp, sức mạnh tăng vọt, tự nhận thấy bản thân có thể tiếp được một quyền của Lâm Phàm.
Gã điên tiết gào lên, dùng sức tung quyền, đối đầu với Lâm Phàm.
“Dù ngươi là thiên kiêu của Thần Võ giới thì sao, Mạnh Trướng ta không nghĩ rằng bản thân sẽ bị ngươi đánh bại đâu.”
Gã gáy to, chính là muốn liều mạng đánh đến cùng.
Gã muốn trấn áp Lâm Phàm, chứng minh cho mọi người thấy Mạnh Trướng gã dù sinh ra ở Vạn Độc môn thấp bé, nhưng cũng có thể vùng dậy đứng lên, trấn áp thiên kiêu thánh địa.
“Dừng tay!”
Không biết là ai đã xuất hiện.
Nhưng chẳng còn quan trọng nữa.
Quyền thế đã đánh tới rồi.
Ầm!
Tiếng va chạm kinh thiên động địa, chấn động trời đất.
Tất cả mọi người chỉ nhìn thấy một quầng sáng cầu vồng lướt ngang qua, cũng chẳng thấy được bất cứ hư ảnh nào
Trong chốc lát.
Hiện trường yên lặng như tờ.
Đệ tử Vạn Độc môn há hốc miệng, như vừa gặp phải quỷ, bọn họ không thể tin được một màn đang thấy trước mắt, đây không phải thật sự, tuyệt đối không phải thật sự.
Sau khi thấy Mạnh Trướng bị một quyền kia xuyên qua, nửa phần cơ thể đã bị tiêu tán, chỉ còn nửa thân còn lại, các loại cơ quan, nội tạng, rơi xuống lộp bộp.
Mà điều càng khiến bọn họ khiếp sợ hơn chính là…
Có một vóc dáng che trước mặt Mạnh Trướng, người này có mái tóc dài trắng như tuyết, vẻ ngoài già nua, đang đứng với tư thế tung chưởng, nhưng lúc này nửa đoạn thân dưới của người đó cũng đã bị tiêu biến.
Bọn họ chỉ có thể nhận ra đối phương là ai nhờ dáng vẻ của nửa thân trên.
“Thái Thượng trưởng lão…”
Một tiếng hét bi thương vang lên giữa Vạn Độc môn.
Bọn họ không ngờ Thái Thượng trưởng lão lại xuất hiện, còn chưa kịp phản ứng, đã bị đối phương đánh nát nửa thân hình, đây là sự thật mà bọn họ không thể chấp nhận nổi.
Không phải thật.
Những chuyện này đều không phải sự thật.
Nhất định là ảo giác, tuyệt đối là ảo giác, nào có như vậy.
“Này! Thật không ngờ thế mà lại là một mũi tên trúng hai con nhạn.”
Lâm Phàm nhìn thấy tình cảnh ấy, không khỏi nhoẻn miệng cười, đối với hắn, mặc dù là Thái Thượng trưởng lão ra tới, nhưng lão ta lại chưa đạt đến Âm Dương tầng hai, quả thật chính là tìm chết.
Hồn phách rời khỏi cơ thể, tìm kiếm cơ hội hồi sinh cũng không làm được.
Thật sự là quá yếu.
Trần Uyên trông thì như không cảm xúc, nhưng thật ra hắn ta lại đang vô cùng kinh sợ.
Hắn ta không tài nào làm được như Lâm sư đệ.
Quá mạnh.
Hắn ta có thể trấn áp Mạnh Trướng, nhưng tuyệt đối không thể trấn áp một Thái Thượng trưởng lão từ đâu xuất hiện một cách dễ dàng như thế, tu vi của đối phương đã sắp đạt tới Âm Dương tầng hai rồi.
Đây là ngưỡng xa vời mà hắn ta chưa chạm tới được.
Có lẽ Trần Uyên cũng có thể đánh bại lão ta đấy, nhưng tuyệt đối không thể làm một cách dễ như trở bàn tay giống Lâm Phàm vậy được đâu, rất có thể hắn ta sẽ phải trả một cái giá cực kì đắc, thật sự là quá kinh khủng.
Lâm Phàm mạnh đến nỗi hắn ta phải cạn lời.
Những người thường đi theo Lâm Phàm đó, sớm đã bị tình cảnh trước mắt làm cho sợ ngây người, bọn họ đều chỉ là những bá tánh tầm thường, đối với bọn họ mà nói, người của Vạn Độc môn rất lợi hại, thậm chí là ngang cơ thần tiên.
Nhưng ai nào ngờ.
Cho dù là thần tiên như vậy, bọn chúng cũng đều bị đập chết dễ như ăn cháo, làm chấn động tâm hồn mỏng manh của bọn họ, có thể dùng câu không thốt nên lời để hình dung.
Lúc này, bọn họ mới thực sự tin rằng.
Không chỉ bọn họ có thể được cứu vớt.
Mà ngay cả những người bị giam giữ mọi lúc đều có thể bị dùng làm thức ăn cũng được sống lâu hơn.
Lâm Phàm thản nhiên nhìn một màn trước mặt, dựa vào uy thế của một mình hắn cũng đủ để trấn áp tất cả mọi người, đệ tử vây xem sợ hãi lui về sau, không dám tới gần Lâm Phàm nửa bước.
“Sư huynh, huynh biết bọn họ bị nhốt ở đâu, đi cứu bọn họ đi.” Lâm Phàm nói.
“Được.”
Trần Uyên hóa thành một chiếc cầu vồng, bay về phương xa, đó là nơi người ta bị giam giữ, theo hắn ta nhìn nhận, Lâm sư đệ thật sự đã chuẩn bị đại khai sát giới.
Lâm Phàm chờ đợi.
Trái lại hắn cũng hơi muốn xem thử những lão già khốn khiếp của Vạn Độc môn đó có thể nhẫn nại tới khi nào.
Nhưng vào lúc này.
Tình huống bất thường đã xảy ra.
Trần Uyên bay đến tìm cách cứu viện nhóm dân thường thì gặp phải phiền phức, ngay lúc hắn ta sắp tới gần bên kia, tự nhiên độc chưởng xuất hiện trực tiếp đánh lui Trần Uyên, hắn ta quay trở lại bên cạnh Lâm Phàm, sắc mặt cực kì khó coi, cảm giác vô cùng uất tức.
Con mẹ nó, Lâm sư đệ giao cho hắn ta chuyện đơn giản như vậy, không ngờ thế mà lại gặp phiền toái, lại còn không có cách nào giải quyết nữa, uy thế của một chưởng đó quá mạnh.
Hắn ta căn bản không phải là đối thủ.
Nếu không phải lúc ấy hắn ta cảm nhận được nguy hiểm, ba chân bốn cẳng bỏ chạy, e là đã trở về trong bộ dạng thảm hại rồi.
Trần Uyên giả vờ như muốn tiếp tục tiến lên.
Nhưng hắn ta lại bị Lâm Phàm ngăn cản.
“Sư huynh, huynh không phải đối thủ của hắn.” Lâm Phàm nhẹ giọng nói.
Trần Uyên hít sâu một hơi, xoa dịu vết thương lòng, ta là sư huynh, ngươi là sư đệ, sư đệ lại đi nói với sư huynh là… Huynh không nổi.
Loại tình huống này có lẽ cũng chỉ có thể xuất hiện ở Thiên Hoang thánh địa.
Làm gì con nơi nào khác có thể xảy ra sự việc kì cục như vậy?
Nội tâm hắn ta rất đau đớn, có một cảm giác bi thương không nói nên lời.
“Thiên Hoang thánh địa bá đạo đến thế sao, bổn tọa đã nghe qua danh tiếng của ngươi, thiên kiêu ngang trời xuất thế phía đông, ngươi có một tương lai rất tươi sáng, không nên tới Vạn Độc môn làm càn.”
Vài bóng dáng xuất hiện.
Ảo ảnh mê tung, xuất hiện từ xa, thoáng chốc, bọn họ đã xuất hiện ngay trước mặt mọi người.
Là ba lão già.
Cả ba đều gầy như que củi, toàn thân tỏa ra hơi thở dày đặc méo mó vì tu luyện độc công mà thành, trông dọa người hơn cả Mạnh Trướng, hơn nữa còn có cảm giác rất dữ tợn.
Dưới chân bọn họ là nền gạch vô tri vô giác, nhưng cho dù là vật chết, dưới độc công của bọn họ, gạch cũng bắt đầu bị thối rữa.
Xem ra những người này đã tu luyện độc công đến mức cao thâm tận cùng.
Chương 623 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]