Lúc này.
Trùng nhân thần bí phát ra âm thanh quái dị với Lâm Phàm, thật giống như yết hầu đã không nói gì rất lâu rồi nên dần dần lão hoá, không thể phát ra ngôn ngữ bình thường.
“Nghe không hiểu, nói tiếng người đi.” Lâm Phàm không sợ hãi chút nào, chẳng sợ thoạt nhìn đối phương vô cùng khủng bố thì hắn vẫn ổn định bản tâm như cũ, sợ hãi là thứ kẻ yếu nên có, chẳng sợ thực lực của hắn bây giờ không phải là đối thủ của đối phương, cũng thừa nhận thực lực của mình sợ là không bằng đối phương, nhưng chắc chắn hắn sẽ không sợ hãi.
Chiến tâm ngưng tụ đã làm hắn có niềm tin đấu tranh với thiên nhiên.
“Sư đệ, bình tĩnh một chút, đừng chọc giận gã.”
Trần Uyên nghe được lời nói của Lâm sư đệ xong thì bị dọa đến mất hồn mất vía.
Nếu sớm biết rằng sẽ như vậy thì lúc trước khẳng định để sư đệ từ từ rồi đến, đừng quá xúc động, thăm dò tình huống rõ ràng thì mới nắm chắc được.
Lâm Phàm lắc đầu, chỉ vào phía trước nói: “Sư huynh, có chọc giận hay không đã không quan trọng, xem tình huống của gã tất nhiên là muốn tìm chúng ta gây phiền toái, sao phải sợ gã, còn không phải là đại chiến một trận à, nhìn dáng vẻ của gã cũng là tu luyện đến mức xuất hiện vấn đề, đầu óc không tốt, có gì mà sợ hãi chứ.”
Trần Uyên ngậm miệng không trả lời được, có loại cảm giác chết tiệt.
Hắn ta rất muốn nói cho sư đệ, ngươi không sợ hãi nhưng ta sợ hãi, nhưng hắn ta không thể nói, nói ra thật mất mặt, thể diện biết để ở nơi nào, chỉ có thể trừng mắt tiếp tục nhìn sư đệ biểu diễn.
Trùng nhân thần bí nghe hiểu lời nói của Lâm Phàm, gã giận tím mặt.
Thân hình chấn động kịch liệt.
Gã tức giận hé miệng rít gào, khoang miệng dính chất lỏng sền sệt dạng sợi tơ, sóng âm chấn động, trời cao chấn động đến dường như vỡ ra.
Uy thế rất mạnh, khủng bố đến mức tận cùng.
Đệ tử Vạn Độc môn che lỗ tai lại, có người tu vi nhỏ yếu thì tai và mũi chảy máu, ánh mắt ảm đạm không vô hồn, phảng phất bị âm thanh này chấn cho sắp chết đi vậy.
Lâm Phàm lui mạnh ra sau, khó có thể ngăn cản, vẻ mặt nặng nề.
Thật con mẹ nó mạnh.
Lão tổ lúc trước và thứ này hoàn toàn chính là hai việc khác nhau, chênh lệch giữa hai bên thật sự quá lớn.
Trần Uyên kêu lên một tiếng, khóe miệng tràn ra máu tươi.
Hắn ta bị thương.
Thật mất mặt.
Trong lòng chửi thẳng má nó.
“Sư huynh, ngươi không sao chứ?”
Lâm Phàm không ngờ tu vi sư huynh lại vượt qua như thế, tuy nói sóng âm mà đối phương bùng nổ rất mạnh, nhưng hắn vẫn dựa vào năng lực của bản thân mạnh mẽ chống đỡ được.
Nhưng từ việc này cũng có thể nhìn ra trùng nhân thần bí rất khủng bố, tu vi sâu không lường được, đã đạt tới nông nỗi không phải người như hắn có thể lý giải.
Trần Uyên chà lau máu tươi trên khóe miệng, gượng chống cơn đau, vẻ mặt thản nhiên lắc đầu nói: “Chắc chắn không sao, tình huống lúc nãy thì có là gì chứ, chỉ là đối phương quá âm hiểm, thừa dịp chúng ta chưa chuẩn bị mà thôi, không sao.”
“Không sao là được rồi.” Lâm Phàm không có lật tẩy màn xiếc nhỏ của sư huynh, sư huynh cố làm ra bộ dáng bình tĩnh nhưng ánh mắt có chút hoảng loạn, hắn đã sớm nhìn thấu hắn ta, nghĩ đến việc sư huynh cũng là người sĩ diện, lật tẩy tóm lại cũng không tốt.
“Sư huynh, đợi lát nữa ta lên, ngươi mang theo người chạy trước, nếu mang không đi thì ngươi tự mình chạy.”
Lâm Phàm biết mức nghiêm trọng của sự việc, tuyệt đối không phải nhẹ nhàng như tưởng tượng.
Hắn ngưng tụ chiến tâm, đã không còn đường lui có thể đi thì chỉ có thể dũng cảm tiến tới, tuyệt đối sẽ không vì tu vi đối phương cao thâm mà lâm trận bỏ chạy, việc này sẽ tạo ra đả kích rất lớn đối với chiến tâm của hắn.
Trần Uyên lắc đầu nói: “Sư đệ, hành vi này của ngươi rất không tốt, ta chính là sư huynh ngươi, muốn chạy cũng là ngươi chạy, hơn nữa ngươi phải hiểu rõ một chuyện là giá trị của ngươi cao hơn ta, nếu để thánh địa lựa chọn thì cũng hy vọng như vậy.”
Gặp được loại chuyện phiền toái này, trong lòng Trần Uyên hò hét.
Các tiền bối thánh địa mau ra đây đi.
Sắp gánh không được rồi.
Lâm Phàm là sư đệ của ta, ta là sư huynh, giờ ta muốn đi luôn không trở về thì sợ là trở lại thánh địa sẽ bị mắng chết, cả đời không dám ngẩng đầu, ở lại nơi này để Lâm sư đệ chạy trước, cho dù bị người đánh chết thì truyền tới thánh địa còn có thể được người khác nhớ thương, khen hắn ta tốt.
Cẩn thận nghĩ, hơi cân nhắc một chút.
Hắn ta khẽ cắn môi, quyết định liều mạng.
Lâm Phàm nói: “Sư huynh, nói thật, ngươi gánh không được, chống đỡ không được bao lâu, đến cuối cùng vẫn là để ta tới, chết vô ích cũng không phải là chết như vậy, mà phải chết có giá trị.”
Trần Uyên trừng lớn mắt, trợn mắt há hốc mồm nhìn Lâm Phàm.
Nói chính là tiếng người à?
Ta đều đã nói ra lời nói thâm tình như thế mà ngươi lại không nói ra chút lời dễ nghe, còn vô tình vạch trần ta, nói thật, thật sự là quá làm người khác đau lòng.
Lâm Phàm cảm thấy nói có chút trắng ra, vỗ bả vai Trần Uyên: “Sư huynh, ta nói chuyện thẳng thắn, nhưng thiệt tình thật lòng, ngươi hiểu rõ.”
“Ừ…” Trần Uyên lộ ra mỉm cười, biểu hiện đã hiểu, nhưng thật ra hắn không hiểu được, nói chuyện thẳng là có thể điên cuồng gõ ta như vậy à?
Thật là một loại hành vi quá đáng.
Đột nhiên.
Lâm Phàm đang nói chuyện cùng với sư huynh phát hiện trùng nhân thần bí kia nhúc nhích, tốc độ cực nhanh, hóa thành tàn ảnh đánh úp lại, làm Lâm Phàm hoảng sợ dùng một tay đẩy Trần Uyên ra, ngang nhiên ra tay, sáu tay múa may, lực lượng bành trướng đến mức tận cùng, bộc phát lực lượng mạnh nhất của bản thân ra ngoài.
Hắn không còn đường lui có thể đi, chỉ có thể phấn đấu.
Ầm vang!
Một lực lớn nặng nề truyền đến, chỉ gần một chưởng của đối phương đã khiến cho khí huyết hắn sôi trào, phịch một tiếng, trực tiếp bị đối phương đánh bay, rơi xuống đất, thân thể đau đớn dữ dội, dù là Lục Tí Lôi Phật thân cũng không thể ngăn cản.
Hắn biết.
Đối phương là đang thử, đùa giỡn, căn bản không có thật sự ra tay.
Đối phương không chỉ là Thiên Nhân cảnh, có khi đã đạt tới cảnh giới càng cao.
Lão tổ nhìn thấy Lâm Phàm bị thương thì vẻ mặt cực kỳ vui mừng, cảm giác sung sướng đến nói không nên lời, kẻ thần bí này vẫn luôn ở trong đầm lầy màu đen, mà cho tới nay Vạn Độc môn đưa người đến bên trong chính là để nuôi nấng máu thịt cho đối phương.
Chương 632 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]