Nhưng ngay sau đó.
Lão tổ phát hiện có chuyện còn lạ lùng hơn xảy ra, đó là dường như sâu trong không trung đang có sấm sét tụ lại.
Rốt cuộc đây là chuyện quái quỷ gì?
Lão ta cảm thấy hơi khó hiểu, thậm chí còn thoáng nhìn không thấu, lão tổ cảm giác, việc này quả thực chính là việc không thể tưởng tượng, hơi vô lý à.
Dần dần.
Trên không trung từ từ hình thành xoáy nước màu đen, sấm sét trong đó không ngừng nở rộng ra.
Ngay cả trùng nhân thần bí cũng cảm giác được cỗ uy thế này, nó ngẩng đầu nhìn lên không trung.
Hết sức nghi hoặc.
Lâm Phàm cũng ngẩng đầu, không biết đã xảy ra chuyện gì, hóa ra bầu trời âm u, là do trên không trung có xoáy nước màu đen xuất hiện, có vẻ rất bất thường, mấy tia sấm đó là thế nào, sao lại ngưng tụ ở đây?
“Sư huynh, ngươi xem tia sét này đi, ta nghĩ hẳn là do lão già khốn này quá ghê tởm, ngay cả ông trời cũng chướng mắt lão ta.” Lâm Phàm nói.
Trần Uyên đáp: “Sư đệ, nhân cơ hội này, chúng ta chạy mau đi, đây thật sự là đụng vào ổ kiến lửa mà.”
Tiểu lão đầu bên cạnh lên tiếng: “Khỏi, không cần phải chạy đâu.”
Lâm Phàm và Trần Uyên nhìn tiểu lão đầu với vẻ mặt hoài nghi.
“Các ngươi nhìn là biết.”
Tiểu lão đầu không giải thích quá nhiều, lão nghĩ đến một khả năng nào đó, hẳn chuyện này là do có người ra tay, chắc không phải Đường Phi Hồng đâu, nhưng rốt cuộc là ai cơ chứ?
Thế mà lại có kĩ năng ghê gớm đến như vậy.
Dựa theo tình huống thông thường mà nói, chỉ cần có người thi triển tuyệt học, nhất định lão có thể cảm nhận được sự dao động của uy thế, nhưng lúc này lão lại không cảm giác được bất cứ luồng dao động nào.
Trừ khi kĩ năng của đối phương đã cao minh đến mức vô tận.
Về phần có phải ông trời thấy chướng mắt hay không, thôi đừng nghĩ nhảm nữa, căn bản là không có khả năng này đâu, làm gì có chuyện này được.
Trùng nhân thần bí cảm giác được nguy hiểm.
Nó hung hăng gào rống vào không trung, xả cơn tức giận trong lòng.
Một tiếng ầm vang lên.
Một tia sấm sét đen giáng xuống từ trên trời, sấm sét hung bạo, uy thế cực mạnh, thoáng chốc đã bao trùm lên trùng nhân thần bí, dù đám người Lâm Phàm đang đứng cách đối phương khá xa, nhưng bọn họ vẫn cảm nhận được luồng sức mạnh mang tính hủy diệt dữ dằn đó.
“Mẹ nó! Đúng thật là vậy à?”
Lâm Phàm há hốc mồm.
Lúc trước hắn chỉ đơn giản là hy vọng mà thôi, nào ngờ đối phương thật sự bị sét đánh, hơn nữa hắn thấy uy thế của tia sét này, quả thật siêu khủng bố, khiến người ta căn bản là không thể ngăn được.
Hắn thoáng ngẩn người, không hiểu nổi tình huống trước mắt, vẫn cứ cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Trời sụp đất nứt.
Uy thế sấm sét quá hùng hậu, Vạn Độc môn chấn động, vô số kiến trúc sụp đổ, chỉ trong phút chốc, sấm sét đã tiêu tan.
Lão tổ Vạn Độc môn trố mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.
Uỳnh một tiếng, ngã xuống đất tê liệt.
Vẻ mặt dại ra.
“A…”
Lão ta hoàn toàn há hốc mồm, rõ ràng mọi thứ đang tốt đẹp, thế quái nào trong chớp mắt đã biến thành như thế này, tia sét đó rốt cuộc là thứ oái ăm gì, tự dưng lại giáng xuống đây vậy hả?
Lâm Phàm nhìn thứ đen thùi không rõ trên mặt đất kia, thoáng ngớ ra một lúc, sau đó không nhịn được mà cười sặc sụa.
“Ha ha, cười chết ta rồi, ta nói rồi mà, lão ta quá quắt đến nỗi ngay cả ông trời cũng thấy ngứa mắt, quá ghê tởm, ai mà chịu nổi, giờ ngươi đã tin ta chưa?”
Lâm Phàm còn đang nghĩ không biết rốt cuộc phải đối phó với trùng nhân thần bí này thế nào.
Ai ngờ đâu, thế mà lại xảy ra chuyện như vậy.
Hắn đây là người có mệnh trời à nha, đến cả ông trời cũng muốn bảo vệ hắn, trực tiếp giáng một tia sét xuống đánh chết trùng nhân, tia sét này đúng là khá ghê gớm.
“Là Đường trưởng lão âm thầm bảo vệ hắn ư?”
Trần Uyên nghi hoặc nhìn quanh bốn phía, hắn ta tự hỏi không biết tia sét này do ai phóng ra, nhưng hắn ta cũng không hề cảm nhận được bất cứ dao động nào, thật sự là ông trời đang gai mắt sao?
Đối với chuyện này, hắn ta cảm thấy nghi ngờ tột độ.
“Mọi chuyện nên kết thúc rồi, không ai đủ khả năng cứu vớt các ngươi đâu.”
Lâm Phàm đi đến chỗ lão tổ Vạn Độc môn, trùng nhân thần bí biến mất mà không hề để lại chút cảm giác tồn tại nào, thật kì lạ, quá quái dị, rõ ràng lão ta là một cường giả rất mạnh, thế mà lại mất sạch sức mạnh.
Tạo hóa trêu người.
Ai có thể tưởng tượng được.
Tiếng bước chân nặng nề truyền đến.
Lão tổ Vạn Độc môn ngẩng đầu, hốt hoảng nhìn Lâm Phàm, lão ta muốn phản kháng, nhưng hai tay bị đứt của lão ta, căn bản đã không thể phát huy hết sức mạnh thực sự, lão ta tức giận rống lên, tấn công về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm cười lạnh, bắt lấy cẳng chân đang đá tới của lão tổ Vạn Độc môn, năm ngón tay siết lại thành quyền, hung hăng đấm xuống, đập thẳng xuống dưới.
Tiếng hét thảm thiết thốt lên.
Lão tổ Vạn Độc môn gào thét đau đớn, loại tình trạng thảm khốc này dọa cho các đệ tử Vạn Độc môn run như cầy sấy, bọn chúng không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy, ngay sau đó, bọn chúng lập tức nhìn thấy tia hy vọng trong lòng mình chính là lão tổ đã bị đối phương giết chết.
Chặt đứt đầu, cực kỳ thảm, một cái chết không thể thê thảm hơn.
Nhưng điều khiến Lâm Phàm cảm thấy kì lạ chính là…
Hắn vốn tưởng rằng hồn phách của lão tổ sẽ rời khỏi thân xác, tìm kiếm cơ hội hồi sinh, nhưng không ngờ một chút động tĩnh cũng chẳng có.
“Lão ta thế mà lại không có hồn phách.”
Lâm Phàm hết sức khiếp sợ.
Hắn chưa từng gặp phải chuyện như thế này.
Quên đi.
Dù hắn tiếp tục nghĩ những việc này thì cũng không còn gì quan trọng nữa, mọi chuyện đều đã kết thúc rồi, nghĩ nhiều chuyện dư thừa thế làm chi.
Lâm Phàm nhìn về phía đám đệ tử chung quanh, hắn có thể nhìn ra thấp thỏm lo âu từ trong ánh mắt bọn chúng.
Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười lạnh.
Một khi đã như vậy, Vạn Độc môn cũng chẳng cần phải tồn tại nữa.
Tức khắc.
Trong cơ thể Lâm Phàm đột nhiên phát ra vô số hư ảnh Thiên Long, đây là do hắn đã tu luyện《 Trấn Long Kinh 》đến cảnh giới cực kỳ cao thâm, nên mới có được uy thế này.
Hư ảnh Thiên Long gào thét, tấn công về phía các đệ tử Vạn Độc môn xung quanh.
Thoáng chốc, tiếng thét thảm thiết vang lên không ngừng.
Chương 634 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]