Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 637: CHƯƠNG 637: ĐỘT PHÁ (2)

Tuy tia sét đánh xuống đó không có một chút xíu nào liên quan đến hắn ta cả, nhưng nếu hắn ta đã kể ra chuyện đó, thì hiển nhiên việc mà hắn ta được nhập cuộc, tham gia vào lần này cũng sẽ được củng cố thêm rất nhiều, xác suất sẽ được tăng lên cao.

Tuy không có gì khác biệt so với lúc trước, nhưng quan trọng là được tham gia vào.

Các đệ tử đang vây xem, lắng tai nghe thật sự rất nghiêm túc, khi Thánh tử sư huynh kể lại chuyện đó, bọn họ đồng thanh hô lên một cách rất phối hợp, phát ra những tiếng à ồ đầy kinh ngạc tán thán, ai nấy đều nhiệt liệt thỏa mãn nỗi khao khát hư vinh giấu kín trong lòng Trần Uyên.

U Tử phong.

Lâm Phàm đang bế quan tu luyện, hắn nhất định phải viên mãn Quy Nguyên tầng ba càng sớm càng tốt, bậc cảnh giới này vô cùng quan trọng, trong giai đoạn thứ ba, căn nguyên vạn vật, máu thịt, khí huyết, tủy tính sẽ từ từ đạt tới trạng thái dung hợp.

Từ đó ngưng tụ thành một loại dịch thể nguyên khí đặc thù, sau đó dùng nó để tẩm bổ hồn phách, cũng là để chuẩn bị cho Âm Dương cảnh. Nội lực của Lâm Phàm quá thâm hậu, dịch nguyên khí được ngưng tụ cũng là nhiều gấp mấy chục lần người bình thường, khó ai có thể sánh được.

Hắn có thể tu luyện đến trình độ hiện tại, đều là do bản thân hắn nỗ lực cố gắng từng bước mà đạt được, chứ không hề là chuyện đơn giản dễ dàng.

Mà lúc này tuy hắn đã tu luyện đến Quy Nguyên cảnh, nhưng cũng chưa được xem là viên mãn nhất.

Hắn chỉ mới tìm được một loại hỏa Thiên Địa Nhân Tam Hỏa của Thần Linh cảnh, hai loại còn lại thì vẫn chưa tìm thấy. Đây là chuyện duy nhất khiến hắn tiếc nuối không thôi, nó cũng chính là động lực để hắn phải tiếp tục cố gắng, chờ đến khi tu vi có bước tiến bộ, hắn sẽ lại đi thăm dò hai thứ kia, nhất định phải có bằng được thì hắn mới yên lòng.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chỉ chớp mắt mà đã qua mấy tháng.

Tu luyện là một chuyện hết sức buồn tẻ nhàm chán. Trong khoảng thời gian này, Lâm Phàm tu luyện bất kể ngày đêm, thỉnh thoảng cảm thấy tinh thần chao đảo bất ổn, hắn sẽ nhanh chóng đẩy cửa đi ra ngoài, hít thở bầu không khí tươi mát trong lành một lát để thần thanh khí sảng, rồi lại lập tức về phòng tiếp tục miệt mài tu luyện.

Ưu điểm duy nhất của bạo kích tiểu phụ trợ chính là có thể cho hắn nhìn thấy quá trình tiến bộ của mình, cũng giống như đang chơi một trò chơi điện tử vậy, điểm số kinh nghiệm tượng trưng cho mức độ tiến triển, độ trưởng thành của người chơi, nhìn thấy bản thân chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là lên cấp rồi, hắn lại càng thêm nhẫn nại bền bỉ, không ngừng tu luyện, liên tục phát động bạo kích.

Cảm giác này thật sự rất đã.

“Đột phá!”

Tức khắc, điểm vạn năng bị tiêu hao.

Lâm Phàm bắt đầu đột phá cảnh giới, từ Quy Nguyên tầng ba đột phá đến Âm Dương cảnh, đây là một bước tiến dài nhất của hắn từ trước đến nay, cũng là đột phá rất quan trọng trong công cuộc tu luyện của hắn.

Ngay trong giờ phút này, Lâm Phàm phát hiện trong cơ thể mình xảy ra sự biến hóa long trời lở đất, dường như đây là lần đầu tiên hắn có thể cảm nhận được rõ ràng linh hồn của bản thân, dương khí của hồn chủ.

Tuy Lâm Phàm đã sớm phá trinh, nhưng dương khí được tích lũy vẫn cực kì dồi dào, sức mạnh trong cơ thể điên cuồng điều động, xảy ra biến đổi vô cùng lớn, không ngừng ngưng tụ hồn.

Nó có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, hệt như một thực thể.

“Hóa ra đạt tới Âm Dương cảnh sẽ có sự thay đổi to lớn đến vậy.”

Đầu óc hắn trở nên minh mẫn sáng suốt, tựa như mây mù giăng kín trong đầu đã bị đánh tiêu tan, trời quang mây tạnh, vô cùng sáng sủa, vô cùng thông thái. Lâm Phàm chưa bao giờ có cảm giác như bây giờ, tất nhiên những biến đổi này đều là nhờ hắn đột phá đến Âm Dương cảnh khiến hồn sơ được ngưng tụ.

Hiện giờ trong Thần Võ giới, hắn thật sự có thể được xem như một cường giả thực thụ, có thể làm bá chủ một phương.

Dựa theo tình huống thông thường mà nói, hắn sắp đạt tới Thiên Nhân rồi.

Nhưng hiện giờ cho dù hắn chưa có tu vi Thiên Nhân cảnh, nhưng Lâm Phàm đã có thể trấn áp được Thiên Nhân cảnh tầm trung, chỉ nhiêu đó cũng đủ chứng minh thực lực của bản thân hắn khủng bố tới nhường nào.

Lâm Phàm đứng dậy, đẩy cửa bước ra.

Tiểu lão đầu ở trong sân nhìn thấy Lâm Phàm đi ra ngoài, nghĩ cũng không cần nghĩ, tất nhiên là hắn lại đột phá rồi, với hiểu biết của lão về Lâm Phàm, người này có thể nói là cuồng tu luyện đến điên khùng, nếu chưa đột phá, thì hắn tuyệt đối sẽ không đi ra khỏi phòng.

“Đột phá rồi à?”

Tuy đoán được tám chín phần, nhưng lão vẫn tò mò hỏi một câu.

“Ừm, đã đột phá rồi.” Lâm Phàm bình thản trả lời.

Tiểu lão đầu nghe thấy câu trả lời chính xác từ miệng Lâm Phàm, lão ao ước ngưỡng mộ hắn đến phát khóc. Lão cũng chẳng biết rốt cuộc là đối phương tu luyện bằng phương pháp gì, ôi mẹ ơi cho dù là dùng thuốc bổ trợ, người khác cũng không thể tu luyện nhanh chóng tới mức này. Điều này hoang đường đến mức nào chứ? Tốc độ tu luyện mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi.

Thử nghĩ đến tình cảnh tu luyện của người khác mà xem!

Ai mà không phải sống một ngày dài như một năm, thê thảm vô cùng, tu luyện chính là một cách tra tấn dằn vặt, đặc biệt là khi không có bất kì cơ duyên nào, đó quả thực chính là một quá trình dài đằng đẵng cực kỳ thống khổ.

“Âm Dương?”

Biểu cảm trên mặt tiểu lão đầu có chút thay đổi, lão cảm thấy dường như thời gian còn chưa qua bao lâu, khi lão mới quen biết Lâm Phàm lúc trước, cảnh giới của hắn vẫn còn rất thấp, vậy mà chỉ vỏn vẹn có mấy năm, hắn đã thật sự đạt tới cảnh giới mà bao nhiêu người bỏ công sức tu luyện rất nhiều năm cũng chưa chắc đã được.

Lão chỉ có thể thốt lên rằng… Quả là trâu bò!

Lâm Phàm nở nụ cười đáp lại: “Cũng tạm được đấy nhỉ?”

Tiểu lão đầu cạn lời, không khỏi phỉ nhổ, thế này mà gọi là tạm được à? Quả thực chính là biến thái, ngươi tu luyện với tốc độ này thì ai mà chơi lại được?

Chương 637 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!