Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 626: CHƯƠNG 626: TÊN KHỐN CẢM THẤY SẮP CHẾT (1)

Trần Uyên nói tiếp: “Đừng tha cho bọn chúng, nơi đó chính là địa ngục trần gian, ghê rợn tột cùng, thủ đoạn quá tàn nhẫn, đã không còn là chuyện mà con người có thể làm ra.”

Lâm Phàm không biết rốt cuộc Trần sư huynh đã thấy được thứ gì.

Nhưng… Hắn có thể tưởng tượng, có lẽ thật sự là địa ngục trần gian.

Lâm Phàm duỗi tay, bóp chặt cổ môn chủ, nâng lão ta lên.

“Đến lúc nên kết thúc rồi.”

Giọng nói lạnh lùng hờ hững.

Khiến đối phương có loại cảm giác không rét mà run.

Dường như cả thể xác lẫn tinh thần đều đã chịu một kích thích nào đó.

Ngay trong khoảnh khắc này, lão ta thật sự sợ hãi.

Một cảm giác sợ hãi ấy từ sâu tận đáy lòng.

“Hả…”

Cổ của môn chủ bị Lâm Phàm bóp chặt, gã giãy dụa, cơ thể đã bị giam cầm, khó có thể chuyển động. Gã không ngờ đối phương lại kinh khủng như vậy, vượt quá tưởng tượng của gã rồi.

Nhưng mặc kệ gã giãy dụa như thế nào, đều khó mà thoát khỏi độc thủ của hắn.

Gã phát hiện lực đạo tay của đối phương càng ngày càng mạnh, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bóp gãy cổ của gã. Gã nín một hơi, tuyệt vọng hét lớn.

“Lão tổ cứu ta… Lão tổ cứu ta…”

Hừ h!

Tay Lâm Phàm dùng sức, trực tiếp bóp gãy cổ của môn chủ, một giọt máu chảy dọc xuống, xác chết chậm rãi trượt xuống mặt đất. Mà vào đúng lúc này, hồn phách môn chủ rời khỏi cơ thể, nhanh chóng chạy trốn, gã muốn rời khỏi nơi này, còn có thể sống thì chỉ cần tìm được vật dẫn thích hợp, liền có thể làm lại từ đầu, gã không muốn cứ uất ức mà chết đi như vậy.

“Muốn chạy?”

Nghe thấy tiếng của Lâm Phàm, hồn phách môn chủ cực kỳ hoảng sợ, trong lúc chạy trốn phát ra công kích thần thức về phía Lâm Phàm, uy thế rất mạnh mẽ, không gian đều đã bị dao động.

Thế nhưng loại công kích thần thức này không có bất kỳ tác dụng gì đối với Lâm Phàm.

Ngay sau đó, chỉ thấy môn chủ kêu thảm, hồn phách của gã sáng chói và dần dần tan rã, gã không ngờ đối phương lại có bản lĩnh như vậy, rốt cuộc tên nhãi này là như thế nào?

Vì sao lại có ảnh hưởng khủng khiếp đến hồn phách của gã như vậy.

Ai có thể cứu ta.

Lão tổ… Lão tổ.

Gã muốn lão tổ có thể xuất hiện cứu gã, nhưng nhìn tình huống trước mắt, lão tổ vẫn chưa xuất hiện, thì gã đã không chống đỡ nổi nữa, hồn phách càng lúc càng suy yếu, dần dần, trời đất mịt mù, không còn cảm giác gì.

Trời đất tối đen một vùng.

Gã biết, sức mạnh của hồn phách đã triệt để tiêu tán, không có hy vọng sống lại.

Kết thúc rồi.

Tất cả đều đã kết thúc rồi.

Sau khi giải quyết xong môn chủ, hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa. Hắn nghe thấy môn chủ có nhắc đến lão tổ, chẳng lẽ Vạn Độc môn thật sự có một vị cao thủ ẩn thế hay sao?

“Lâm sư đệ, gã gọi lão tổ cứu mạng, ta thấy gã nói dối.” Trần Uyên nhỏ giọng nói.

Chỉ là một Vạn Độc môn sao có thể sẽ có lão tổ, thật sự có lão tổ thì cũng không có khả năng phô ra dáng vẻ như vậy.

“Chưa chắc, có lẽ có thật.”

Lâm Phàm nhìn xung quanh, phát hiện mặt của đệ tử Vạn Độc môn như màu đất, nhìn dáng vẻ không giống như biết còn có lão tổ tồn tại. Nhưng biểu hiện cuối cùng trước lúc chết của môn chủ, cũng không giống như là lừa người.

Ngay lúc này lại xuất hiện tình huống khác thường.

Toàn bộ Vạn Độc môn có vẻ vô cùng nặng nề.

Tâm thần Lâm Phàm ngưng lại, cảm giác có vấn đề, chắc chắn mọi chuyện không đơn giản như hắn nghĩ, đây là dấu hiệu có cường giả xuất hiện.

Rốt cuộc là ai?

Chẳng lẽ chính là lão tổ mà môn chủ nhắc đến sao?

Rất nhanh.

Từ sâu trong Vạn Độc môn xuất hiện một bóng người, ăn mặc rất giản dị, đi rất thong thả, nhưng trong chớp mắt, cũng đã xuất hiện ở ngay trước mắt mọi người.

Mọi người đều nghi hoặc nhìn đối phương.

Đối phương trong có vẻ già.

Trên mặt đầy nếp nhăn, giống như vỏ cây già, làm cho người khác có cảm giác hơi đáng sợ.

Cả người từ trên xuống dưới tản ra một loại khí tức đầy tử khí trầm lắng.

Giống như một món đồ cổ cũ kĩ, đã đến bờ vực suy tàn, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tán.

Nhân Quả chi hỏa trong mắt Lâm Phàm bừng bừng, hắn phát hiện tình hình của đối phương có chút không đúng, trong cơ thể lão ta có một tuyến nhân quả liên kết cùng một chỗ với Vạn Độc môn.

Theo nghiên cứu của hắn về quan hệ nhân quả, suy ra kết luận.

Người trước mắt này có quan hệ sâu đậm đến sự tồn vong của Vạn Độc môn.

Trong bóng tối, tiểu lão đầu thấy người này xuất hiện thì cau mày.

“Thiên Nhân cảnh…”

Cỗ khí tức kia tuyệt đối không sai.

Lão ngửi được khí tức tản ra từ trên người đối phương, như hòa quyện với trời đất, ngoài Thiên Nhân cảnh, thì còn ai có thể làm được đến trình độ này.

“Chết tiệt, sao Vạn Độc môn có thể có cao thủ Thiên Nhân cảnh.”

Lão lộ ra vẻ mặt khó tin.

Vạn Độc môn chỉ là một thế lực không có gì nổi bật ở Thần Võ giới, nhưng không ngờ lại tồn tại một cao thủ Thiên Nhân cảnh, cao thủ cảnh giới cỡ này, thật sự có thể tung hoành ngang dọc ở Thần Võ giới.

Nếu Vạn Độc môn thật sự có cường giả như vậy, muốn thu lại thành như này cũng không được, chắn chắn phải có sự khác biệt ở Thần Võ giới.

Nhưng Vạn Độc môn cũng không làm như vậy, thay vào đó lại không có tiếng tăm gì, ngoài việc biết phương pháp tu luyện của bọn chúng tàn bạo, thì không có ấn tượng nào khác.

“Không đúng.”

Tiểu lão đầu phát hiện khí tức của người trước mắt này có chút suy yếu, lúc ẩn lúc hiện, thậm chí trên người còn tản ra một loại tử khí, thật giống như không có sức sống.

Rất kỳ lạ.

Chẳng lẽ?

Trong đầu lão xuất hiện một ý nghĩ, sau đó bỗng nhiên tỉnh ngộ, chính là đối phương dốc hết toàn lực mới tu luyện đến Thiên Nhân cảnh, nhưng Thiên Nhân cảnh này còn rất nhiều vấn đề.

Càng nghĩ càng có khả năng.

Tuổi thọ của đối phương đã đến cực hạn, cuối cùng thi triển một thủ đoạn kỳ lạ nào đó, hình thành liên kết với Vạn Độc môn, duy trì tuổi thọ của lão ta, sau cùng đột phá đến Thiên Nhân cảnh.

“Lâm Phàm, cẩn thận một chút, lão ta có thể là tu vi Thiên Nhân cảnh, ngươi chưa chắc là đối thủ của lão ta đâu.” Tiểu lão đầu truyền âm cho Lâm Phàm.

Lâm Phàm nghe thấy tiếng nói của tiểu lão đầu, không những không căng thẳng, mà còn có vẻ rất hào hứng.

Chương 626 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!