Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 639: CHƯƠNG 639: SƯ HUYNH QUẢ LÀ NGƯỜI TỐT MÀ (2)

Lâm Phàm không ngờ Phục Bạch sư huynh thế mà lại chừa chỗ trống trong danh sách cho mình, hắn vô cùng cảm động, chắc lúc đầu là vốn có Phục Bạch và Tiếu chấn tham gia, nhưng tự nhiên mình ở đâu xuất hiện, làm rối loạn đội hình thánh tử Thiên Hoang thánh địa.

Dù sao cũng không thể loại bỏ Tiêu Chấn để thế Lâm Phàm vào được.

Mặc dù Tiêu Chấn sư huynh ngoài miệng thì nói không sao, nhưng nhất định là trong lòng rất không phục, tự nhiên sẽ có chút định kiến với hắn.

Hắn có thể hiểu được.

Chắc chắn nhóm sư phụ cũng hiểu điều đó.

Cho nên Phục Bạch sư huynh mới chủ động nhường suất lại cho hắn, cũng là để giải quyết mâu thuẫn này.

“Thế thì có phải quá bất công với Phục Bạch sư huynh không, suy cho cùng thì sư huynh cũng cần gia tăng thực lực mà." Lâm Phàm tỏ ra rất bất mãn với chuyện này, hắn đâu ngờ sư huynh thế mà lại tốt bụng như thế.

Thật khiến cho hắn có phần không biết làm sao.

Dĩ nhiên, nếu có thể, hắn cũng không cần tham gia.

“Những thứ này không cần ngươi quan tâm, Phục Bạch tự có quyết định của mình, ngươi chỉ cần nhớ kỹ Thiên Kiêu Vực không thể so với những nơi mà ngươi từng huấn luyện qua, chỗ này tồn tại từ xưa đến nay, nghe đồn là Thiên Tôn đã đặc biệt mở ra khu vực này, tạo hình thế giới nhỏ tách biệt một phương, trong đó bảo bối vô số, cơ duyên cũng nhiều hơn.”

“Nhưng thứ nguy hiểm nhất ngươi cần phải đối mặt chính đệ tử của bộ tứ thế lực.”

Đường Phi Hồng cũng từng tham gia chuyến đi rèn luyện Thiên Kiêu Vực, đúng là rất nguy hiểm, ở nơi đây đối mặt không chỉ đối mặt với những nguy hiểm sẵn có trong Thiên Kiêu Vực, mà còn phải đề phòng rất nhiều hạng người đánh lén âm hiểm, ở đâu cũng có thể nhặt được bảo bối không quan trọng, quan trọng là… Có thể mang được bảo bối ra ngoài không?

Trong Thiên Kiêu Vực, Đường Phi Hồng không có cách nào hỗ trợ được Lâm Phàm.

Nơi đó là có cấm chế không cho cao thủ trên Thiên Nhân cảnh tiến vào, cũng không phải bà ta không muốn đi vào, mà là tu vi chưa đủ, không cách nào phá vỡ được cấm chế của Thiên Kiêu Vực.

“Đệ tử biết rồi.”

Vẻ mặt Lâm Phàm lạnh nhạt, những lời mà sư phụ nói nghe thì rất nguy hiểm, nhưng hắn sớm đã quá nhờn rồi, dựa theo ý của sư phụ, không phải chỉ cần bản thân có đủ năng lực, là có thể tung hoành ngang dọc làm một trận ra trò trong Thiên Kiêu Vực sao?

Hắn thích một chuyến đi rèn luyện tự do tự tại như thế.

Tiểu lão đầu đứng bên cạnh vô cùng hâm mộ, hiện tại lão đang bị mắc kẹt trong giai đoạn này, chưa bước vào được Thiên Nhân cảnh, cho nên thật ra lão cũng có thể tham gia, nhưng lão biết, điều này là không thể.

Những món đồ tốt đều đã bị cường giả trông chừng.

Với một kẻ tán tu như lão, muốn đi vào, trừ khi tất cả mọi người đều bị mù, thì lão mới có thể lén lút chạy vào.

Ban đêm!

Lâm Phàm đem gà nướng và rượu đến tìm Phục Bạch.

“Phục sư huynh, ta tới tìm huynh đây.”

Phục Bạch nhìn thấy Lâm sư đệ đến, nhiệt tình hoan nghênh, tuy tu vi của Lâm sư đệ mạnh hơn hắn ta, đã giành được rất nhiều tiếng tắm trong Thiên Hoang thánh địa, nhưng hắn ta không hề ghen tị, ngược lại còn có mối quan hệ khá tốt với Lâm Phàm.

Trong nhà.

Phục Bạch không ngờ Lâm sư đệ có mang theo gà nướng và rượu đến.

“Sư huynh, huynh nhường suất của mình cho ta, còn bản thân thì sao đây?” Lâm Phàm chưa từng đi Thiên Kiêu Vực, nhưng hắn hiểu được, chỗ đó tuyệt đối không phải nơi tầm thường, hẳn là có thể giúp cho bản thân thay đổi rất nhiều.

Nếu Phục Bạch sư huynh tự nói giúp cho mình một tiếng, nhất định cũng có thể thu được hiệu quả lớn.

Phục Bạch ngây người, sau đó cười đáp: “Sư đệ, không sao đâu, đệ chưa từng đi Thiên Kiêu Vực, nơi đó đệ có thể có được thứ tốt, thân là sư huynh ta đây, hiển nhiên sẽ nghĩ cho sư đệ.”

“Sư huynh, huynh không cần sao?”

“Chuyện này thì, Thiên Kiêu Vực quả thật là khối bảo địa, nhưng sư đệ gia nhập vào thánh địa đến tận bây giờ, thế mà lại chưa từng đi Thiên Kiêu Vực, nếu bỏ lỡ, đệ sẽ phải đợi tới mấy năm, tuy nơi này quan trọng, nhưng tuyệt đối không quan trọng bằng tình nghĩa sư huynh đệ giữa chúng ta.” Phục Bạch nói đầy chân thành, biểu hiện vô cùng tử tế, thật khiến Lâm Phàm cho cảm động.

Lâm Phàm cảm kích khôn nguôi

Hắn ở trong thánh địa, tiếp xúc không nhiều người lắm, nếu nói về mối quan hệ, cũng chỉ có hai người Trần Uyên và Phục Bạch sư huynh là thân với hắn.

Tuy Trần Uyên hay xảy ra mâu thuẫn với Lâm Phàm, nhưng nam nhân đang trong mối quan hệ gắn bó, thông thường cũng phải có chút mâu thuẫn, nhờ đó mà tình anh em mới có thể bền lâu được.

Về phần Phục Bạch sư huynh.

Từ khi Lâm Phàm quen biết hắn ta, thái độ của Phục Bạch luôn vô cùng hòa nhã.

Phục Bạch nhìn dáng vẻ của Lâm sư đệ, biết là sư đệ đang cảm động, hắn ta thật sự không muốn đi Thiên Kiêu Vực, nơi đó quá vất vả, không giây phút nào là được nghỉ ngơi, lúc nào cũng phải luôn chú ý đám hèn hạ đánh lén từ tứ phía.

Thật mệt chết đi được.

Hắn ta đã từng đi Thiên Kiêu vực rất nhiều lần, không phải là ẩu đả, thì cũng là chửi bới nhau trên đường, mệt muốn xỉu, lại còn không gặp được thời cơ nào hay ho, ngẫm lại cẩn thân, cứ để Lâm sư đệ đi cho khỏe.

Làm vậy không chỉ có thể xây dựng tấm gương sư huynh, mà hắn ta còn có thể lấy được thiện cảm từ Lâm sư đệ.

Chuyện này tốt biết bao.

Lâm Phàm vỗ lên bả vai Phục Bạch: “Sư huynh, ân tình lần này sư đệ xin ghi tạc trong lòng, sau này có việc gì cần thì huynh cứ nói, sư đệ nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ.”

Phục Bạch cười lớn: “Không sao đâu, không cần ghi nhớ trong lòng, vừa hay sư đệ tới đây, ta cũng muốn nói cho đệ nghe vài tình huống ở Thiên Kiêu Vực, phòng khi đệ lần đầu đi vào, không nắm rõ tình hình, sẽ chịu thiệt thòi mất.”

“Đa tạ sư huynh." Lâm Phàm nâng chén, chuẩn bị nhậu một chầu lớn với Phục Bạch sư huynh, hắn thuộc kiểu người ai đối xử với mình tốt, hắn sẽ lập tức đối xử tốt lại với người đó, Phục Bạch sư huynh tốt với hắn như vậy, hắn tuyệt đối sẽ khắc ghi trong lòng.

Phục Bạch nói với Lâm Phàm rất nhiều.

Lâm Phàm cảm thấy, tất cả lời thứ này đều là kinh nghiệm xương máu.

Ở Thiên Kiêu Vực có những nơi rất nguy hiểm, gặp phải thứ gì dáng vẻ càng lớn thì càng an toàn, trái lại thứ nào càng nhỏ thì lại càng nguy hiểm, cần phải tránh xa ngay lập tức.

Đối với cách nhận biết nguy hiểm mà sư huynh chỉ cho này.

Lâm Phàm thoáng hoài nghi, nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng.

Chương 639 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!