Lâm Phàm không nói gì, ánh mắt nghiêm túc nhìn đối phương, hai lần, hắn đã cảm nhận hai lần, quả thật có một sức mạnh đang bộc phát ra mà hắn tạm thời không thể nào hiểu nổi, mắt thường rất khó nắm bắt.
Hắn nhắm mắt lại.
Ngưng tụ ý chí chiến đấu sôi sục, nhịp tim chiến đấu đập rộn lên, bùng lên ý chí chiến đấu vô cùng vô tận.
“Ha, nhắm mắt, là từ bỏ phản kháng rồi, dù ngươi có thử bao nhiêu lần cũng đều như thế thôi.”
Thoáng chốc, chỉ thấy trước mặt lão già xuất hiện rất nhiều tia sáng sắc bén, víu một tiếng, phá không mà đi, trong chớp mắt biến mất không thấy gì nữa, nhưng mọi người đều cảm giác được tia sáng xuyên qua không trung kia đáng sợ như thế nào.
Uy thế cực mạnh.
Ngay cả Lâm Phàm cũng không thể không thừa nhận, Lục Tí Lôi Phật Thân cũng có thể bị thương, quả thật rất có thủ đoạn, hắn đã gặp phải nhiều đối thủ như vậy, nhưng lúc hắn thi triển Lục Tí Lôi Phật Thân chưa từng bị thương.
“Đến đi.”
Chỉ nháy mắt trong lòng Lâm Phàm liền cảm nhận được từng đạo uy thế đánh tới, dựa vào cảm giác của ý chí chiến đấu để chặn lại.
Tiếng va chạm nặng nề.
Hai cỗ lực lượng kinh khủng đụng vào nhau, nổ ra chấn động gây ảnh hưởng kinh người.
Nhưng cơ thể của hắn vẫn bị chém xước vài chỗ.
Nếu không phải Lục Tí Lôi Phật Thân đủ mạnh mẽ, thì sẽ không chỉ chém ra vài vết xước đơn giản như này, mà là trực tiếp bị chém đứt.
“Sư đệ…”
Trần Uyên thấy dáng vẻ Lâm Phàm như vậy, không khỏi nóng lòng, hắn ta rất muốn giúp một tay, nhưng hắn ta biết, nếu là hắn ta mà nói thì đã bị giết trong giây lát.
Chỉ có thể mở to mắt lo lắng.
“Thế nào?”
Lão già cười lớn, cho rằng bản thân thân cầm chắc thắng lợi trong tay, thằng nhãi trước mắt này quả thực lợi hại, nhưng đứng trước bản lĩnh thực sự mà lão ta lấy ra, tuyệt đối không ngăn nổi.
Lâm Phàm vẫn không nói câu gì.
Lão già giận tím mặt, sát ý trong mắt dâng trào, cũng đã đến lúc này, còn giả thần giả quỷ.
“Được, không nói đúng không, lão phu thành toàn cho ngươi, sau này cũng khỏi nói nữa.”
Tốc độ lão già tăng vọt, đã đạt đến tầm mắt thường không cách nào bắt kịp, đánh thẳng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm vẫn bình tĩnh như cũ, nhịp tim chiến đấu trong cơ thể đập vô cùng nhanh, bùng phát ra khí thế càn quét trời đất, lập tức, lão ta liền cảm thấy một mối nguy hiểm.
Ngăn cản.
Lạch cạch!
“Bắt được ngươi rồi.” Lâm Phàm trầm giọng nói.
Lão già kinh ngạc: “Sao ngươi có thể phản ứng kịp?”
Trong lòng lão già, thằng nhãi này nhất định không cách nào bắt kịp dấu vết của lão ta, sẽ bị lão ta đánh một phát xuyên lồng ngực, phá vỡ mạch máu, cho dù đối phương thi triển chân thân phật môn tối cao, cũng khó có thể ngăn cản.
Nhưng khi thấy hai tay bị tóm chặt, nắm đấm từ bốn cánh tay khác của đối phương đánh vào bụng lão ta, lão ta mới phản ứng lại, phịch một tiếng, một cơn đau khó có thể tưởng tượng ập đến.
Lâm Phàm gầm nhẹ, trừ hai cánh tay giữ chặt đối phương thì bốn cánh tay khác điên cuồng đấm đến, quyền ảnh dày đặc, mạnh mẽ đánh vào bụng lão ta, mỗi quyền đều dùng hết sức.
Cho dù đối phương tu đến Thiên Nhân cảnh, tốc độ cực nhanh, khó mà bắt giữ, có thể làm cho hắn bị thương, nhưng chỉ cần để hắn nắm được cơ hội, hắn sẽ bỏ qua tất cả, điên cuồng đấm cho đến khi đối phương hoàn toàn bị mình đánh chết, đánh bại.
Không thì hắn sẽ không dừng lại.
Không lâu sau.
Lâm Phàm đã vung vẩy điên cuồng, bốn vòng luân không, toàn bộ đánh vào không khí, hắn kinh ngạc, không thể nào, chẳng lẽ đánh đối phương bị đánh thành bùn nhão rồi sao?
Vậy mà không có chút cảm giác nào.
Ngẩng đầu nhìn lên.
Mới phát hiện, chẳng biết lúc nào, đối phương lại bẻ gãy hai tay, nhờ vào đó thoát ra.
Nghĩ kỹ lại.
Tình huống có chút không đúng.
Hai cánh tay của lão ta lại có rất nhiều trùng độc bắt đầu chuyển động ra ngoài.
Cái này…
Có hơi ghê tởm.
“Rốt cuộc ngươi là thứ gì?”
Lâm Phàm rất khiếp sợ, đôi mắt trợn đến tròn xoe, một màn trước mắt đã vượt ra ngoài dự liệu của hắn, đều đã như vậy còn xem như một người ư?
Không chỉ hắn kinh hãi.
Những người vây xem cũng lộ ra vẻ kinh hãi.
Cho dù là các đệ tử Vạn Độc môn cũng vẻ mặt ngây ngốc nhìn một màn trước mắt, sao có thể ngờ được lão tổ lại tu luyện thành ra như vậy.
Tuy nói bọn họ đều là Vạn Độc môn, tu luyện công pháp vô cùng kỳ quặc, cực kỳ âm tà, thế nhưng chưa từng gặp ai tu luyện độc trùng tới trong thân thể, vậy chẳng phải là người không ra người, trùng không ra trùng sao?
“Rốt cuộc lão tổ bị sao vậy?”
Trong lòng bọn họ gấp gáp muốn biết, chỉ là tình huống của lão tổ đã vượt ra ngoài nhận thức của bọn họ, ở trong đầu bọn họ hình như Vạn Độc môn không có tuyệt học nào đáng sợ như thế.
Lúc này.
Lão già cúi đầu, lúc nãy chỉ có thể tự cắt đứt tay cầu đường sống, nhưng cũng bại lộ tình hình của bản thân lão ta, không sai, lão ta vốn đã nên chết từ sớm, nhưng vì kéo dài hơi tàn, kéo dài thọ mệnh để đột phá đến Thiên Nhân cảnh mà chính lão ta biến thành bộ dáng người không người, quỷ không quỷ.
Đây cũng là một loại sâu kỳ lạ mà lão ta phát hiện trong đầm lầy màu đen, nếu cất chứa độc trùng này vào trong thân thể, có thể mượn dùng năng lực thần bí của độc trùng làm thân thể tiếp tục tồn tại.
Tiếp tục tu luyện, lúc đạt tới Thiên Nhân cảnh là có thể khống chế cơ thể một lần nữa.
Chỗ thiếu sót duy nhất chính là cơ thể lão ta đã xảy ra thay đổi long trời lở đất, sớm đã là bộ dáng người không ra người, quỷ không ra quỷ, đã trở nên khó có thể tưởng tượng.
Nhưng mấy thứ này đều không quan trọng… Lão ta chỉ muốn tồn tại.
Lâm Phàm nhíu mày, lần đầu tiên gặp được loại tình huống này nên có chút không thích ứng, hắn cũng không ngờ sẽ gặp được loại đồ chơi này ở Vạn Độc môn, nhưng không sao, kết cục cuối cùng vẫn là đã được định trước, đối phương gần như chỉ là một loại chống cự vô ích mà thôi.
“Không ngờ ngươi lại ép ta đến loại đường cùng như thế này.” Lão già trầm giọng nói, từ trong giọng nói lão ta có thể nghe ra lão ta phẫn nộ với Lâm Phàm đến cỡ nào, hận không thể chặt hắn ra thành tám khúc.
“Không phải đã sớm đoán trước được à?” Lâm Phàm cười nói.
Chương 630 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]