Vẻ mặt lão già khó coi, sắc mặt đối phương ngông cuồng làm lão ta rất khó chịu, trong lòng càng nghĩ đến một chuyện rất kỳ quái, chính mình đã đạt tới Thiên Nhân cảnh mà tại sao lại không phải đối thủ của đối phương.
Hay chính là bởi vì ta biến thân thể thành ra như vậy, thoát khỏi phạm vi người nên bị trời cao vứt bỏ ư?
Lão ta không phục, không cam lòng cứ như vậy mà kết thúc.
Nhưng vào lúc này, Lâm Phàm nhìn thấy lão tổ nhanh chóng nói nhỏ, giống như có vô số người đang nhẹ giọng nói chuyện vậy, rất kỳ quái, rốt cuộc lão ta đang nói với ai, hoặc lại muốn thi triển tuyệt học quỷ dị gì.
“Ta có loại dự cảm không tốt.”
Trần Uyên nhíu mày, hắn ta vẫn luôn lơ là không có bất kỳ hành động gì, gần như chỉ cứu những người làm mồi thịt đó ra, còn chuyện khác hắn ta đều vây xem, muốn hỗ trợ nhưng mà hận sắt không thành thép, hắn ta hận chính mình quá vô dụng, không có bất kỳ tác dụng gì, chỉ có thể vây xem, thuận tiện cho sư đệ cố lên.
Thực lực Lâm sư đệ quá mạnh, thiên kiêu mạnh nhất Thiên Hoang thánh địa danh xứng với thực, ai cũng không thể so sánh được.
Phục Bạch đã từng là người mạnh nhất, bây giờ chỉ có thể hạ mình thành thứ hai.
Đột nhiên.
Đầm lầy màu đen xuất hiện động tĩnh, cẩn thận nghe, những âm thanh đó vụn vặt nhỏ nhặt, hình như là độc trùng nào đó phát ra tiếng hí vang.
Phóng lên cao, hơi thở khủng bố đến mức trấn áp trời cao bộc phát ra ngoài.
Vẻ mặt tiểu lão đầu thay đổi, không hề che giấu mà xuất hiện ở bên cạnh Lâm Phàm lôi kéo cổ tay hắn, hốt hoảng nói: “Đi mau, có kẻ cực kỳ khủng bố xuất hiện, hơi thở phát ra có chút đáng sợ, không thể ngăn cản.”
Lão lôi kéo Lâm Phàm, lại phát hiện Lâm Phàm không động đậy chút nào.
Tiểu lão đầu nóng nảy, đây mẹ nó đều đã khủng bố như thế, lui lại mới là lựa chọn sáng suốt, đừng đánh, tiếp tục đánh sợ là cả mạng nhỏ cũng có thể không còn.
Chưa nhìn thấy là ai nhưng chỉ dựa vào hơi thở cũng có thể biết, tồn tại không biết vừa xuất hiện chắc chắn rất khủng bố, căn bản không phải Thiên Nhân cảnh có thể chống lại.
Huống chi Lâm Phàm còn không phải là Thiên Nhân cảnh.
Hơn nữa hắn cũng không phải.
Mọi người bây giờ ngoại trừ lão trùng già bị chặt đứt hai tay ra, còn có thể có ai là Thiên Nhân cảnh?
“Còn ngây ngốc làm gì, mau đi đi.”
Tiểu lão đầu nóng nảy.
Hay là đánh lộn đến ngốc luôn rồi, thấy không rõ tình hình ở hiện trường, chúng ta tiếp tục ở lại chính là một con đường chết, người trẻ tuổi, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, nhìn lão già ta đã sống đến số tuổi lớn như vậy, vậy không phải làm bừa mà là thủ pháp xảo diệu, liều mạng tồn tại.
Trốn chạy không mất mặt.
Chỉ sợ đầu óc có hố giống đại sư huynh Vạn Độc môn lúc nãy, không biết trời cao đất dày, bị một quyền của ngươi đấm chết, nếu loại chuyện này xảy ra ở trên người lão, bảo đảm lão sẽ lui lại nhận thua trước tiên.
Tuyệt đối không có ý tưởng khác.
Tồn tại không tốt ư? Sao cứ phải tự làm bản thân mất mặt.
“Ngươi thấy có thể đi à?” Không phải Lâm Phàm không muốn đi, mà là nhìn xem tình huống chung quanh căn bản không có nơi có thể đi, đã rơi vào trong vòng vây của đối phương, muốn chạy cơ bản là chuyện không có khả năng.
Tiểu lão đầu phản ứng lại, sắc mặt âm u đi hẳn, giống như Lâm Phàm nói, đúng là đã đi không được, đường đi của bọn họ đã hoàn toàn bị phong tỏa, rốt cuộc là quái vật dạng gì mà còn chưa xuất hiện đã tạo ra động tĩnh đáng sợ như thế.
Rất nhanh, lão nhìn thấy một màn mà cả cuộc đời cũng khó có thể quên được.
Bóng dáng vừa xuất hiện đó quá quỷ dị, quá đáng sợ, một mảnh đen nhánh, nhìn kỹ còn có thể phát hiện trên người đối phương che kín các loại độc trùng quỷ dị, nơi đi qua mọi thứ đều biến mục nát.
Cơ thể gã giống như khoác một cái áo khoác rắn chắc che đậy dung mạo, thấy không rõ bất cứ một chỗ nào, nơi đi ngang qua để lại từng vệt nước bẩn, nhìn kỹ còn có thể phát hiện vết bẩn để lại giống như có sâu trắng rất nhỏ đang hoạt động.
“Kẻ này còn ghê tởm hơn tên kia nhiều, có phải chúng ta ra cửa không xem hoàng lịch hay không, sao Vạn Độc môn luôn có mấy thứ ghê tởm như thế này.”
Tiểu lão đầu kinh hãi, kiến thức rộng rãi như lão cũng từng gặp không ít thứ hiếm lạ cổ quái.
Nhưng ghê tởm như vậy vẫn là lần đầu tiên.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tốt tư thế tùy thời chiến đấu, hắn không biết kết quả như thế nào, nhưng tuyệt đối sẽ không lui lại, cho dù tu vi đối phương mạnh mẽ đến mức tận cùng, nhưng mà đối với hắn mà nói, không phục chính là đánh, trừ khi đánh chết ta.
Các đệ tử Vạn Độc môn hoảng hốt lo sợ, câu chuyện phát triển đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.
Càng thêm quỷ dị.
Càng thêm đáng sợ.
Bọn họ không biết rốt cuộc thứ này là gì.
Rốt cuộc nhảy ra từ đâu.
Chẳng sợ tuyệt học mà Vạn Độc môn tu hành rất ác, rất bá đạo trong mắt người bình thường, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ có liên lụy với loại sinh vật khủng bố trước mắt.
Là người hay trùng, bọn họ đã ngây ngốc phân biệt không rõ.
Điều Vạn Độc môn mạnh nhất chính là rút ra khí độc từ trong thân thể, độc trùng chỉ là một loại thủ đoạn tu luyện mà thôi, cũng không phải là quan trọng nhất.
Nhưng bây giờ mang đến cho bọn họ cảm giác không giống như vậy.
Phảng phất như phương pháp tu luyện độc trùng đã chiếm địa vị chủ yếu.
Lão già nhìn thấy kẻ thần bí xuất hiện, nét mặt hơi có vẻ điên cuồng, thong thả đi tới bên cạnh đối phương, phảng phất như bái lễ thần minh vậy, lão ta quỳ gối ở trước mặt đối phương, một màn này càng làm cho đệ tử Vạn Độc môn xem đến nghẹn họng nhìn trân trối.
Không thể tin được hai mắt của mình.
Rốt cuộc gã là ai?
Tại sao lão tổ phải quỳ trước mặt gã.
Lúc này lão tổ đang ríu rít nói gì đó với vị trùng nhân thần bí này, không ai nghe hiểu được lão ta nói cái gì, nhưng ý tứ đại khái Lâm Phàm vẫn hiểu rõ.
Hẳn là…
“Đại ca, tên kia đánh ta.”
Không cần suy đoán.
Hắn nhìn thấy tầm mắt của trùng nhân thần bí đã dừng ở trên người hắn.
Lâm Phàm kích hoạt tất cả lực lượng, chuẩn bị tốt tư thế tùy thời chiến đấu, hắn có chút căng thẳng, nhưng căng thẳng không giải quyết được bất cứ chuyện gì, bởi vậy gặp được loại tình huống này ngoài dũng cảm đối mặt ra thì không còn biện pháp nào khác.
Chương 631 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]