Lâm Phàm bị quầng sáng bao trùm, cảm nhận được uy thế bộc phát ra của trận văn siêu mạnh, trước mắt hắn có rất nhiều khí độc kỳ quái điên cuồng thổi tới.
Ôn độc, khí độc từ đủ các loại chất độc có thể gây chết người đều có cả.
Theo sự vận chuyển của trận văn.
Luồng sức mạnh bộc phát ra đó thật quá đáng sợ, vẻ mặt Lâm Phàm nghiêm trọng, đối mặt với trận văn nội bộ sơn môn được đối phương bày ra, hắn cũng không dám xem thường.
Có quỷ mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Trong góc khuất.
Tiểu lão đầu nhíu mày, khứu giác của lão cảm thấy có vấn đề, trận văn mà đối phương thi triển tựa như ẩn chứa một sức mạnh nghiêng trời lệch đất nào đó.
Tuy rất mỏng manh.
Nhưng thật sự có tồn tại.
Lão muốn nói cho Lâm Phàm biết, tuyệt đối không được lơ đễnh, hiện tại thứ mà ngươi đang đối mặt hình như hơi không dược bình thường.
Chỉ là lão xem xét tình hình Lâm Phàm hiện giờ, chiến ý hắn dạt dào, hoàn toàn không có ý định rút lui, rốt cuộc hắn đã tu luyện tuyệt học gì, cho dù bản thân đang giam giữ trong trận văn này, nhưng chiến ý mà hắn bộc phát ra, vẫn luôn khủng hoảng như thế.
“Hôm nay ngươi cứ chôn chân ở Vạn Độc môn đi.”
Ánh mắt môn chủ âm trầm, đưa hai tay ra, trận văn kích hoạt, các loại khí độc ghê gớm bùng nổ, tạo thành cuồng phong, tích tụ trong tầng mây, rơi thành mưa phùn, trút xuống ào ào.
Lâm Phàm dửng dưng đối mặt với tình huống ấy, vẻ mặt không hề sợ hãi.
“Có vậy thôi mà cũng muốn giết ta, để coi các ngươi có bản lĩnh gì.”
“Thiên Long Đại Chưởng Ấn!”
Lâm Phàm huy động bàn tay, tiếng rồng gầm lên rít gào, hư ảnh của mấy con Thiên Long xuất hiện, đánh vào trận văn, tiếng nổ vang lên không ngừng, dư âm va chạm khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Hai loại ánh sáng rực rỡ chói mắt mà lại kinh người.
Thật khiến người người khiếp sợ.
Trần Uyên tỏ vẻ cực kì nghiêm túc, hắn ta đứng quan sát tình hình, đã cảm nhận được luồng uy thế này khủng khiếp đến cỡ nào, nếu đổi lại là hắn ta bị hãm sâu trong trận, sợ là chỉ có một con đường chết.
Nhưng ngay sau đó.
Hắn ta thấy mọi người đều chăm chú nhìn hiện trường không chớp mắt, trái lại cũng chẳng có ai ngăn cản đường đi, hắn ta lặng lẽ rời khỏi, đi tới đánh công vào nơi giam giữ những người đó.
Tốc độ siêu nhanh, không một ai để ý thấy.
Cùng sư đệ đi diệt môn, thân là sư huynh, hắn ta cần phải có cảm giác mình cũng tham dự.
Vì Lâm sư đệ mà góp sức cống hiến.
Chỉ khi như vậy, hắn ta mới có tư cách mà trở về tự hào gáy to.
Lúc này.
Lâm Phàm không ngừng đánh ra hư ảnh Thiên Long, trận văn Vạn Độc môn chợt chấn động, có dấu hiệu bất cứ lúc nào cũng có thể bị đánh sụp, nhưng cao thủ Vạn Độc môn vẫn cứ điên cuồng đốc thúc, duy trì trận văn.
Vậy nên trận văn không hề dễ dàng bị hỏng mất như vậy.
“Sư huynh, thằng oắt này tu luyện tuyệt học quá ghê, vừa rồi thủ ẩn của hắn ẩn chứa một loại sức mạnh tận cùng, ta sợ rằng mình sẽ không thể chịu đựng nổi.”
Sắc mặt của tên Thái Thượng trưởng lão lùn hết sức căng thẳng.
Thoáng không thể tin được mọi chuyện đang xảy ra trước mắt.
Ba người bọn họ liên thủ, thế mà đều áp lực đến thế, nếu đơn thân độc mã chiến đấu, e là đến chết cũng chẳng biết chết kiểu gì.
“Nên kết thúc rồi.”
Lâm Phàm giơ nắm tay lên, chuẩn bị quyền ý thần bí, dần dần, quyền ý càng thêm dày đặc mạnh mẽ, cuối cùng đạt tới cực hạn, tất cả mọi người đều cảm nhận được cổ quyền ý đáng sợ đó.
Thật kinh khủng.
Quá kinh người.
Thật sự là một loại đáng gờm, kinh thiên động địa.
Lâm Phàm hít sâu một hơi.
Hắn tung quyền ra.
Một cổ quyền ý hùng hậu đến mức tột cùng hoàn toàn bộc phát.
Bẻ gãy nghiền nát, đủ để hủy diệt hết thảy, trận văn vừa mới vững vàng lại bắt đầu dao động, khí độc chạm vào quyền ý, thoáng chốc đều tiêu biến, không một ai có thể chống đỡ nổi.
“Sao lại thế này?”
Môn chủ kinh hãi, điên cuồng thúc giục trận văn, muốn ổn định lại trận văn, nhưng lão ta đã cảm nhận được một quyền mà Lâm Phàm chém ra, rốt cuộc đang ẩn chứa loại quyền ý khủng bố gì, thật sự là quá khủng khiếp.
Trận văn vỡ nát.
Đã không còn cách nào ổn định được nữat.
Hai tên Thái Thượng trưởng lão thi triển bị hộc máu, tự thiêu đốt sinh mệnh của mình, muốn hoàn toàn ngăn cản, nhưng đứng trước cổ quyền ý mà Lâm Phàm thi triển, sức mạnh của bọn họ có vẻ khá nhỏ bé.
Ầm!
Toàn bộ Vạn Độc môn đều chấn động.
Trận văn liên lụy toàn bộ sơn môn, theo sự vỡ tung của trận văn, sơn môn cũng vỡ ra, các đệ tử tỏ ra hoảng loạn vô đối, cảm giác như tận thế đã đến.
Bùm!
Quyền quang bao phủ khắp trời đất.
Đất rung núi chuyển.
Mọi người không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy một mảnh trước mắt mịt mù, nhìn không ra bất cứ cảnh tượng nào.
Dần dần.
Thiên địa khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
“Thái Thượng trưởng lão…”
Các đệ tử phát hiện hai vị Thái Thượng trưởng lão khụy gối xuống đất, toàn thân bị máu tươi thấm đỏ, hoàn toàn tắt thở, nhìn kỹ, ngực đã bị xuyên thủng, máu từ động mạch chảy ùng ục ra ngoài.
Cũng không biết bọn họ đã chịu phải cú đánh chứa sức lực khủng bố đến cỡ nào.
“Khụ khụ!”
Môn chủ ho khan, vùng phổi bị thương rất nặng, lão ta phun xuống mặt đất, ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm, ánh mắt đã thay đổi, không còn kiểu âm trầm như trước nữa.
Mà có vẻ vô cùng bất đắc dĩ, có một loại tuyệt vọng bao trùm.
“Môn chủ thua rồi…”
Các đệ tử Vạn Độc môn bò dậy từ trong đống phế tích, nhìn thấy một màn trước mắt, hai mắt chúng dại ra, vẫn luôn không thể tin nổi.
“Môn chủ…”
Bầu không khí quanh hiện trường có vẻ cực kì bi thương.
Đối với bọn chúng, đây chẳng khác nào bị một thanh kiếm sắc xuyên thủng nội tâm, có một cảm giác đau khổ không nói nên lời.
Lâm Phàm đi đến chỗ môn chủ Vạn Độc môn.
Cảm giác áp bách của Lục Tí Lôi Phật Thân quá mạnh.
Tiếng bước chân truyền tới bên tai, chính là một loại tra tấn ghê sợ.
“Ngươi thật sự muốn đuổi cùng giết tận sao?”
Môn chủ che ngực lại, nhìn thẳng vào Lâm Phàm, ánh mắt không cam lòng mà lại phẫn nộ, nhưng lão ta thật sự bất lực, căn bản là không địch lại đối phương.
“Sư đệ, ta đã cứu hết mọi người về rồi.”
Trần Uyên dẫn theo một nhóm bá tánh bình thường xanh xao vàng vọt chạy tới.
“Ừm.” Lâm Phàm đáp.
Chương 625 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]