Lão ta cũng không biết đối phương là ai.
Nhưng đối phương lại có thể cho lão ta độc trùng kỳ lạ, kéo dài thọ mệnh, có lẽ đối phương đã từng là một kẻ mạnh trong Vạn Độc môn đi.
Lão ta không biết là ai, nhưng đã không sao cả, chỉ cần có thể trợ giúp lão ta thì như vậy cũng đã đủ rồi.
Sau vài phút ngắn ngủi ngây người thì đệ tử Vạn Độc môn cũng lộ ra vẻ mừng như điên.
Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè.
Hơn nữa lão tổ nhà mình tôn kính trùng nhân thần bí này như thế thì tất nhiên là người một nhà, chỉ cần là người một nhà thì cái gì cũng nói tốt được, nhìn thấy tên lúc trước kiêu ngạo như thế giờ đã bị thương, trong lòng bọn họ rất mừng thầm.
“Thật đúng là mạnh.”
Lâm Phàm lau sạch vết máu trên khóe miệng, gầm nhẹ, hai chân hãm sâu dưới mặt đất, cả người thiêu đốt sóng khí khủng bố, sấm sét ánh Phật của Lục Tí Lôi Phật thân chiếu rọi thế gian, phịch một tiếng, không sợ gì cả phóng về phía đối phương.
“Cho dù ngươi có mạnh hơn nữa thì ta cũng không sợ hãi ngươi.”
Sáu tay múa may, trên nắm tay bao vây sấm sét, ảo ảnh Thiên Long rít gào bay ra, hung hăng nện xuống, uy thế long trời lở đất như thế, đây là lực lượng của kẻ mạnh có thể chém giết Thiên Nhân cảnh.
Va chạm.
Tàn ảnh dày đặc.
Vẻ mặt Lâm Phàm nặng nề, mười phần chiến ý, đột nhiên phát hiện lực lượng sấm sét của Lục Tí Lôi Phật thân lại có hiệu quả áp chế, nơi nắm tay đánh tới độc trùng nhanh chóng lui lại, lộ ra cơ thể hư thối.
Nhưng cho dù phát hiện như vậy.
Hắn vẫn không thể trấn áp đối phương như cũ, cho dù chạm vào cũng không được, lúc mỗi một quyền đánh tới, trong không khí trước mặt thật giống như có bàn tay vô hình ngăn cản hắn vậy.
Tình hình chiến đấu kịch liệt, ánh sáng chói lóa, tạo ra dư âm quá đáng sợ, trời đất đều đang chấn động, lúc mỗi một quyền chém ra toàn bộ Vạn Độc môn đều phảng phất như sắp sụp đổ.
Nhưng cho dù như thế.
Lâm Phàm vẫn không thể làm gì đối phương như cũ.
“Không tin.” Lâm Phàm rống giận, một quyền đánh qua, lại bị đối phương giơ tay bắt lấy, chỉ khoảng nửa khắc ngắn ngủi, mọi thứ đều giống như ngưng đọng, hắn và trùng nhân thần bí đối diện với nhau.
Dưới tình huống gần gũi, hắn có thể nhìn thấy một đôi hốc mắt lỗ trống kia của trùng nhân thần bí.
Không có bất cứ tình cảm gì.
Thậm chí còn không có ánh sáng, tất cả đều vô cùng tối tăm.
Lâm Phàm giãy giụa muốn rời đi, nhưng lòng bàn tay đối phương có lực lượng rất mạnh, hoàn toàn khống chế hắn, không nghĩ nhiều mà gầm nhẹ một tiếng, năm ngón tay khép lại, hình thành con dao hung hăng rơi xuống chặt đứt cánh tay bị bắt lấy, đây là cánh tay do Lục Tí Lôi Phật thân hình thành.
Ngay cả trùng nhân thần bí đều có chút kinh ngạc rõ ràng, phảng phất không nghĩ tới Lâm Phàm sẽ tự chặt cánh tay.
Giờ phút này.
Thân thể Lâm Phàm vô cùng linh hoạt, một cánh tay mở ra năm ngón bắt lấy đầu trùng nhân thần bí, nhanh chóng quay cuồng ra sau lưng trùng nhân thần bí.
Một tay tạo thành vuốt hung hăng đánh vào phần eo của trùng nhân thần bí.
Vốn định bóp nát Long Cốt của trùng nhân thần bí.
Nhưng rất nhanh hắn phát hiện tình huống không thích hợp, phần lưng đối phương rất mềm mại, năm ngón tay vói vào trong lại không tìm được Long Cốt, lúc kéo túm ra ngoài lại là một loại sâu quỷ dị rất dài.
Long Cốt đâu?
Hắn cực kỳ hoảng sợ, hai tay khác trực tiếp xỏ xuyên qua lưng đối phương, phá vỡ ra một cái động lớn, không có bất cứ nội tạng hay máu thịt gì, tràn đầy bên trong đều là sâu.
Ngay lúc hắn đang không biết làm sao cho phải thì một chuyện hoảng sợ đã xảy ra.
Đầu trùng nhân thần bí trực tiếp xoay tròn 180°, phảng phất như không có xương cổ vậy, vô cùng linh hoạt, đối mặt với trùng nhân thần bí, trong lòng hắn có dự cảm không ổn, nhanh chóng lui mạnh ra sau rời xa đối phương.
“Rốt cuộc ngươi quái vật gì, hoàn toàn không phải người.”
Lâm Phàm dò hỏi.
Tên trước mắt này tuy có bộ dáng con người, nhưng tuyệt đối không phải người, trong cơ thể không có bất cứ nội tạng hay máu thịt, phảng phất như bị đào rỗng thay thế bằng những con sâu đó.
Đây rốt cuộc là quái vật gì.
Thật mẹ nó ghê tởm.
Đôi tay này của ta chính là dùng để vuốt ve sư tỷ, giờ lại sờ tới thứ ghê tởm như thế.
Lâm Phàm nhíu mày.
Hắn hoàn toàn không biết làm sao để đối phó với nó.
Thứ đó quá mạnh, mạnh đến mức có hơi biến thái, việc làm này của hắn, e rằng cũng chẳng là cái thá gì trong mắt đối phương, thậm chí hắn còn có cảm giác đối phương đang trêu chọc mình.
Trùng nhân thần bí bị Lâm Phàm đấm thủng người, thoắt cái đã phục hồi lại như cũ.
“Đúng là đồ quái vật.”
Lâm Phàm chửi thầm.
Hắn muốn trấn áp đối phương, nhưng với tình huống hiện tại, thực sự cực kì khó, không, đáng lẽ không nên nói cực kì khó, mà căn bản chính là không có khả năng.
“Lâm Phàm, ngươi tới Vạn Độc môn làm loạn, kết cục đã sớm được định, dù bây giờ ngươi có muốn chạy thì cũng chẳng kịp nữa đâu, máu thịt của ngươi sẽ trở thành đồ bổ cho nó, ha ha ha…”
Lão tổ cười to, trong mắt hiện rõ vẻ điên cuồng, mới đầu bị chèn ép đánh đập, bản thân mất hết thể diện, càng khiến lão ta nghĩ nát óc chính là bản thân đã tu luyện đến bậc cảnh giới này, không những không quét sạch hết thảy, ngược lại còn bị tiểu bối non trẻ đánh bầm dập.
Sao lão ta có thể chịu đựng được.
Vì đối phương là thiên kiêu, nên hắn có thể tu luyện nhanh chóng đến vậy sao, lão ta lại nghĩ tới tình trạng của bản thân, do không có thiên phú, lão ta sắp tới cuối tuổi thọ rồi, mà vẫn chưa thể tu luyện đến Thiên Nhân cảnh, thành ra tình trạng mới thế này.
Bởi vậy, lão ta vô cùng chán ghét thể loại thiên kiêu như Lâm Phàm, dựa vào đâu mà ngươi có thể trở thành thiên kiêu, còn bản tọa lại phải trải qua nỗi khổ tàn phế, cảm giác này thực sự là đau đớn đến tột cùng.
Lúc này lão ta nhìn thấy đối phương sắp bị trấn áp.
Tâm trạng của lão tổ vui như muốn vỡ òa.
“Tách!”
Một hạt mưa rơi xuống.
“Kỳ lạ.”
Lão ta ngẩng đầu nhìn lên không trung, sắp được chứng kiến thời khắc đối phương bị trấn áp rồi, thế mà trời lại mưa, vốn dĩ cuộc chiến giữa bọn họ đã sớm gây chấn động trời đất, tầng mây đều đã bị đánh tan, sao có thể đổ mưa được?
Chương 633 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]