Cảnh giới đạt tới Âm Dương tầng một, hắn cũng không có ý định nghỉ ngơi, chỉ muốn tiếp tục tu luyện, có lẽ người khác sẽ thỏa mãn khi có được thực lực này.
Nhưng đối với Lâm Phàm.
Sức mạnh như vậy vẫn chưa đủ, cần phải tiếp tục cố gắng, nhưng với tình trạng hiện giờ, hắn vẫn còn thiếu sót hơi nhiều, có rất nhiều thứ chưa được chuẩn bị xong.
《 Chiến Thiên Đấu Địa Pháp 》mới ngưng tụ chiến tâm, thuộc về loại chỉ mới nhập môn.
Quá nhiều, nhiều thứ quá đi mất.
Hắn còn phải tiếp tục phấn đấu.
“Đúng rồi, thằng nhóc nhà ngươi có biết dạo này mình hay nổi điên lắm không?” Tiểu lão đầu hỏi.
Lâm Phàm vô cùng kinh ngạc: “Điên? Nổi điên gì?”
“Còn điên gì được nữa, chuyện ngươi hở chút lại đòi diệt môn đã bị đồn ra ngoài rồi, mới đây nhất là Vạn Độc môn, còn có Bồng Lai sơn cũng từng bị ngươi diệt, hôm nay vài tu sĩ phía Đông đã đặt biệt danh cho ngươi là Thiên Hoang Thánh Địa Thánh Tử Diệt Môn, hở tí là đòi diệt môn, một số thế lực nhỏ tương tự rất có thành kiến với ngươi đó.” Tiểu lão đầu ngán ngẩm lắc đầu, đúng là làm chuyện lén lút cũng không thể giấu được…
Lâm Phàm bất đắc dĩ, mẹ nó không phải ông đây đang hành hiệp trượng nghĩa sao, cũng đâu phải là cố ý muốn diệt môn, chẳng hiểu bị truyền ra ngoài kiểu gì.
Quên đi, đâu cần nghĩ nhiều như vậy, cho dù là Vạn Độc môn hay Bồng Lai sơn, đối với bên ngoài, bọn chúng đểu chỉ là những thế lực nhỏ, không ai thèm để ý đâu.
Quá lắm cũng là đám người lâu lâu ăn no rửng mỡ không có gì làm nên lôi ra bàn tán vài câu thôi.
Lúc này, Đường Phi Hồng xuất hiện, đi cùng Đường Phi Hồng còn có một vị trưởng lão của thánh địa, Trần Tường.
“Bái kiến sư phụ, Trần trưởng lão." Lâm Phàm cung kính chào.
Trần Tường nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kì lạ, có lời muốn nói, nhưng vẫn giấu trong lòng, lão ta rất muốn hỏi Lâm Phàm rốt cuộc là trứng Thiên Long đã nở ra chưa?
Nhưng lão ta quan sát tình hình hiện tại, ngay cả một bóng dáng cũng chẳng thấy đâu, hiển nhiên là trứng Thiên Long vẫn chưa được ấp nở.
Tiểu lão đầu thấy hai vị cường giả tuyệt thế xuất hiện, nín bặt tại chỗ không dám nói câu nào, đến cả ánh mắt cũng chẳng dám liếc trộm.
Nếu lão không nhớ lầm, cái mạng nhỏ này của lão còn đang bị Đường Phi Hồng nắm trong lòng bàn tay, chỉ cần đối phương muốn, chỉ trong chớp mắt là có thể lập tức lấy đi sinh mạng cỏn con của lão.
“Ừ.”
Đường Phi Hồng đáp một tiếng, đương nhiên là nhận ra tu vi của Lâm Phàm đã tiến bộ hơn nhiều, trông vẻ mặt bà ta như không cảm xúc, nhưng thật ra nội tâm lại đang khiếp sợ.
Tốc độ tu hành quá nhanh.
Dù bà ta từng là thiên tài, nhưng nhìn thấy tốc độ tu luyện này của Lâm Phàm, Đường Phi Hồng vẫn thấy sợ hãi vô cùng, không nhìn ra nổi rốt cuộc đồ đệ mà mình thu nhận đã tu luyện kiểu gì.
“Lâm Phàm, đột phá là chuyện tốt, nhưng không thể hấp tấp đột phá, cần phải xây dựng nền móng vẫn chắc mới được." Trần Tường tốt bụng nhắc nhở.
Lão ta cũng cảm thấy Lâm Phàm tu luyện nhanh quá.
Lão ta chưa từng gặp ai quái vật tới vậy.
Lúc Đường sư tỷ thu hắn làm đồ đệ, lão ta cũng có xem qua, thiên phú bình thường, ngoại trừ vẻ đẹp trai, thì cũng chẳng có gì nổi bật, nhưng bây giờ biểu hiện của hắn thật sự đã làm nội tâm lão ta kinh hãi.
“Ta biết rồi.”
Lâm Phàm cũng muốn nói với Trần Tường, ta đã tu bổ cho nền móng cứng cáp không gì phá nổi, có thể người sẽ không tin lời ta nói, nhưng trong cả Thần Võ giới này, ta tin tưởng vào nền tảng của mình nhất, không ai có thể qua nổi ta đâu.
“Trứng Thiên Long ấp sao rồi?" Trần Tường vẫn không thể nhịn được mà hỏi, nếu quả thật trứng chưa ấp ra, vậy thì thánh địa tuyệt đối sẽ nguyện ý giúp đỡ.
Lâm Phàm cũng biết Trần Tường còn băn khoăn về trứng Thiên Long của hắn.
Sau khoảng thời gian quan sát này, hắn phát hiện bên trong trứng Thiên Long càng ngày càng có sức sống, nếu tình hình cứ tiến triển như vậy, hẳn là không bao lâu nữa, trứng Thiên Long sẽ được ấp nở, đến lúc đó, có lẽ hắn chính là người duy nhất sở hữa Thiên Long trong Thần Võ giới.
Nghĩ đến sau này được cưỡi Thiên Long, Lâm Phàm cảm thấy mình thật bá đạo.
“Sắp rồi, không bao lâu nữa là trứng Thiên Long có thể nở ra." Lâm Phàm đáp.
Trần Tường tiếc nuối, lão ta chỉ hỏi tí thôi, cũng không có ý gì khác, dù sao thì lão ta cũng biết chắc là Lâm Phàm sẽ không giao trứng Thiên Long ra, lão ta cũng đâu có cách nào khác, tới cướp đoạt à, sư tỷ sẽ kí lủng đầu lão ta mất, hơn nữa thiên phú và tiềm lực mà Lâm Phàm thể hiện ra quá kinh người.
Có quỷ mới biết sau này hắn sẽ còn tu luyện tới trình độ nào.
Đừng thấy hắn bây giờ dễ bắt nạt, đợi sau này Lâm Phàm lớn lên, và năm nào đó hắn già đi, báo ứng tuyệt đối sẽ đến ngay tắp lự.
Lâm Phàm không biết sư phụ tìm hắn có chuyện gì, vẫn luôn cảm thấy sư phụ kiểm soát thời gian của hắn quá chặt chẽ, mỗi lần hắn dũng cảm xuất quan, sư phụ đều sẽ lập tức xuất hiện, hết sức thần kỳ, hoặc cũng có thể nói là sư phụ luôn theo dõi hắn.
Hầy!
Khó chịu thật chứ!
Từ phế địa tới đây, hắn gia nhập vào Thiên Hoang thánh địa, muốn bản thân có sư phụ, nhưng tuyệt đối chưa từng nghĩ qua, tình cảm mà sư phụ dành cho hắn lại nảy sinh vấn đề lớn, loại cảm giác nhìn lén này, rất thần bí, trước kia hắn không phát hiện ra, nhưng kể từ khi nhận được Nhân Quả Chi Hỏa, hắn đã bắt đầu sợ hãi rồi.
Lâm Phàm nhớ đến quê nhà phương xa, sư tỷ một mình nuôi dưỡng con cái, hắn lập tức kháng cự, tuyệt đối không thể làm ra chuyện gì quá phận như thế được.
Nhưng nếu sư phụ thật sự dùng vũ lực ép hắn, hắn cũng sẽ cố gắng sống thật tốt, nhẫn nhục, chính là để có thể gặp lại sư tỷ, mang đến cho sư tỷ khát vọng trường sinh.
“Sư phụ, người và Trần trưởng lão có chuyện gì không?" Lâm Phàm hỏi.
Đường Phi Hồng trả lời: “Bộ Tứ Thiên Kiêu Vực diễn ra, mỗi thế lực có hai người, đợi đến lúc đó ngươi và Tiêu Chấn đến tham gia đi.”
Thiên Kiêu Vực?
“Vậy còn Phục Bạch sư huynh thì sao?" Lâm Phàm hỏi.
Nếu là nơi quan trọng, vậy thì nhất định là phái có thực lực, Tiêu Chấn đúng là lợi hại, nhưng Phục Bạch thì vẫn lợi hại hơn.
“Hắn ta trao vị trí lại cho ngươi, danh sách tham gia Thiên Kiêu Vực cũng đã xác định từ mấy năm trước rồi." Đường Phi Hồng giải thích.
Chương 638 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]